![]() |
|
|
Hội Thánh Tin Lành Việt
Nam - Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ |
|
|
Bình
An Với Chúa
|
|
|
|
LTS: Tòa
Soạn đã khởi đăng “Bình An Với Chúa” (Peace with
God) của Mục Sư Billy Graham từ Thông Công số 155. Chương 5 Ðối Phó
Với ma Quỉ “Vì chúng
ta đáng trận chẳng phải cùng thịt và huyết, bèn là cùng
chủ quyền, cùng thế lực, cùng vua chúa của thế gian
mờ tối này, cùng các thần dữ ở các miền trên trời
vậy.” Ê-phê-sô 6:12 Có một tác
nhân quỷ quyệt dính dấp vào tất cả mọi điều đang
xảy ra hôm nay. Kinh
Thánh mô tả tác nhân đó là “con rắn xưa tức là
ma quỉ và Sa-tan, là kẻ lừa dối cả thế gian”
(Khải Huyền 12:9). Chúng
ta biết nó đang hành động, đang làm rối trí mọi dân
tộc và mọi quốc gia. Chúng ta có thể thấy công việc của nó ở rất
nhiều nơi. Trong khi hy vọng nền hòa bình
trên toàn thế giới đang ngày càng tiến lại gần thì dường
như chúng ta lại thấy như mình đang đứng bên bờ vực
của trận Hạt-ma-ghê-đôn.
Chúng ta được biết đã có đến hàng trăm cuộc
chiến tranh “nhỏ” trong khoảng từ 1945 đến 1979 cướp
đi từ mười hai đến mười ba triệu sinh mạng, vì
Sa-tan đã quyết chí đưa dòng sông nhân loại tăm tối,
buồn thảm tiếp tục trôi theo con đường đau thương
cho đến tận cùng thời gian.
Nó đã thắng A-đam trong vườn Ê-đen cho nên nó
tin rằng có thể đoạt luôn cả linh hồn hậu tự A-đam. Ngày nay không có con người
biết suy nghĩ nào lại không nhiều lần thắc mắc
về sự hiện hữu của ma quỉ.
Việc ma quỉ hiện hữu gần như là điều hiển
nhiên và chúng ta thấy ảnh hưởng của nó khắp mọi nơi.
Vấn đề không phải là có ma quỉ hay không, nhưng
là tại sao ma quỉ hiện
hữu và nó đã khởi sự xuất hiện như thế nào.
Qua câu chuyện A-đam và Ê-va, chúng ta biết ma quỉ
có mặt trên địa cầu trước khi Ðức Chúa Trời tạo
dựng con người đầu tiên.
Sự ác đã hiện hữu từ trước, nếu không Ðức
Chúa Trời đã không làm nên cây biết điều thiện và
điều ác, vì không cần thiết. Nếu sự ác không hiện hữu từ trước thì con người
cũng không cần được bảo vệ khỏi ảnh hưởng của nó. Ðức Chúa Trời Có Tạo Nên Sự Ác Không? Tại đây chúng ta đối diện
với một bí nhiệm lớn nhất, một bí mật quan trọng
nhất, một vấn nạn khó trả lời nhất trong tất cả các
vấn nạn. Làm thế
nào Ðức Chúa Trời là Ðấng toàn năng, toàn thánh, toàn
ái lại có thể tạo ra điều ác hoặc cho phép ma quỉ
tạo ra điều ác? Tại
sao A-đam cần phải bị cám dỗ?
Tại sao Ðức Chúa Trời không tiêu diệt Sa-tan ngay
khi nó nhập vào con rắn để thì thầm lời dụ dỗ Ê-va
phạm tội? Kinh Thánh tiết lộ cho chúng
ta một vài chỉ dẫn về lời giải đáp cho những vấn
nạn trên, nhưng cũng vạch rõ rằng con người không được
phép biết toàn thể câu trả lời cho đến khi Ðức Chúa
Trời cho phép ma quỉ và toàn bộ kế hoạch của nó hoàn
thành chương trình lớn của Ngài. Trước khi A-đam sa ngã, có
thể là từ rất lâu trước khi A-đam hiện hữu, vũ
trụ của Ðức Chúa Trời dường như được chia thành
nhiều lãnh vực ảnh hưởng.
Mỗi lãnh vực được đặt dưới sự giám sát và
kiểm soát của một thiên sứ hay một thiên hoàng
(heavenly prince), tất cả chịu trách nhiệm trực tiếp
với Ðức Chúa Trời. Thánh
Phao-lô cho chúng ta biết đó là những “ngôi vua,
chủ quyền, thế lực” cả trong thế giới hữu hình
cũng như vô hình (Cô-lô-se 1:16; Ê-phê-sô 1:21).
Kinh thánh thường nhắc đến thiên sứ và thiên
sứ trưởng, cho thấy giữa vòng các hữu thể này có
thứ bậc với quyền lớn nhỏ khác nhau. Ma quỉ chắc hẳn phải là một trong số các thiên
sứ cao cấp, uy quyền, có lẽ đã được giao trấn
nhậm địa cầu. Hữu
thể thần linh này được biết tên là Luy-xi-phe, nghĩa là
“kẻ mang ánh sáng”, chắc hẳn được đứng rất
gần Ðức Chúa Trời, gần đến nỗi tham vọng phát sinh
trong lòng khiến nó quyết định không muốn làm hoàng
tử yêu quí của Ðức Chúa Trời nữa mà nâng mình lên
ngang hàng với Ðức Chúa Trời!
Luy-xi-phe không đồng bực với Ðức Chúa Trời nhưng
chỉ là tạo vật cao cấp tương ứng với Mi-ca-ên hay Gáp-ri-ên.
Nói cách khác, Luy-xi-phe chỉ là một thiên sứ sa
ngã. Chính vào giây phút đó, rạn
nứt đã xuất hiện trong vũ trụ.
Chính giây phút đó toàn thể vũ trụ vốn tốt lành,
hài hòa trong ý chỉ Thượng Ðế bị tách rời với
một thành phần đứng riêng ở thế đối kháng Ðức Chúa
Trời. Cũng như ngày
nay có những thể chế, những phe nhóm phủ nhận sự
hiện hữu của Ðức Chúa Trời hay chống lại thẩm
quyền của Ngài, thì ma quỉ cũng thách đố Ðức Chúa
Trời như vậy và tìm cách thiết lập thẩm quyền riêng. Nó bỏ phạm vi riêng trong chính quyền của Ðức
Chúa Trời để tìm xuống các từng trời thấp hơn, tuyên
bố rằng nó sẽ như Thượng Ðế Tối Cao.
Ðức Chúa Trời đã đặt nó là vua của trần
gian; Ngài chưa đuổi nó khỏi địa vị này dù căn bản
để trục xuất nó đã được thiết lập trên sự
chết của Chúa Cứu Thế Giê-xu.
Cũng kể từ giây phút đó, ma quỉ đã khởi sự
tranh đấu với Ðức Chúa Trời trên đất. Vương Quốc Của Ma Quỉ Là một vua đầy quyền lực
với rất nhiều thiên sứ thuộc hạ, quỉ vương đã thành
lập được vương quốc trên đất.
Quyền lực và địa vị của nó chính là lý do
khiến Kinh Thánh phải được viết ra.
Nếu Sa-tan không thách thức Ðức Chúa Trời và không
chủ tâm chống lại sức mạnh và quyền bính Ngài thì câu
chuyện A-đam trong vườn Ê-đen hẳn đã đổi khác.
Nếu Sa-tan không đứng ra chống lại Ðức Chúa
Trời, thì Ngài đã không cần ban bố Mười Giới Răn và
Ðức Chúa Trời cũng không cần phải sai Con Ngài chịu
chết trên thập tự giá. Chúa Giê-xu và các môn đệ
biết rất rõ về ma quỉ. Ma-thi-ơ ghi lại nguyên văn cuộc đối thoại giữa
Chúa Giê-xu và ma quỉ trong Ma-thi-ơ 4: 1-10.
Ðối với phái Pha-ri-si, ma quỉ rất thật, thật
đến độ họ dám cáo giác Chúa Giê-xu chính là ma quỉ
(Ma-thi-ơ 12:24)! Ðối
với Chúa Giê-xu sự hiện hữu và quyền lực của ma
quỉ hoành hành trên đất là rất thật.
Sức mạnh của ma quỉ được trình bày rất rõ
trong Giu-đe câu 9, “Vả khi chính mình thiên sứ trưởng
Mi-chen chống với ma quỉ giành xác Môi-se, còn chẳng dám
lấy lời nhiếc móc mà đoán phạt; người chỉ nói
rằng: Cầu Chúa phạt ngươi.” Tất cả những quan niệm
lộn xộn ngày nay về ma quỉ phần lớn do hậu quả
của cái nhìn méo mó rất phổ biến về ma quỉ từ
thời Trung Cổ. Ðể
cho bớt sợ ma quỉ, người thời đó thường chế
diễu, vẽ hình ma quỉ là một nhân vật thô lỗ, khờ
dại, có sừng, có móng, có đuôi; tay cầm chĩa ba, mặt
đểu cáng, rồi tự nhủ, “Sợ gì con quỉ xấu xí dị
hợm này?” Sự thật trái ngược hẳn.
Ma quỉ là một tạo vật có trí thông minh xuất chúng, là
một hữu thể thần linh mạnh mẽ, tài năng và vô cùng
tinh khôn. Chúng ta
đã quên rằng ma quỉ có lẽ là thiên sứ cao cấp
nhất, được tôn cao nhất trong số các thiên sứ của
Ðức Chúa Trời. Ma
quỉ là một nhân vật cao cấp đã quyết định sử
dụng mọi ban tứ của Ðức Chúa Trời cho những mục tiêu
của chính hắn thay vì cho Ngài.
Cách nó lập luận rất khôn ngoan, kế hoạch của
nó đầy sáng tạo, lý luận của nó rất khó bẻ bác.
Kẻ đối địch mạnh bạo của Ðức Chúa Trời không
phải là một tạo vật vụng về có sừng, có đuôi, nhưng
là một vua uy nghi, vô cùng khôn khéo và quỉ quyệt, có
khả năng lợi dụng mọi cơ hội cũng như chuyển đổi
mọi tình huống thành có lợi cho mình.
Nó là một kẻ tàn nhẫn và ác độc, tuy nhiên nó
không toàn năng, không toàn tri, cũng không toàn tại. Ma quỉ có đủ khả năng
tạo ra tiên tri giả mà Kinh thánh đã cảnh cáo.
Trên đống đổ nát của lòng vô tín và đức tin
chao đảo, ma quỉ sẽ dựng lên kiệt tác của nó là
một ông vua giả mạo. Nó sẽ tạo ra tôn giáo không Ðấng
Cứu Chuộc. Nó sẽ
xây dựng một hội thánh không Chúa Cứu Thế. Nó sẽ kêu
gọi sự thờ phượng không có Lời Chúa. Sứ đồ Phao-lô tiên đoán tình
trạng này trong II Cô-rinh-tô 11:3,4,13 như sau: “Nhưng tôi
ngại rằng như xưa Ê-va bị cám dỗ bởi mưu chước con
rắn kia, thì ý tưởng anh em cũng hư đi, mà dời đổi lòng
thật thà tinh sạch đối với Chúa Cứu Thế chăng.
Vì nếu có người đến giảng cho anh em một Giê-xu
khác với Giê-xu chúng tôi đã giảng, hoặc anh em nhận
một Thánh Linh khác với Thánh Linh anh em đã nhận, hoặc
được một Tin Lành khác với Tin Lành anh em đã nhận,
thì anh em chắc dung chịu!...Vì mấy người như vậy là
sứ đồ giả, là kẻ làm công lừa dối, mạo chức sứ
đồ của Chúa Cứu Thế.” Ma Quỉ Và Kẻ Ðịch Lại Chúa Cứu Thế Chúng ta biết rằng kẻ địch
lại Chúa Cứu Thế sẽ xuất hiện và cố gắng bẫy
bắt tâm trí cũng như tấm lòng con người.
Thời điểm đã gần, sân khấu đã sẵn sàng - tình
trạng xáo trộn, kinh hoảng, sợ hãi đang lan tràn.
Những dấu hiệu về các tiên tri giả đang xuất
hiện khắp nơi và có lẽ nhiều người sẽ là nhân
chứng sống của giây phút kinh hoàng khi màn cuối của
bi kịch trường thiên kéo dài cả thời đại khởi sự.
Có thể nó sẽ đến trong thời đại chúng ta vì
nhịp độ đang gia tăng, các biến cố xảy ra nhanh hơn và
từ mọi phía, chúng ta có thể thấy con người đang cố
ý hoặc vô tình chọn chỗ đứng cho mình, hoặc ở phía
Ðức Chúa Trời hay ở bên ma quỉ. Ðây là cuộc tử chiến trong
ý nghĩa đích thực của từ ngữ này, một cuộc chiến
không giới tuyến, không khoan nhượng. Giai đoạn đầu của cuộc chiến này khởi sự
tại vườn Ê-đen khi ma quỉ dụ hoặc con người từ
bỏ Ðức Chúa Trời, khiến cho khởi sự từ đó đã có
hàng triệu ý chí tranh chấp lẫn nhau, mỗi người đi
theo đường riêng. “Chúng ta thảy đều như chiên đi
lạc, ai theo đường nấy. Chúa Hằng Hữu đã làm cho
tội lỗi của hết thảy
chúng ta đều chất trên Người” (Ê-sai 53:6). Tình
trạng này sẽ cứ tiếp tục cho đến tận cùng thời
gian... Vào thời điểm này của
lịch sử, cuộc chiến gia tăng cường độ giữa Ba Ngôi
Ðức Chúa Trời (Ðức Chúa Cha, Ðức Chúa Con và Ðức
Thánh Linh) và ngụy ba ngôi mà Sa-tan muốn chúng ta tôn
thờ, thay vì Ba Ngôi Ðức Chúa Trời, gồm ma quỉ, kẻ
địch lại Chúa Cứu Thế và tiên tri giả được mô
tả trong sách Khải Huyền 16:13, “Tôi thấy từ
miệng rồng, miệng thú, miệng tiên tri giả có ba tà
thần ra, giống như ếch nhái.” Không giây phút nào trong
cuộc sống của bạn lại không ở dưới ảnh hưởng
của những quyền lực này, và cũng không một giây phút
nào bạn lại không có quyết định chọn sống theo một
trong hai quyền lực ấy. Ma
quỉ luôn luôn đứng bên cạnh thuyết phục, khuyến
dụ, dọa dẫm, dụ dỗ bạn, trong khi phía bên kia là Chúa
Giê-xu luôn luôn đầy yêu thương, tha thứ đứng chờ
bạn quay hướng về Ngài kêu xin trợ giúp.
Ngài vẫn đang chờ để ban cho bạn năng lực siêu
nhiên chống lại Kẻ Thù.
Bạn hoặc thuộc về Ngài hay thuộc về ma quỉ.
Bạn sẽ không có vùng đất trung lập dung thân. Trong những khoảnh khắc lo
lắng và sợ hãi nhất của bạn, trong những lúc bạn
thấy mình hoàn toàn bất lực trong gọng kìm của những
biến cố ngoài tầm kiểm soát, khi chán nản và thất
vọng trùm lấp bạn, trong những giây phút đó, ma quỉ
nhiều lần bẫy bắt bạn ngay trong chỗ yếu nhất, để
xô bạn rơi vào con đường A-đam đã đi. Trong những khoảng thời gian
nguy hiểm này xin nhớ rằng Chúa Cứu Thế không bỏ rơi
bạn. Ngài không để
bạn trong tình trạng không thể tự bảo vệ.
Như chính Ngài đã thắng Sa-tan trong giờ thử thách
và cám dỗ, Ngài cũng hứa rằng bạn cũng sẽ thắng hơn
Kẻ Cám Dỗ mỗi ngày. Xin
nhớ lời Chúa dạy rằng: “Hỡi các con cái bé mọn,
phần các con là thuộc về Ðức Chúa Trời, đã thắng
được họ rồi, vì Ðấng ở trong con là lớn hơn kẻ
ở trong thế gian” (I Giăng 4:4).
Cũng chính Kinh Thánh nhắc đi nhắc lại cho chúng
ta về tình yêu của Ðức Chúa Trời, thường xuyên
cảnh cáo chúng ta rằng ma quỉ là kẻ chen vào ngăn cách
chúng ta với Ðức Chúa Trời, chực chờ để bẫy bắt
linh hồn con người: “Hãy tiết độ và tỉnh thức:
kẻ thù nghịch anh em là ma quỉ, như sư tử rống, đi rình
mò chung quanh anh em, tìm kiếm người nào nó có thể
nuốt được” (I Phi-e-rơ 5:8). Kinh Thánh cũng mô tả
ma quỉ là một quỉ vương cầm quyền trên rất đông tà
linh với nỗ lực kiểm soát, khống chế mọi hoạt động
của con người, chúng là “vua
cầm quyền chốn không trung, là thần hiện đương
hành động trong con cái ngỗ nghịch” (Ê-phê-sô
2:2). Ðừng Nghi Ngờ Sự Hiện Hữu Của Ma Quỉ Xin bạn đừng bao giờ nghi
ngờ sự hiện hữu của ma quỉ! Nó là một nhân vật
rất thật, và vô cùng quỉ quyệt!
Có lẽ điều khôn khéo nhất nó từng làm là
thuyết phục con người tin rằng nó không hiện hữu.
Nếu bạn có thắc mắc gì về cá tính ma quỉ thì
xin đọc lại trang đầu của tờ báo hôm nay, hoặc mở
máy thâu thanh hay truyền hình ra nghe phần tin tức, xem
danh mục các phim trình chiếu tại các rạp hát địa phương,
liếc qua quầy sách và tạïp
chí... Tóm lại, nếu muốn có những bằng chứng cụ
thể, bạn chỉ cần nhìn xung quanh là đủ! Làm thế nào những con người
sáng suốt, biết suy nghĩ lại có thể hành động như
thế nếu không phải là họ đang ở trong móng vuốt
của điều ác? Liệu những tấm lòng đầy ắp tình thương
và sự thiện từ Ðức Chúa Trời có thể cưu mang và
thực hiện những hành vi bạo động, ác độc chúng ta
vẫn nghe tường thuật mỗi ngày? Liệu những con người
có giáo dục, thông minh và đầy thiện ý họp lại quanh
bàn hội nghị thế giới mà lại hoàn toàn không hiểu
được những nhu cầu và mục đích của nhau, nếu không
phải là những suy nghĩ của họ đã cố tình bị che
mờ và làm cho hư hỏng đi? Mỗi khi tôi nghe nói về một
người nào đó của thời đại mệnh danh là “sáng
suốt” nhưng lại nghi ngờ tính cách hiển nhiên về
sự hiện hữu của ma quỉ, thủ lĩnh của vô số tà
linh, tôi lại nhớ đến bài thơ sau đây của Alfred J.
Hough (được diễn ra văn xuôi): “Con người ngày nay không
tin ma quỉ như cha ông họ ngày xưa. Họ đã mở tung cánh
cửa giáo lý phóng khoáng nhất cho ma quỉ đi qua. Trên
trời, dưới đất không
thấy một dấu chân ma quỉ hay một mũi tên hung hãn nào
bắn ra từ chân mày quỉ vương, vì thế gian này cố ý
cho như thế. Nhưng ai là kẻ rình rập bước
đi của các thánh đồ lao nhọc và đào hố cho họ sụp
chân? Ai là kẻ gieo cỏ lùng vào cánh
đồng mỗi khi Ðức Chúa Trời gieo lúa mì? Người ta đã cố ý bảo
rằng ma quỉ không hiện hữu, nhưng như vậy ai là người
đang làm những việc chỉ một mình ma quỉ làm được? Người ta bảo rằng ma quỉ
không đi rình mò như sư tử rống đâu, như vậy ai
chịu trách nhiệm về tất cả những xáo trộn triền miên
trong gia đình, hội thánh, quốc gia và cả ở những vùng
xa xôi nhất trên địa cầu? Nếu người ta đồng
loạt bảo rằng không thấy bóng dáng ma quỉ ở đâu
thế sao không có ai lên diễn đàn giải thích tại sao
bao nhiêu gian dối, tội ác cứ leo thang từng ngày? Người ta bảo rằng không có
ma quỉ và thảng hoặc chúng đã bỏ đi rồi,
nhưng điều những con người chất phác muốn
biết đó là kẻ nào vẫn đang tiếp tục rắc gieo điều
ác?” Như vậy ai là người chịu
trách nhiệm về những chuyện đồi bại, khủng khiếp,
thống khổ xảy ra chung quanh chúng ta? Làm thế nào giải
thích được bao nhiêu đau thương chúng ta từng kinh
nghiệm nếu đó không phải là do quyền lực của sự
gian ác? Thật ra, nền giáo dục hiện đại đã cản
trở tâm trí chúng ta. Chính
vì những cái mệnh danh là những khám phá của khoa học
mà một số người không tin vào quyền lực siêu nhiên
của Sa-tan trong khi những người khác lại rơi vào thái
cực tôn thờ nó. George Galloway đã tóm tắt
những đóng góp đáng ngờ của nền giáo dục hiện đại
bảo rằng: “Tâm trí con người hiện đại đã
loại bỏ lý thuyết cho rằng trong vũ trụ này có một
quyền lực hay một nguyên tắc hữu ngã hay vô ngã vĩnh
viễn đối kháng với Ðức Chúa Trời.” Tâm trí hiện đại có thể
loại bỏ quyền lực đó nhưng không vì thế mà cái nguyên
tắc gian ác kia biến mất! Có lần được hỏi làm cách
nào đắc thắng ma quỉ, Martin Luther trả lời, “Có gì
đâu, khi nó đến gõ cửa tâm hồn tôi và hỏi, “Có ai
ở nhà không?”, thì tôi sẽ xin Chúa Giê-xu ra cửa trả
lời, “Hồi trước Martin Luther ở đây nhưng đã dọn
đi rồi. Bây giờ ta ở đây.” Khi quỉ vương thấy
dấu đinh nơi tay Ngài, vết giáo nơi sườn Ngài thì
hoảng hồn bỏ chạy.” Tính Cách Chắc Chắn Của
Tội Lỗi Tội lỗi hiển nhiên là một
sự kiện ghê gớm! Nó đứng sừng sững như một sức mạnh kinh
khủng, đánh bạt tất cả những việc thiện lành con người
nỗ lực thành đạt. Nó
đứng như một bóng đen chực chờ ngăn chặn bất cứ
tia sáng nào từ trên cao muốn chiếu rọi xuống chúng
ta. Tất cả chúng ta đều biết điều này. Tất cả chúng
ta đều thấy bóng đen đó. Tất cả chúng ta đều ý
thức từng động tác của nó.
Gọi nó là gì đi nữa thì chúng ta vẫn biết sự
hiện hữu của nó là rất thật. “Vì chúng ta đánh
trận chẳng phải cùng thịt và huyết, bèn là cùng chủ
quyền, cùng thế lực, cùng vua chúa của thế gian mờ
tối này, cùng các thần dữ ở các miền trên trời
vậy” (Ê-phê-sô 6:12). Những người phủ nhận sự
hiện hữu của ma quỉ và thuộc hạ làm sao có thể
giải thích được tốc độ lan tràn của điều ác? Làm
sao có thể giải thích được những trở lực vô tận
trước lối đi của những người công chính? Làm sao có
thể lý giải cho xuôi sự kiện hủy phá và tàn hại
xảy ra trong khoảnh khắc trong khi xây dựng và phục
hồi thường vô cùng chậm chạp? Nói một câu dối trá, buông
một lời phao vu, tự nhiên những lời đó như có ma
thuật bay đi đến tận những xó xỉnh xa xôi nhất.
Trong khi một lời chân thật, một hành động lương
thiện, quảng đại, vừa thực hiện là có ngay những
quyền lực vô hình, tức khắc ngăn chặn, che khuất tia
sáng hy vọng le lói này đi. Khi quyển sách này được
viết ra trong ấn bản đầu tiên năm 1953, lúc đó chưa có
ai xây đền thờ cho ma quỉ, chưa có tòa giảng nào
giảng những lời của quỉ, thế mà ngày nay người ta
đã làm tất cả những điều đó.
Lời của quỉ được nói khắp nơi, lại thường
được dịch ra thành những hành động tuyệt vọng hơn
hết. Nếu không có
những quyền lực vô hình đang hành động làm hư hỏng
tâm hồn con người, bóp méo tư tưởng, làm sao bạn có
thể giải thích được sự kiện nhân loại tha thiết,
thích thú muốn nghe những điều hèn hạ, tầm thường,
xấu xa, bẩn thỉu, trong khi lại bịt tai đối với
những lời tốt lành, trong sáng, thanh sạch?
Mỗi người cần nghe những lời phạm thượng
trong những bản nhạc rock mới nhận ra rằng Sa-tan đang
sống mạnh giỏi trên địa cầu. Có người nào trong chúng ta
lại từ chối một trái cây tươi chín ngọt để chọn
lấy những trái cây thối rữa, sâu bò lúc nhúc nếu không
bị thôi thúc bởi một cường lực lớn lao, độc
hiểm? Nhưng đây
lại đúng là những điều tất cả chúng ta vẫn thường
làm. Chúng ta không ngừng loại bỏ những kinh nghiệm đẹp
đẽ, phong phú, cao thượng để tìm những cái hào nhoáng,
rẻ tiền, tầm thường. Ðây
là công việc của ma quỉ đang tràn lan khắp mọi nơi! Cuộc Tranh Chấp Giữa Thiện Và Aùc Những gì chúng ta đang thấy
trên địa cầu chỉ là phản ánh của những cuộc tranh
chiến lớn lao hơn giữa thiện và ác trong lãnh vực
rộng lớn hơn. Chúng
ta thích nghĩ rằng
địa cầu là trung tâm vũ trụ và chúng ta bị lôi cuốn
quá nhiều vào những biến cố trần gian. Trong niềm kiêu
hãnh dại dột, chúng ta nhìn sự việc bằng mắt trần,
nhưng cuộc tranh chiến có phạm vi vô cùng rộng lớn hơn
đang tiến hành trên cái thế giới chúng ta không thể
thấy! Những người khôn ngoan của
thời xưa biết rõ điều này.
Họ biết có rất nhiều điều mắt trần không phân
định được cũng như nhiều điều tai người không
thể nghe ra. Con người
hiện đại thích nghĩ rằng mình “sáng tạo” radio,
truyền hình và máy vi tính và rằng chính con người có
khả năng chuyển âm thanh, hình ảnh qua không gian và
tạo ra cũng như lưu trữ những khối lượng dữ kiện vô
cùng lớn lao. Tất
nhiên, sự thật là những sóng vô tuyến này, tuy con người
không biết, nhưng đã hiện hữu từ trước, cũng như
biết bao nhiêu kỳ quan vô cùng lớn lao vẫn hiện hữu
ở ngoại tầng không gian, mà con người không hề biết.
Các nhà tiên tri cổ thời tuy biết những kỳ quan
kia có đó, nhưng họ chỉ nói về tính cách vĩ đại
của nó một cách mơ hồ, và họ cũng chỉ nắm được
những tiếng vang yếu ớt nhất của trận chiến kinh
khủng tại các tinh cầu. Một trong biết
bao nhiêu cái giá A-đam phải trả khi nghe lời ma
quỉ là bị mất khả năng nhìn thấy các chiều kích
thuộc linh. Chính A-đam
bị mất, và cũng làm cho toàn thể nhân loại mất khả
năng thấy, nghe, hiểu bất cứ điều gì không phải là
vật chất.
A-đam đã tự ngăn cách chính mình với những kỳ
quan và vinh quang vĩnh cửu của thế giới vô hình, đánh
mất quyền tiên tri chân chính, đánh mất khả năng nhìn
về tương lai là khả năng giúp con người có thể hiểu
và thực hiện công việc trong hiện tại.
A-đam đã đánh mất giác quan về tính liên tục
của sự vật và đã “chết về tội lỗi và quá
phạm.” A-đam đã tự cắt đứt chính mình với Ðức
Chúa Trời. G. Campbell Morgan từng nói:
“Khoảng cách của chúng ta với Ðức Chúa Trời là sự
kiện chúng ta không thể biết và hiểu những cái ở
gần. Ðó là
khoảng cách của người khiếm thị với vẻ đẹp của
bức tranh trước mắt. Ðó
là khoảng cách của người điếc với những âm điệu
tuyệt vời của một hòa tấu khúc trong thính phòng. Ðó là khoảng cách của một người linh hoạt tách
rời với mọi chuyển động của đời sống.” Nhưng cứ thử để cho một
thảm kịch hay một bệnh hoạn xảy đến cho chúng ta,
hay khi chúng ta lãnh hậu quả tội lỗi của chính mình,
tức khắc chúng ta sẽ oán trách Chúa ngay!
Chúng ta có thể kiên nhẫn, cảm thông với chiếc
máy truyền hình không mấy tốt, nhưng nếu có một bức
tranh méo mó nào đó về vũ trụ do Ðức Chúa Trời tạo
dựng, chúng ta sẽ không ngần ngại trách móc Ðức Chúa
Trời ngay. Hãy để khi có người được
thăng thưởng trong khi chúng ta bị bỏ quên hay người không
xứng đáng lại thành công trong khi chúng ta thất bại, lúc
đó chúng ta sẽ kêu la chống lại sự bất công của Ðức
Chúa Trời. Lúc đó chúng ta sẽ đòi phải được biết
tại sao Ðức Chúa Trời lại cho phép những điều không
công bằng đó xảy ra! Chúng
ta không thấy được sự kiện là Ðức Chúa Trời
giống như trung tâm phát hình, lúc nào cũng truyền đi
những hình ảnh toàn hảo về tình thương và sự công
chính, nhưng sở dĩ chúng ta chỉ nhận những hình ảnh méo
mó là vì trục trặc trong máy thu nơi chính chúng ta! Sự Ác Trong Nhãn Quan Chúng Ta Chính điều ác và những méo
mó trong chúng ta đã khiến chúng ta không thấy, không
kinh nghiệm được thế giới toàn hảo của Ðức Chúa
Trời. Chính tội lỗi đã làm nhòa hình ảnh, khiến chúng
ta thay vì làm con cái trong sạch của Ðức Chúa Trời,
lại trở thành con cái điều ác.
Nói thay cho tất cả chúng ta, Thánh Phao-lô bảo
rằng, “tôi không làm điều lành mình muốn nhưng làm
điều dữ mình không muốn” (Rô-ma 7:19). Ông nhận ra kẻ thù đáng sợ đó, kẻ thù cường
bạo của toàn nhân loại khi kêu lên rằng, “Khốn
nạn cho tôi! Ai sẽ
cứu tôi thoát khỏi thân thể hay chết này? Cảm tạ Ðức
Chúa Trời, nhờ Chúa Cứu Thế Giê-xu là Chúa chúng ta!
Như vậy, thì chính mình tôi lấy trí khôn phục
luật pháp của Ðức Chúa Trời, nhưng lấy xác
thịt phục luật pháp của tội lỗi” (Rô-ma
7:24-25). Ðối với Phao-lô, hai kẻ thù
kinh khủng thật hiển nhiên và ông đã ý thức rất rõ
mình đã bị xâu xé giữa hai sức hút đáng sợ này.
Quyền lực của điều thiện kéo tâm trí, tấm lòng ông
về phía Ðức Chúa Trời, trong khi quyền lực của điều
ác đang cố lôi thân xác ông vào sự hủy hoại và sự
chết. Nếu quan tâm
đến điều này, bạn có thể đọc hai cuốn sách về
vấn đề quỉ ám và sự xuất hiện của các tà giáo: Demon
Possessioncủa John L. Nevius và Unholy Devotion: Why Cults
Lure Christians của Harold L. Bussell. Bạn cũng bị vướng mắc
giữa hai sức mạnh: sự
sống và sự chết! Hãy
chọn con đường của Ðức Chúa Trời là con đường
đưa đến sự sống. Chọn
con đường của Sa-tan, nó sẽ đưa bạn vào chỗ chết. Billy
Graham Peace
With God Hà
Huy Việt chuyển ngữ |
|
|
|