![]() |
|
|
Hội Thánh Tin Lành Việt
Nam - Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ |
|
|
Anh Hùng Ðức Tin |
|
|
|
Ngày
11 tháng 3
năm 2002 vừa qua, Hoa Kỳ, đất nước đã cưu mang người
Việt tị nạn chúng ta và người tị nạn từ các nước
khác trên thế giới, kỷ niệm sáu tháng ngày bị quân
khủng bố tấn công. Trong
dịp này người ta nhắc đến những anh hùng của đất nước.
Những anh hùng đó không phải là những cầu thủ
thể thao hay tài tử nổi danh như nhiều người thường ca
tụng nhưng là những người đã trung thành, tận tâm trong
công vụ, quên mình trong giờ phút nguy biến để can đảm
ra tay giúp đỡ người khác.
Ðó là những người lính chữa lửa, những viên
cảnh sát, những bác sĩ, y tá, những người làm việc tình
nguyện, v.v... Ðặc
biệt, người ta nhắc đến các anh hùng trong chuyến bay
số 93 của hãng United Airlines. Trong số hành khách trên
chuyến bay đó, có một người đặc biệt mà chúng tôi
xin nói đến trong trang Gia Ðình hôm nay.
Ðó là anh Todd Beamer, 32 tuổi, sống tại bang New
Jersey. Anh
Todd Beamer, là một trong số 44 người đã chết trong
chuyến bay số 93 của hãng United Airlines. Anh là một người
đàn ông trẻ yêu vợ thương con.
Anh có hai đứa con trai: đứa lớn bốn tuổi, đứa
nhỏ hai tuổi và một đứa con thứ ba lúc đó sắp chào
đời. Sáng sớm ngày 11 tháng 9 anh Todd Beamer từ giã vợ
con ra phi trường Newark, đáp máy bay đi San Francisco để lo
công việc của sở. Vì
không muốn xa gia đình lâu, anh dự tính là sau khi họp
sẽ đi chuyến bay ban đêm để trở về với gia đình sáng
ngày hôm sau. Nhưng
anh không ngờ rằng đó là chuyến đi cuối cùng của đời
anh, anh đã không bao giờ trở về với gia đình nữa.
Chiếc máy bay anh Beamer đi ngày hôm đó là chiếc
thứ tư trong số bốn chiếc bị quân khủng bố cướp.
Dù
sự việc xảy ra trên máy bay thật bất ngờ, nhưng khi
biết mình lâm vào tình trạng nguy khốn, anh Beamer đã bình
tĩnh đón nhận điều sẽ xảy đến.
Trong giây phút nguy biến đó anh đã sáng suốt suy tính
những điều phải làm, và cùng với một số hành khách
trên máy bay, anh đã làm được điều cần phải làm trong
giây phút cấp bách cuối cùng đó.
Anh Beamer đã được tuyên dương là anh hùng vì anh và
một số hành khách trên máy bay đã chống cự với bọn
khủng bố nên chuyến bay số 93 của hãng United đã rớt
xuống một khu rừng, thay vì đâm vào Quốc Hội hay một cơ
sở quan trọng nào khác trong vùng Hoa Thịnh Ðốn.
Khi đọc những bài viết về anh Beamer, chúng ta được
biết, sở dĩ anh đã bình tĩnh khi đối diện với biến
cố lớn lao như thế vì anh có một đức tin vững chắc nơi
Chúa Cứu Thế Giê-xu. Anh
biết nếu chết, anh sẽ được gặp Cứu Chúa Giê-xu, là
người anh kính yêu và hầu việc. Dựa
vào lời nhắn qua điện thoại về cho gia đình của
những hành khách khác trên máy bay và qua lời tường trình
của anh Todd với nhân viên tổng đài, người ta đã biết
được những chi tiết sau đây: Anh Beamer cùng với 27 hành
khách, ngồi ở phía cuối máy bay, bị một tên khủng bố
đứng canh chừng và nói rằng hắn có bom trên người.
Dù biết máy bay đã bị bọn khủng bố cướp và mình
đang ở trong tình trạng nguy hiểm, anh Beamer đã bình tĩnh
gọi điện thoại về cho tổng đài.
Anh cho biết máy bay bị cướp, người ta dọa có bom
và có lẽ anh sẽ không sống sót. Sau đó, anh yêu cầu nhân viên tổng đài lặp lại
với anh lời cầu nguyện mà Chúa Giê-xu đã dạy các môn
đồ ngày xưa, mà chúng ta thường gọi là “Bài Cầu
Nguyện Chung: “Lạy
Cha chúng con ở trên trời.Danh Cha được thánh,Nước Cha
được đến, Ýù
Cha được nên, ở đất như trời. Xin
cho chúng con hôm nay đồ ăn đủ ngày. Xin
tha tội lỗi cho chúng con, như chúng con cũng tha kẻ phạm
tội nghịch cùng chúng con. Xin
chớ để chúng con bị cám dỗ mà cứu chúng con khỏi điều
ác. Vì
nước, quyền, vinh hiển đều thuộc về Cha đời đời.
A-men.” (Ma-thi-ơ
5:9-13) Sau
khi cầu nguyện, anh Beamer nhờ nhân viên tổng đài chuyển
những lời nhắn nhủ yêu thương của anh đến cho vợ và
hai đứa con nhỏ. Cuối
cùng, anh nói cho nữ nhân viên tổng đài biết, anh và
một vài hành khách trên máy bay đã quyết định sẽ
chống lại tên không tặc đang đứng gần anh nhất.
Sau khi nói chuyện với nhân viên tổng đài, anh
Beamer không gác điện thoại, và khoảng 15 phút sau, nhân
viên tổng đài nghe tiếng anh nói với các hành khách khác:
“Are you guys ready? Let’s roll!” Tạm dịch: “Các
bạn sẵn sàng chưa? Nào ra tay!”
Ðó là những lời nói sau cùng của anh Beamer nhân viên
tổng đài nghe được. Sau
đó vài phút, chiếc máy bay đã đâm xuống một khu hoang
vắng ở miền tây bang Pennsylvania. Anh
Todd Beamer và vợ, cô Lisa Beamer, là tín đồ trung kiên
của Chúa Giê-xu. Anh
theo học tại trường đại học Tin Lành Wheaton, Illinois.
Cũng tại trường này, anh đã gặp cô Lisa.
Hai vợ chồng là thành viên của Hội Thánh Princeton
Alliance, thành phố Princeton, thuộc bang New Jersey. Dù bận
rộn với con nhỏ và công việc sinh sống hằng ngày, hai
vợ chồng anh dành ưu tiên cho đời sống tâm linh và cho
việc xây dựng Hội Thánh của Chúa.
Hai vợ chồng dạy lớp Trường Chúa Nhật cho các em
học sinh trung học trong hội thánh trong suốt sáu năm.
Năm 2000, vì công việc, gia đình anh dời đến thành
phố Cranbury, NJ. Hai
vợ chồng tiếp tục thờ phượng Chúa hằng tuần tại
một hội thánh C&MA trong thành phố.
Anh Beamer cũng dạy Kinh Thánh cho các em thiếu niên.
Hai vợ chồng sống trong yêu thương, hòa đồng với
mọi người và yêu thương nhau hết lòng.
Một bài báo nọ kể lại rằng, hai đứa con trai
của anh mỗi buổi chiều khi chạy ra cửa đón bố đi làm
về thường tranh nhau xem đứa nào gặp được bố trước,
và điều anh Beamer thường làm là dừng xe lại, cho hai đứa
con leo lên rồi mới lái vào garage. Anh
Beamer có một đức tin mãnh liệt nơi Chúa Cứu Thế Giê-xu.
Anh sống trong niềm tin đó và anh cũng đã chết
với niềm tin đó. Niềm
tin nơi Chúa Giê-xu là lý do giúp anh bình tĩnh đến với
Chúa, cầu xin sự soi sáng của Ngài trong giờ phút nguy
biến. Anh đâu ngờ
rằng vài tuần sau đó, anh được
Tổng Thống tuyên dương, còn vợ anh, có nhiều cơ
hội nói về đức tin của anh, không những cho người
trong nước mà cho cả thế giới đều biết.
Cùng với những tin tức khác liên quan đến vụ
khủng bố, chi tiết về đức tin và việc làm của anh
Beamer đã được báo chí, các đài phát thanh, đài truyền
hình nhắc đến. Chúa
Cứu Thế Giê-xu được tôn cao và nhiều người được
biết về Chúa qua những điều xảy đến cho anh.
Trong chương trình phỏng vấn với Larry King, cô Lisa
Beamer nói: “Chồng tôi
đã thật khôn ngoan khi anh cầu nguyện với Chúa trong giờ
phút nguy biến, để cầu xin Ngài dẫn dắt. Anh cũng cầu nguyện để chuẩn bị gặp Chúa, đó
là cách anh sống mỗi ngày.
Anh đặt căn bản đời sống trên đức tin và hành
động, và anh cũng đã chết trong đức tin và hành động.”
Những người bạn học cũ của anh Beamer khi nghe về
những điều anh làm trong giờ phút cuối cùng cũng được
khích lệ nhiều, dù lúc đó họ đang đối diện với
nỗi lo lắng và mất mát lớn lao. Anh Todd
Beamer có đức tin mạnh mẽ nơi Chúa Cứu Thế Giê-xu nhưng
còn vợ anh thì sao? Cô
Lisa Beamer cũng là một người tin Chúa với đức tin mãnh
liệt. Sự ra đi của
người chồng yêu dấu là một mất mát lớn lao và bất
ngờ nhưng cô Lisa rất bình tĩnh.
Cô bình an chấp nhận ý của Chúa cho cuộc đời mình.
Cô cũng nắm lấy mọi cơ hội để nói về đức
tin của chồng. Không những cô Lisa không than khóc đau đớn trong
tuyệt vọng, nhưng sáu tuần sau ngày 11 tháng 9, trong lúc
nhiều người không dám đi máy bay, cô Lisa dù đang mang
thai, đã can đảm đáp chuyến bay từ Newark đến San
Francisco, là chuyến bay mà chồng cô đã đi và đã chết.
Một số nhân viên hãng hàng không United ra chào đón cô
ở phi trường San Francisco.
Trong chương trình truyền hình “Good Morning
America,” khi được hỏi, tại sao cô dám đi đúng chuyến
bay mà chồng cô đã đi, cô Lisa trả lời:
“Nếu tôi không dám đi chuyến bay đó có nghĩa là
tôi sợ. Bọn khủng
bố đã gây ảnh hưởng tai hại quá nhiều trên đất nước
này, họ cũng muốn gieo ảnh hưởng trên tôi và nắm giữ
đời sống tôi nữa. Tôi
sẽ không sợ và không để cho sợ hãi giam hãm tôi.”
Cô Lisa cũng nói: “Trước khi bước lên máy bay ngày
hôm đó, tôi biết tôi sẽ phải đối diện với những tư
tưởng đau đớn trong lòng về chồng tôi, và về nạn
khủng bố, nhưng tôi đã chuẩn bị cho tất cả những điều
đó trong sáu tuần nay.” Một
ký giả viết về cô Lisa như sau: “Cô Lisa Beamer có thể
ở nhà lo cho hai đứa con, chuẩn bị cho ngày sinh và sống
trong đau buồn vì chồng đã chết, nhưng không, cô quyết
tâm chiến thắng sợ hãi, đi chuyến bay mà chồng cô đã
đi. Hành động can đảm
đó cho thấy cô Lisa cũng là một anh hùng đúng trong ý nghĩa
của hai chữ “anh hùng.”
Không
những can đảm đối diện với thực tế đau buồn, cô
Lisa cũng nghĩ đến những người đau khổ hơn cô. Vài
tuần sau khi chồng chết trong vụ khủng bố, cô Lisa đã cùng
với gia đình thành lập một cơ quan từ thiện, đặt tên
là: “The Todd Beamer Foundation,” để giúp đỡ lâu dài các
gia đình nạn nhân, đặc biệt là những trẻ em, bị ảnh
hưởng trực tiếp trong vụ khủng bố ngày 11 tháng 9. Cô nói: “Ðể
tưởng niệm hành động anh hùng của anh Todd cũng như để
nối tiếp đời sống đầy đức tin, tình thương và can
đảm của anh, chúng tôi rất vui loan báo với quý vị, cơ
quan thiện nguyện Todd Beamer đã được thành lập.”
Cô nói tiếp: câu Kinh Thánh trong Sáng thế ký 50:20
luôn đến với tôi. Câu đó như sau: “Các anh toan làm hại tôi, nhưng
Ðức Chúa Trời lại toan làm điều ích cho tôi, hầu cứu
sự sống cho nhiều người.”
Với lòng tin mãnh liệt vào tình yêu của Chúa, cô
Lisa cũng trích lời Kinh Thánh mà sứ đồ Phao-lô đã
viết: “Vì tôi
chắc rằng bất kỳ sự chết, sự sống, các thiên sứ, các
kẻ cầm quyền, việc bây giờ, việc hầu đến, quyền phép,
bề cao hay là bề sâu, hoặc một vật nào, chẳng có thể
phân rẽ chúng ta khỏi tình yêu thương mà Ðức Chúa
Trời đã chứng cho chúng ta trong Chúa Cứu Thế Giê-xu, là
Chúa chúng ta” (Rô-ma 8:38-39). Bốn tháng
sau ngày 11 tháng 9, vào ngày 9 tháng giêng năm 2002, cô Lisa
đã sinh đứa con thứ ba, đó là đứa con gái mà hai vợ
chồng cô mong chờ. Dù
đứa bé không được biết mặt cha, cô Lisa cũng
vui mừng cảm tạ Chúa và rất cảm động trước lòng
quan tâm giúp đỡ của người chung quanh đối với gia đình
cô. Cô yêu cầu những ai muốn gởi quà cho con cô, thì
gởi về cho cơ quan từ thiện mà cô và gia đình đã thành
lập. Khi nhìn thấy
đức tin, lòng can đảm và lòng quan tâm đến người khác
thay vì tập trung vào nỗi khổ của riêng mình nơi cô Lisa
Beamer, một vị mục sư nói: “Anh Todd và cô Lisa chỉ là những con người bình
thường, nhưng họ đã trao phó cuộc đời mình trong tay Ðức
Chúa Trời để Ngài làm nên những việc phi thường.”
Anh Todd là con người của đức tin.
Anh biết rằng đời sống không phải chỉ có đời
tạm này nhưng đời tạm này là để chuẩn bị cho cõi đời
đời. Anh không phải là một người toàn hảo nhưng anh
đã làm điều tốt nhất anh có thể làm, để làm vinh
Danh Chúa và mang lại hữu ích cho người chung quanh. Vào dịp
kỷ niệm sáu tháng ngày xảy ra vụ khủng bố, cô Lisa
viết một bài tựa đề: “Sự
đen tối trong ngày đó đã soi sáng con đường đi vào tương
lai của chúng ta.” Chúng
tôi xin trích một phần trong bài viết đó dưới đây:
“Sáu tháng,
hai mươi sáu tuần, một trăm tám mươi hai ngày đã qua. Trên
nhiều phương diện, ngày 10 tháng 9 là một thời khác
với ngày hôm nay. Nhưng
trên một phương diện khác, nó chỉ là ngày hôm qua.
Những người thân yêu của chúng ta đã chết trong
ngày 11, hầu như vẫn còn có thể trở về và bước vào
nhà bất cứ giây phút nào.
Quần áo họ vẫn còn treo trong tủ, xe họ đi vẫn còn
để trong garage, tên của họ vẫn còn trên những cánh thư
và quảng cáo gởi đến nhà. Những người xa lạ vẫn còn gọi điện thoại đến
xin nói chuyện với họ. Nhưng
chúng ta hình như đã bắt đầu quên những người đó...
Người ta thường nói, thời gian là liều thuốc chữa lành
mọi thương đau, nhưng tôi không tin là một mình thời
gian có thể đem đến sự chữa lành. Thời gian làm cho đau thương dịu đi nhưng thời
gian cũng có thể xóa mờ những kỷ niệm đau thương.
Nếu chúng ta xóa khỏi tâm trí mình những hình ảnh
tang tóc đau thương của ngày 11 tháng 9, có lẽ sẽ giúp
ta bớt đau khổ, nhưng nó sẽ đưa ta về đâu?
Tôi sợ rằng điều đó sẽ đưa chúng ta trở về
ngày 10 tháng 9, là ngày chúng ta hít thở không khí an lành
trước khi tai nạn tràn đến.
Nếu thời gian không đủ để chữa lành thương đau
thì điều gì sẽ chữa lành chúng ta? Mỗi chúng ta sẽ được xoa dịu đau thương bằng
nhiều cách khác nhau, nhưng đối với tôi, các con tôi và
đức tin của tôi sẽ là chiếc cầu giúp tôi nối liền
với quá khứ cũng như ban cho tôi hy vọng cho tương lai. Sống
hòa hợp với quá khứ và tương lai là điều cần thiết
để hàn gắn những đau thương trong đời.
Hai đứa con trai của tôi, David và Drew và đứa con gái
út, Morgan Kay, sinh ngày 9 tháng 1, 2002, cho tôi thấy con người
có thể sống với cả quá khứ và tương lai với niềm
vui và lòng hăng hái nhiệt thành.
Ðức tin của tôi đã cho tôi nhìn thấy được
phần nào chương trình của Chúa cho thế giới cũng như
cho cuộc đời tôi, và cho tôi thấy rằng mọi việc đều
có một mục đích tốt đẹp của nó.
Sự chữa lành và tái thiết không có nghĩa là phải
thay thế những gì đã mất.
Chúng ta không thể nào tạo lại cách hoàn toàn
những gì đã mất. Ðể xây dựng lại đổ nát và mất mát, chúng ta
cần nhìn lại quá khứ để thấy điều gì tốt, điều gì
không tốt, và dùng hiểu biết đó để tạo một tương
lai tốt đẹp hơn. Như vậy, điều gì chúng ta biết về ngày 10 tháng
9 có thể giúp chúng ta cải thiện tương lai?
Theo cái nhìn của tôi, chúng ta đã quá tự mãn và
quá dễ bị tấn công, chúng ta cũng quá ích kỷ và chỉ
chú ý đến đời sống vật chất.
Vì thế, bây giờ chúng ta cần bớt chú ý vào sự
an nhàn thịnh vượng của riêng mình và chú ý nhiều hơn
về lòng yêu thương đối với người khác.
Chúng ta cần được thúc đẩy nhiều hơn trong
những hành động bày tỏ tình thương, đức tin và lòng
can đảm. ... Chúng ta cần đi tới, nhìn vào tương lai, không
phải chỉ để cố gắng quên quá khứ.
Chúng ta cần nhớ mình sống như thế nào trong ngày
10 tháng 9 và nhớ cái biến cố đã thay đổi lối sống
đó. Chúng ta hãy dùng
sự hãi hùng, đen tối xảy ra cho mình để trở thành
những con người có chiều sâu hơn, với nhân cách, đức
tin và lòng yêu thương. Ðó
là cách để phá hỏng mưu mô của kẻ thù và ghi nhớ
sự hy sinh của người thân yêu của chúng ta.” Minh
Nguyên (Theo
Alliance Life, Tháng 11, 2001 và các bài trong Internet) |
|
|
|