Hội Thánh Tin Lành Việt Nam - Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ

Một Trách Nhiệm Cao Quý

 

 

   

 

     

 

 

 

 

Trong tâm  trí tôi mẹ tôi lúc nào  cũng năm  mươi tuổi, tươi trẻ, khoẻ mạnh, và sẵn sàng hỗ trợ con cái trong mọi việc.  Mỗi khi gọi điện thoại hay viết thư cho mẹ, tôi cũng luôn giữ trong trí hình ảnh một người đàn bà năm mươi tuổi, vui vẻ, khoẻ mạnh, đó là người mẹ mà tôi nói chuyện qua cánh thư hay qua điện thoại.  Mẹ là người duy nhất chị em chúng tôi chạy đến mỗi khi gặp nan đề trong đời sống.  Lúc nào mẹ cũng có thì giờ cho chúng tôi.  Không bao giờ mẹ nói: “Mẹ bận quá, hẹn con hôm khác.”  Không, chúng tôi là ưu tiên hàng đầu trong cuộc đời mẹ, và dù nan đề lớn bao nhiêu, khó bao nhiêu, mẹ cũng giúp chúng tôi tìm ra lời giải đáp.  Mẹ cầu nguyện cho chúng tôi và dùng Lời Chúa trong Kinh Thánh giúp chúng tôi nhìn thấy vấn đề, hầu có thể giải quyết theo phương cách tốt đẹp nhất. 

Sau một thời gian khá lâu, gần đây tôi được gặp lại mẹ.  Lòng tôi đau đớn khi thấy lưng mẹ hơi khòm, da mẹ nhăn hơn trước, bước đi và cử chỉ của mẹ chậm chạp chứ không còn nhanh nhẹn nữa.  Khi bước lên thang lầu, mẹ phải vịn vào thành cầu thang hay nắm tay người bên cạnh, tôi ngoảnh mặt đi không dám nhìn.  Một thực tế phũ phàng đánh mạnh vào tâm trí tôi:  Thực tế đó là, mẹ tôi đã già.  Dù tôi không muốn, không chấp nhận và dù tôi có cố gắng làm gì đi nữa, sự thật trước mắt là mẹ tôi hôm nay không còn là một phụ nữ ở tuổi trung niên, khoẻ mạnh, tươi vui như tôi vẫn hình dung, nhưng là một bà cụ già yếu, mắt nhìn không rõ, chân bước không vững vàng, không còn sức lực như những ngày trước. 

Tại sao sự kiện mẹ tôi đã già khiến tôi đau buồn?  Tại sao tôi không muốn chấp nhận thực tế đó?  Bởi vì công nhận mẹ đã già có nghĩa là công nhận cái thực tế đau đớn là một ngày kia mẹ sẽ không còn trên đời này nữa và tôi sẽ mất mẹ vĩnh viễn.  Một ngày kia tôi sẽ gọi điện thoại nói chuyện với mẹ, là điều tôi vẫn làm hằng trăm ngàn lần trước kia, làm một cách thường xuyên, không suy nghĩ, nhưng mẹ sẽ không còn đó nữa để trả lời cho tôi.  Nếu tôi viết thư cho mẹ, mẹ sẽ không nhận, không đọc và tôi sẽ chẳng bao giờ được mẹ hồi âm.  Khi gặp khó khăn trong cuộc sống, tôi sẽ không thể chạy đến với mẹ để được mẹ khuyên răn, an ủi, vỗ về.  Tôi sẽ mất đi một người đã suốt đời nâng đỡ tôi bằng lời cầu nguyện, hướng dẫn tôi bằng Lời Chúa trong Kinh Thánh. 

Tôi không muốn chấp nhận cái thực tế đau đớn, cũng là một thực tế không thể tránh được, là mẹ tôi đang mỗi ngày một già yếu hơn.  Nếu mẹ không còn trên đời này, khi gặp khó khăn tôi biết chạy đến với ai để tìm sự an ủi, hướng dẫn?  Mẹ là người thương tôi, hiểu tôi và dìu dắt tôi suốt cả cuộc đời.  Vì không muốn chấp nhận thực tế đau buồn đó nên tôi sẽ lừa dối chính mình: Tôi sẽ tự nhủ rằng mẹ tôi chỉ mới năm mươi tuổi và mẹ sẽ sống mãi để tôi có chỗ nương tựa.  Tại sao thời gian trôi mau quá như vậy?  Những năm tháng trong quá khứ đã đi về đâu?  Tôi không có câu trả lời, nhưng tôi chỉ biết một điều, tôi là người may mắn được có một người mẹ như mẹ của tôi, và ngày nào mẹ còn sống, ngày đó tôi sẽ tiếp tục cảm tạ Chúa về món quà đặc biệt Ngài ban cho cuộc đời tôi.  Tôi sẽ cố gắng làm những gì tôi có thể làm được để những ngày cuối cùng của mẹ trên đời tạm này được vui vẻ, thỏa nguyện; và để khi mẹ không còn nữa, tôi cũng sẽ thương nhớ mẹ với lòng thỏa nguyện, nhẹ nhàng, vì tôi đã làm trọn bổn phận của một người con.

Có lẽ cảm nghĩ trên của một người con đối với mẹ cũng là cảm nghĩ của quý vị. Mỗi năm, người Hoa kỳ dành ngày Chúa Nhật thứ nhì của tháng Năm để con cái ghi nhớ công ơn của Mẹ.  Ðây là ngày chúng ta bày tỏ lòng biết ơn đối với người mẹ yêu dấu của chúng ta.  Nhân ngày Từ Mẫu, chúng tôi xin được chia xẻ vài lời tâm tình với quý bà mẹ trẻ, là những bà mẹ còn được diễm phúc có những đứa con nhỏ chạy theo níu áo hoặc quấn quýt bên chân. 

Làm mẹ là một thiên chức vô cùng cao quý.  Khi tạo dựng nên con người, Ðức Chúa Trời ban cho người nam và người nữ những cá tính và khả năng khác nhau, để giao cho những  trách nhiệm khác nhau.  Chúa ban cho người phụ nữ một cơ thể đặc biệt để mang thai và sinh con.  Chúa cũng ban cho người phụ nữ tâm hồn mềm mại, tấm lòng yêu thương và tâm tính dịu dàng để trang bị cho trách nhiệm làm mẹ, trách nhiệm cao quý nhất trong đời.  Là những người được đặc ân làm mẹ, chúng ta phải hãnh diện vì được Ðức Chúa Trời giao cho một trách nhiệm vô cùng quan trọng và cao quý.

Không những làm mẹ là thiên chức cao quý mà con cái cũng là món quà đặc biệt, quý giá Chúa ban cho con người.  Trong đời tạm này, ngoài món quà quý là người bạn đời mà Chúa ban cho chúng ta, con cái là ơn phước đặc biệt đến từ Chúa.  Trong tất cả những ơn phước cụ thể, mắt ta có thể nhìn thấy và tay ta có thể ôm giữ, con cái là điều duy nhất chúng ta có thể đem về thiên đàng và có thể  nhìn thấy lại trong cõi vĩnh hằng.  Con cái là món quà quý nhưng vì nhu cầu vật chất và những căng thẳng trong đời sống hằng ngày, món quà đó thường bị quên lãng và xem thường.  Vai trò làm mẹ quan trọng không chỉ vì con cái là ơn phước đặc biệt của Ðức Chúa Trời, nhưng vai trò làm mẹ quan trọng vì mẹ là người có ảnh hưởng sâu đậm trên đời sống con.  Sống trên đời mỗi chúng ta chỉ có một bà mẹ, và trong vai trò làm mẹ, chúng ta cũng chỉ có một cơ hội duy nhất, một thời điểm duy nhất để tạo ảnh hưởng nơi con cái.  Khi thời điểm đó qua đi, chúng ta không bao giờ tìm lại được nữa.  Vì những lý do đó, làm mẹ là trách nhiệm lớn lao và quan trọng mà chúng ta không thể xem nhẹ hay giao phó cho người khác.  Thánh Kinh dạy:  “Hãy dạy cho trẻ thơ con đường nó phải theo, dầu khi trở về già, nó cũng không hề lìa khỏi đó” (Châm Ngôn 22:6).  Chúng tôi tin rằng, “dạy cho trẻ thơ con đường nó phải theo” là trách nhiệm hàng đầu của người mẹ.

Tình mẹ con là tình cảm đầu tiên một đứa bé nhận được, cũng là tình cảm đầu tiên đứa bé ban cho.  Sự hiện diện cũng như sự chăm sóc vỗ về của mẹ khiến đứa bé cảm thấy bình an, vững lòng.  Ngoại trừ những trường hợp đặc biệt, bình thường một đứa bé lớn lên trở thành một người như thế nào phần lớn là do ảnh hưởng của người mẹ.  Vua Sa-lô-môn ngày xưa nói:  “Kìa, con cái là cơ nghiệp bởi Ðức Giê-hô-va mà ra; bông trái của tử cung là phần thưởng” (Thi Thiên 127:3).  Theo Lời Chúa dạy, con cái là ơn phước và là cơ nghiệp Ðức Chúa Trời ban cho con người.  Chúng ta không nên xem con như là gánh nặng hay là điều phiền phức, cản trở công việc làm hay ngăn cản sự thăng tiến của chúng ta. 

Có người lập gia đình nhưng không muốn có con, sợ có con đời sống sẽ bị xáo trộn, không làm được những gì mình muốn làm.  Cũng có người sợ sinh con rồi vóc dáng của mình xấu đi, rồi chồng sẽ chán và hướng về người khác.  Ðây thật là những nỗi lo sợ viển vông, ích kỷ, không chính đáng.  Ðúng, có thể vì sinh con, vóc dáng người mẹ thay đổi; cũng có thể vì có con mà những toan tính, ước mơ của mẹ phải đổi thay hoặc phải hủy bỏ.  Nhưng niềm vui được làm mẹ, được bế đứa con trong tay, được nuôi nấng chăm sóc cho con lớn lên và nhất là được  truyền đạt  cho con những giá trị cao quý trong Lời Chúa, niềm vui đó không gì so sánh được.  

Con cái là niềm vui, là ơn phước quý giá trong cuộc đời, nhưng con chỉ cần mẹ khi con còn nhỏ và mẹ cũng chỉ có thể dạy dỗ uốn nắn con khi con còn theo bên chân mẹ.  Vì thế, lời tâm tình chúng tôi muốn thưa với quý bà mẹ trẻ hôm nay là, vì con cái là gia sản quý báu nhất trên đời, chúng ta hãy đặt con vào ưu tiên hàng đầu trong cuộc sống chúng ta.  Quý vị nào đang có con trong tuổi mới sinh cho đến khoảng mười hai, mười ba, quý vị đang sống những ngày đẹp nhất trong vai trò làm mẹ.  Khi con qua tuổi đó rồi, chúng ta thường phải đối diện với nhiều lo lắng và buồn đau vì những thay đổi nơi con và những thách thức trong đời sống.  Nếu trong thời gian này, là khoảng thời gian con cần được ở bên mẹï,  quý vị có thể tạm gác những công việc hay mục tiêu khác qua một bên, hy sinh tất cả để dành thì giờ cho con, có mặt bên cạnh con, gần gũi dạy bảo, trò chuyện với con, thì những năm tháng sau đó, khi con bắt đầu chuyển mình, thay đổi, khi con đến tuổi trưởng thành phải lìa xa cha mẹ, cũng như khi mẹ bước vào tuổi xế chiều, phải đối diện với sự trống vắng trong gia đình, quý vị sẽ không có gì phải ân hận hối tiếc. 

Nói một cách thực tế, điều quý nhất mà các bà mẹ có con nhỏ có thể làm cho con là dành thì giờ cho con.  Ngoại trừ những hoàn cảnh bất khả kháng, còn nếu chúng ta có thể sắp xếp thế nào để có thể làm mẹ trọn thì giờ, chính tay mình chăm sóc, dạy dỗ con, có mặt bên cạnh con hằng ngày, ít nhất là trong năm năm đầu, đó là điều tốt nhất cho con.  Nếu chúng ta chấp nhận sống đơn giản hơn, có thể là chật vật một chút; nếu chúng ta có thể tạm gác qua một bên những ước mơ về vật chất, học vấn, công danh sự nghiệp của chính mình để dành trọn thì giờ cho con, đó là điều quý nhất chúng ta có thể làm cho con cũng như cho hạnh phúc của gia đình và sự an toàn của xã hội.  Các thống kê cho biết, tỉ số các bà mẹ đi làm và tỉ số thanh thiếu niên phạm pháp gia tăng song song với nhau.  Tại Hoa Kỳ, trong thập niên 60 chỉ có 30-32% các bà mẹ đi làm, ngày nay số bà mẹ có con nhỏ đi làm lên đến 72%.  Và con số các em thiếu nhi, thiếu niên phạm pháp, bạo hành ngày nay gia tăng như thế nào chúng ta đều biết.  Nhiều người nghĩ rằng, thương con mình phải đi làm thật nhiều, để có tiền cung ứng cho con đầy đủ vật chất, để con khỏi mặc cảm với bạn bè, con được ăn học đến nơi đến chốn, để con có một tương lai tươi sáng, có đời sống tốt đẹp.  Nhưng quý vị biết không, đó là điều chúng ta nghĩ là con cần chứ không phải là điều các em thật sự cần.  Ðiều mà con em chúng ta cần và mong muốn hơn hết, kể cả những em trong tuổi thanh thiếu niên, là muốn có mẹ ở bên cạnh khi các em cần đến. 

Ðây là điều thường xảy ra trong nhiều gia đình ngày nay: Thương con và muốn con được đầy đủ vật chất, chúng ta ra sức đi làm.  Vì đi làm mệt nhọc, tinh thần chúng ta bị căng thẳng.  Khi tinh thần căng thẳng và thân xác mỏi mệt, vợ chồng dễ cau có với nhau, phiền giận nhau; cha mẹ không kiên nhẫn với con, bực bội với con.  Con cái không được cha mẹ chăm sóc và thông cảm cũng cảm thấy buồn bực khó chịu.  Tất cả những điều đó khiến không khí trong gia đình căng thẳng, con cái sợ hãi, lo lắng, bất an.  Vì đặt thứ tự ưu tiên sai chỗ, chúng ta vô tình đem lại thiệt hại và đau buồn cho những đứa con mà chúng ta yêu thương hơn hết. 

Chúng ta hãy nghe những lời tâm tình sau đây để thấy con cái chúng ta cần mẹ có mặt ở nhà như thế nào:

*  Một thanh niên 27 tuổi nói:

Khi học lớp 8, tôi học tệ lắm nên cha mẹ tôi rất buồn.  Cô giáo nói tôi thông minh nhưng không chịu cố gắng.  Lên trung học tôi càng học dở hơn nữa.  Mẹ tôi lo lắm, lúc đó có người đề nghị mẹ tôi nên nghỉ làm để ở nhà dạy tôi học.  Mẹ tôi liền thử nghỉ làm một thời gian để ở nhà dạy tôi.  Từ đó gia đình chúng tôi không còn đi ăn tiệm, cũng không còn được đi những chuyến du lịch xa.  Cha tôi cũng không đi xe mới như trước, nhưng điểm học của tôi bắt đầu khá lên.  Nhờ mẹ can đảm nghỉ làm, ở nhà lo cho tôi trong thời gian tôi cần mẹ, nên tôi đã vượt qua những khó khăn trong tuổi thiếu niên. Hôm nay tôi đã học xong bậc cao học.  Tất cả là nhờ sự hy sinh của mẹ tôi.

* Một em bé gái 8 tuổi nói:

Mỗi ngày mẹ giúp em làm toán, đọc sách.  Có khi mẹ chơi trò chơi với em.  Khi em bị té trầy chân, mẹ xức thuốc rồi băng lại cho em.  Mỗi buổi chiều em đi học về, mẹ đón em ở chỗ xe bus, dẫn em về nhà, cho em uống sữa, ăn bánh.  Khi đi học về, em thích có mẹ ở nhà.  Em không thích buổi chiều đi học về mà căn nhà trống không, không có mẹ.

* Có bà mẹ kia có ba đứa con nhỏ, từ hai đến sáu tuổi.  Mỗi buổi tối, khi mẹ đưa vào giường ngủ các em thường hỏi:  Mẹ ơi, mai mẹ có phải đi làm không?  Bà mẹ nói: Có, mai mẹ phải đi làm.  Mấy đứa bé nói:  Mẹ đi làm một ngày nữa thôi phải không?  Bà mẹ rất buồn nhưng không biết trả lời làm sao.  Ít lâu sau, bà mẹ bị đau chân phải ở nhà suốt ba tuần, mấy đứa con ngày nào cũng vây quanh mẹ, rất là sung sướng.  Tối đến, các em cũng hỏi:  Mai mẹ có đi làm không?  Khi mẹ nói:  Mai mẹ không đi làm, mẹ ở nhà với mấy đứa con.  Ba em nhỏ reo lên sung sướng.  Nhìn thấy nỗi vui sướng rõ ràng của các con khi được có mẹ ở nhà, bà mẹ quyết định nghỉ việc, ở nhà với con.  Ngày nay đã năm năm trôi qua, người mẹ đó cảm tạ Chúa đã giúp bà nhìn thấy đâu là ưu tiên trong đời, và đã quyết định đúng.

* Một em gái nọ 4 tuổi.  Mỗi sáng mẹ đi làm em thường chạy theo khóc.  Mẹ em bảo: Ðừng khóc, mẹ đi làm để có tiền mua áo đẹp, đồ chơi cho con.  Em nói:  Con không muốn áo đẹp, con muốn mẹ ở nhà với con!  Một buổi sáng nọ, khi mẹ bước ra cửa, em chạy theo, lấy mấy mươi đồng xu đưa cho mẹ và nói: Mẹ ơi, con cho mẹ tiền nè, mẹ ở nhà với con nhen!

Nếu chúng ta là những bà mẹ trẻ, có con nhỏ, Chúa đang giao thác cho chúng ta những bảo vật vô giá, xin Chúa giúp chúng ta biết quý những bảo vật đó và dành thì giờ chăm sóc, nuôi dưỡng để những bảo vật đó trở nên người hữu dụng cho Chúa sau này.

Minh Nguyên