![]() |
|
|
Hội Thánh Tin Lành Việt
Nam - Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ |
|
|
Gia Ðình |
|
|
|
Mỗi khi
bước sang một
năm mới, chúng ta hăng
hái, thích thú trước những dự tính tốt đẹp cho năm
mới nhưng cũng không khỏi hối tiếc về một điều nào
đó trong năm cũ. Hối
tiếc vì có những điều không nên làm mà chúng ta đã làm;
cũng có những điều đáng làm, nên làm nhưng chúng ta đã
không làm và bây giờ không còn cơ hội để làm nữa.
Nếu dừng lại suy nghĩ chúng ta thấy đời sống con
người chỉ là những giờ phút và năm tháng kết hợp
lại. Những giờ phút
và năm tháng đó gọi chung là thời gian.
Ðời sống chính là thì giờ, là thời gian. Khi nói đến thời gian là nói đến ba giai đoạn:
những ngày đã qua, ngày đang có trước mắt và những ngày
sẽ đến. Nói một cách
văn vẻ là quá khứ, hiện tại và tương lai.
Cuộc đời người nào cũng có quá khứ, hiện tại
và tương lai. Chúng
ta có thể ôn lại quá khứ, dự tính cho tương lai, nhưng
sống thì chúng ta chỉ có thể sống trong hiện tại.
Chúng ta cần thấy rõ điều đó để không phí
phạm những năm tháng Ðức Chúa Trời ban cho cuộc đời
chúng ta; cũng không gây thiệt hại hay đau buồn cho chính
mình và người chung quanh, vì không biết sử dụng những
ngày tháng Chúa ban. Có
những người không sống với hiện tại nhưng cứ sống
trong quá khứ, với những điều không còn nữa hoặc
sống mơ mộng những điều của tương lai, là điều chưa
nắm chắc trong tay. Những người có một quá khứ huy hoàng thường
hay sống trong quá khứ thay vì đối diện với hiện tại.
Họ sống giống như mình vẫn còn những tước vị,
uy quyền, danh tiếng của những ngày tháng cũ.
Mỗi khi nói đến ơn phước Chúa ban hay những công
việc mình làm thì thường nhắc lại những việc đã
xảy ra mấy chục năm trước.
Có người biết hiện tại mình đã mất hết những
uy quyền và chức tước mình từng nắm giữ trước kia nhưng
vẫn muốn nhắc lại những điều đó để sung sướng, hãnh
diện; để rồi sau đó, cảm xúc đọng lại sâu kín trong
lòng là tiếc nuối và đau buồn.
Chúng ta cần học hỏi từ những điều xảy ra trong
quá khứ nhưng không nên sống với quá khứ. Những người chỉ sống với quá khứ gây thiệt
hại cho chính mình vì đã dừng lại bên lề cuộc sống và
phí phạm những ngày tốt đẹp của hiện tại mà Chúa
ban cho. Sống trong quá
khứ không đem lại ích lợi cho chính mình mà chúng ta còn
có thể trở thành gánh nặng cho người chung quanh. Ngược
lại với người sống trong quá khứ là những người
sống trong tương lai, hay suy nghĩ quá nhiều đến tương
lai và quên đi hiện tại. Chúng
ta cần suy nghĩ và hoạch định cho tương lai nhưng chúng
ta không thể sống trong tương lai.
Người sống trong tương lai thường có hai khuynh hướng:
hoặc là lo lắng hoặc là quá lạc quan đến nỗi
thiếu thực tế. Những
người lo lắng cho tương lai thì lúc nào cũng nghĩ đến
những chuyện rủi ro sẽ xảy ra.
Lo không biết cuộc đời mình, gia đình mình ngày
mai sẽ như thế nào, khi về hưu mình có đủ tiền để
sống hay không, khi già yếu bệnh hoạn con cái sẽ chăm sóc
hay bỏ bê, v.v... Nhiều
người chưa đau nhưng cứ nghĩ đến ngày mình đau ốm, chưa
già nhưng cứ lo lắng cho tuổi già.
Cũng có người không lo lắng cho tương lai nhưng
sống trong tương lai bằng cách
xem những điều mình dự phóng và mơ ước như là
điều đã nắm trong tay. Ví
dụ, mới có việc làm nhưng nghĩ là mình thong thả rồi,
nên mua sắm đủ thứ; hoặc mới ra làm ăn nhưng tin là mình
sẽ thành công nên mua nhà, mua xe, v.v...
Chưa đỗ đạt, chưa có mảnh bằng trong tay nhưng nói
và làm như là mình đã có những điều đó, như người xưa
thường nói: “chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng.” Chúng
ta cần nhìn lại quá khứ để học hỏi, rút kinh nghiệm,
và cần hoạch định, dự tính cho tương lai nhưng chúng ta
chỉ có thể sống trong hiện tại.
Chúng ta sống trong hiện tại chứ không phải
là sống cho hiện tại.
Ðây là hai điều khác nhau. Người sống trong hiện
tại là người thực tế, khôn ngoan; còn người sống cho
hiện tại là người không có mục đích cho cuộc đời.
Người sống cho hiện tại chỉ quan tâm đến những
lợi lộc trước mắt, những thú vui thấp hèn, những
hạnh phúc tạm bợ và những điều không có giá trị lâu
bền. Lời
Chúa bao giờ cũng là kim chỉ nam cho đời sống vì thế chúng
ta sẽ nhìn vào Kinh Thánh, xem Chúa dạy chúng ta phải có
thái độ như thế nào đối với quá khứ, hiện tại và
tương lai. Sứ đồ
Phao-lô viết: “Tôi
cứ làm một điều: quên lửng sự ở đằng sau, mà bươn
theo sự ở đằng trước, tôi nhắm mục đích mà chạy”
(Phi-líp 3:14). Một
bản Kinh Thánh khác dịch câu này như sau:
“Tôi chỉ chú ý đến một điều là quên đi
chặng đường đã qua, để lao mình về phía trước, tôi
chạy thẳng tới đích để chiếm được phần thưởng
từ trời cao.” Chúng ta cần noi gương sứ đồ Phao-lô,
“quên đi chặng đường đã qua.”
Chúng ta cần quên những thành công trong quá khứ để
không kiêu hãnh về những thành quả của mình.
Chúng ta cũng cần quên những thất bại trong quá
khứ để không mất lòng tin ở tương lai, không mất lòng
tin vào tình yêu và
quyền năng của Chúa. Như
vậy, đối với quá khứ chúng ta cần ngả mũ chào và quên
đi, còn đối với tương lai, chúng ta cần có thái độ như
thế nào? Chúa Giê-xu
dạy: “Trong vòng
các ngươi có ai lo lắng mà làm cho đời mình dài thêm
một khắc không? ... Chớ
lo lắng chi về ngày mai, vì ngày mai sẽ lo về việc ngày
mai. Sự khó nhọc ngày
nào đủ cho ngày ấy” (Ma-thi-ơ 6:27, 34).
Sứ đồ Gia-cơ cũng viết:
“Ngày mai sẽ ra thế nào, anh em chẳng biết!”
(Gia-cơ 4:14a). Chúng
ta không biết ngày mai của cuộc đời mình sẽ có những
gì và cũng không có quyền gì trên ngày mai đó, vì thế,
hãy phó dâng ngày mai trong sự dẫn dắt của Chúa và nói: “Ví bằng Chúa muốn và ta còn sống, thì ta
sẽ làm việc nọ việc kia” (Gia-cơ 4:15). Ngày
mai của chúng ta nằm trong tay Chúa nên chúng ta không phải
trả lời với Chúa về ngày mai, nhưng chúng ta có trách
nhiệm về ngày hôm nay. Hãy
nhờ Chúa, đừng lo lắng cho ngày mai nhưng sống cách khôn
ngoan tốt đẹp trong ngày hôm nay, sống trong sự dẫn dắt
của Chúa với những ngày tháng Chúa ban cho chúng ta trong
hiện tại. Mỗi chúng
ta đều có 24 giờ đồng hồ trong một ngày, nhưng có người
làm được nhiều việc, có người không làm gì cả.
Có người làm nhiều điều ích lợi cho mình và người
chung quanh nhưng cũng có người chỉ (tiếp theo
trang 24) làm những gì ích lợi cho mình và
không nghĩ đến người khác.
Có lẽ chúng ta đều đã thấy, khi một người nằm
xuống, những gì người đó làm cho mình thường không còn,
nhưng chỉ những gì người đó làm cho Chúa và cho tha nhân
mới còn lại mà thôi. Xin
Chúa giúp chúng ta biết sử dụng ngày tháng trong cuộc đời
cách khôn ngoan để đến cuối ngày, cuối năm cũng như đến
cuối cuộc đời chúng ta không có gì phải hối tiếc. Thánh
Kinh cho chúng ta nhiều nguyên tắc để sống khôn ngoan.
Hai nguyên tắc hay mạng lệnh lớn hơn hết là: “Hãy
hết lòng, hết linh hồn, hết ý mà kính mến Chúa là Ðức
Chúa Trời ngươi và: hãy yêu người lân cận như mình”
(Ma-thi-ơ 22:37-39). Nguyên
tắc chính yếu để sống khôn ngoan là sống yêu thương.
Sống yêu thương không phải là chúng ta phải làm
những điều lớn lao như hy sinh thân mình, hy sinh gia tài,
sự nghiệp cho người khác. Theo Lời Chúa dạy, sống yêu thương là hết lòng
kính yêu Chúa và yêu người khác như chính thân mình, là
tôn Chúa làm Chủ và xem người khác tôn trọng hơn chính
mình. Nói một cách
đơn giản, sống yêu thương là vâng theo Lời Chúa dạy và
bày tỏ tình thương yêu cách cụ thể đối với người
chung quanh. Sứ đồ
Giăng viết: “Ai yêu
Ðức Chúa Trời thì cũng phải yêu anh em mình... Vì kẻ nào
chẳng yêu anh em mình thấy, thì không thể yêu Ðức Chúa
Trời mình chẳng thấy được” (I Giăng 4:21, 20). Thực
tế mà nói, sống yêu thương là trong đời sống hằng ngày
chúng ta làm những điều nhỏ nhặt, tế nhị cho người
chung quanh để khiến cho đời sống người đó dễ chịu
hơn, thoải mái và hạnh phúc hơn.
Chúng tôi nghiệm thấy rằng có những điều thật
nhỏ, thấy như không quan trọng, không có ý nghĩa gì bao
nhiêu, nhưng khi chúng ta dành thì giờ làm những điều đó
để bày tỏ lòng thương yêu của chúng ta đối với một
người nào, người đó sẽ cảm kích và vui mừng sâu xa.
Nhiều khi điều chúng ta cần làm chỉ tốn một chút
giấy mực hoặc năm mười phút đồng hồ, nhưng nó có
thể đem lại an ủi, khích lệ thật là lớn lao.
Chúng ta ai cũng có những lá thư cần viết, những
tấm thiệp cần gởi, những người cần gọi điện
thoại hỏi thăm, nhưng vì bận rộn chúng ta đã để
những điều đó qua một bên.
Chung quanh chúng ta luôn luôn có những người đang đau
khổ cần chúng ta nói một lời an ủi, cảm thông; có người
đang buồn chán hay cô đơn cần chúng ta thăm hỏi, khích
lệ. Có người đang đứng trước một quyết định
quan trọng hay đang đối diện với thử thách lớn lao
cần chúng ta góp lời cầu nguyện xin Chúa hướng dẫn.
Khi chúng ta làm những điều nhỏ nhưng thật cần
thiết đó là chúng ta sống khôn ngoan. Trong
gia đình, có lẽ người vợ, người chồng của chúng ta
đang khao khát trông chờ chúng ta biểu lộ tình thương yêu
qua hành động cụ thể, hãy
nói hay làm một điều gì để người đó cảm nhận được
tình thương của chúng ta. Nhiều
khi chỉ một cử chỉ yêu thương trìu mến, một lời nói
ngọt ngào, một sự giúp đỡ nhỏ nhặt trong nhà, trong
bếp, người thân của ta sẽ quên đi hết bao mệt nhọc,
buồn lo trong lòng. Cha
mẹ chúng ta, con cái chúng ta đang trông chờ được chúng
ta quan tâm, lắng nghe để có thể nói lên những điều
chất chứa trong lòng; chúng ta chỉ cần bớt đi một vài
giờ xem ti-vi, bớt một buổi tối làm việc bên computer, bên
máy may hay bất cứ một công việc nào, là có thể dành
thì giờ và đem lại niềm vui cho người thân yêu.
Một người con trai nọ, lớn lên lập gia đình và
sống xa cha mẹ. Một
ngày kia anh trở về thăm, lúc đó ông cha đã mất, chỉ còn
lại bà mẹ già. Anh
ân hận sao mình thương cha mà không bao giờ nói cho ông
biết. Một buổi
tối nọ, sau khi xem lại những hình cũ của gia đình, anh
nắm tay mẹ và nói: “Con
thương mẹ lắm mẹ biết không?”
Mẹ anh trả lời: “Mẹ biết chứ, nhưng mẹ vẫn thích nghe con nói
là con thương mẹ.” Người
con trai thầm cảm tạ Chúa vì ít ra anh cũng còn cơ hội nói
với mẹ những lời yêu thương. Sống
trong yêu thương là mỗi ngày tiếp tục quan tâm, chăm sóc
và làm những điều nhỏ nhặt, tế nhị cho người chung
quanh mình. Làm ngay ngày
hôm nay, trong lúc chúng ta còn có người thân yêu bên
cạnh. Ðừng để đến
ngày mai vì ngày mai có thể sẽ quá trễ.
Một bà mẹ nọ tâm sự như sau:
“Vợ chồng tôi làm việc nhiều lắm.
Chúng tôi cố gắng làm để con cái được đi học
trường tốt, được có quần áo đẹp, có những món đồ
chơi mới nhất, đắt tiền nhất, để không thua chúng
bạn. Chúng tôi luôn
luôn nói: Hôm nào
rảnh mình sẽ đưa con ra công viên, sang năm mình sẽ sắp
xếp công việc rồi đưa cả gia đình đi nghỉ hè.
Nhưng ngày mai đó, chuyến nghỉ hè đó sẽ không bao
giờ có vì con trai chúng tôi đã chết ba tháng trước đây,
cháu mới có mười bốn tuổi!”
Những điều tốt đẹp có thể làm cho người thân
hay bạn bè, chúng ta hãy làm ngày hôm nay.
Chúng ta chỉ có hiện tại nên hãy sống với hiện
tại, đừng bỏ lỡ những cơ hội tốt đẹp ta đang có
trong tay. Khi điều ta
làm mang lại niềm vui và an ủi cho người khác, chính chúng
ta cũng sẽ thấy vui. Khi người quanh ta cảm thấy nhẹ nhàng, vui thỏa
trong lòng, giữa người này với người kia sẽ bớt đi
những va chạm làm tổn thương nhau.
Tâm trí chúng ta nhờ đó sẽ bớt căng thẳng, và đời
sống sẽ nhẹ nhàng và ý nghĩa biết bao.
Có người đã nói, một hành động yêu thương, dù
nhỏ đến đâu cũng có thể mang lại những kết quả
tốt đẹp lâu dài mà chúng ta không ngờ.
Ước mong trong Năm Mới này, chúng ta sẽ yêu Chúa
với tất cả tấm lòng, linh hồn và sức lực.
Và khi tình yêu của Chúa tràn đầy trong lòng, chúng
ta sẽ có thể lấp đầy những ngày tháng ngắn ngủi và
quý báu trong cuộc đời bằng những việc làm và lời nói yêu thương đối
với người chung quanh. Minh
Nguyên
*
Tôi phải làm gì nếu đã lỡ yêu người không cùng
niềm tin? *
Tại sao người tin Chúa không kết hôn với người
ngoại đạo? *
Lập gia đình với người Công Giáo có phải là
kết hôn với người khác niềm tin không? Và
rất nhiều các câu hỏi khác liên quan đến vấn đề
kết hôn với người khác niềm tin, được tác giả Minh
Nguyên (phụ trách tiết mục Gia Ðình của Chương Trình Phát
Thanh Tin Lành) giải đáp dựa vào lời dạy của Kinh Thánh
trong quyển Niềm
Tin Và Ðời Sống Lứa Ðôi Ðây
là tài liệu tất cả các gia đình tín hữu cần có. Quí Mục sư Quản Nhiệm cũng có thể tặng cho các
tín hữu có nan đề, thêm vào những lời khuyên và lời
cầu nguyện của quí vị. Giá
$3.00 Xin liên lạc với Văn Phẩm Tin Lành Giáo Hạt. |
|
|
|