![]() |
|
|
Hội Thánh Tin Lành Việt
Nam - Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ |
|
|
Một Bức Tâm Thư |
|
|
|
Ba
yêu quý của
con, từ trước
đến nay thỉnh thoảng con cũng có viết thư cho Ba,
nhưng hôm nay, nhân Ngày Từ Phụ, con muốn mượn trang
giấy này, viết lên tất cả những gì con suy nghĩ về
Ba, về tình cha con của Ba và con. Con không biết bắt
nguồn từ đâu mà người Hoa Kỳ có ngày dành cho các ông
cha, nhưng con thấy đây là một điều hay, vì ít nhất
mỗi năm có một ngày con cái được nhắc nhở để suy
nghĩ đến tình thương của người cha, đến bổn phận
của mình đối với cha và làm một điều gì đó để bày
tỏ lòng biết ơn người đã sinh thành ra mình. Cũng
vì có ngày lễ này mà hôm nay con được nhắc nhở để
hướng tâm hồn con đến Ba. Ba biết không, con thương Ba
nhiều lắm, và con biết Ba cũng thương con nữa, nhưng
cha con mình không bao giờ nói lên với nhau điều đó, dù
trực tiếp hay gián tiếp. Con nhớ hồi còn nhỏ, thỉnh
thoảng ngồi gần Ba, nhìn những đường gân trên tay Ba,
trên trán Ba, con thấy thương làm sao. Con biết vì lo làm
lụng để nuôi anh em chúng con mà bàn tay Ba trở nên chai
cứng, da mặt Ba sạm lại, trán Ba nhăn nheo. Con thương bàn
tay đó, cái trán nhăn nheo đó, nhưng không bao giờ con dám
đến gần đụng đến Ba, hay nói cho Ba biết là con thương
Ba. Không
hiểu tại sao giữa Ba và anh em chúng con lúc nào cũng có
một sự ngăn cách mà không ai giải thích được, cũng
không ai biết làm gì để xóa bỏ ngăn cách đó. Ba lúc
nào cũng nghiêm nghị, cứng rắn, có khi lạnh lùng và
dữ dằn nữa. Có lẽ vì thế mà ít khi nào con dám đến
gần hay nói chuyện với Ba. Nhiều khi có những điều
ở trường con thắc mắc không hiểu mà không biết hỏi
ai. Con nghĩ Ba có câu trả lời nhưng con không dám hỏi,
vì Ba chẳng bao giờ nói chuyện với con. Những khi có
chuyện buồn vui, con cũng chỉ nói với mẹ hay với bạn
chứ không dám nói với Ba. Con không đủ can đảm để nói
mà có nói chắc Ba cũng không có thì giờ nghe. Con nhớ
hồi còn nhỏ, mỗi khi đang chơi ngoài sân mà thấy Ba đi
làm về là con ngừng ngay và tránh đi nơi khác. Vì ở
gần bên Ba thế nào cũng bị la chuyện này, chuyện kia
hoặc bị sai làm việc kia việc nọ. Mỗi lần Ba gọi đến
tên con là con giật bắn người lên, vì biết mình sắp
bị la hay bị đòn vì một lỗi lầm nào đó. Mỗi
lần con bị đòn, những trận đòn chí tử, thì các cô
các chú an ủi: “Ba mày thương mới đánh như vậy cho mày
nên người!” Trong tâm trí đơn sơ và non nớt của con
lúc đó, con không hiểu mà cũng không chấp nhận những
lời an ủi đó. Con nghĩ nếu ba thương mình, sao không
tha thứ lỗi lầm của mình mà cứ la mắng và đánh đòn
mình một cách giận dữ như vậy. Nhiều khi có những điều
Ba không dặn bảo hay cảnh cáo trước mà đến khi con
phạm phải những điều đó thì con cũng không được phép
bào chữa để khỏi bị đòn. Biết bao nhiêu lần con
muốn bỏ nhà đi, để khỏi phải ở dưới sự kiểm soát
gắt gao của Ba, nhưng không dám vì không biết đi đâu.
Tuy nhiên, nghĩ lại con cảm tạ Chúa, vì nếu con thoát
ly gia đình như điều mong muốn thì chắc chắn cuộc đời
con không được như ngày hôm nay. Con
cảm ơn Ba đã hy sinh làm lụng vất vả để mấy anh em
con được ăn học đến nơi đến chốn. Cảm ơn Ba đã
răn bảo sửa dạy để anh em chúng con nên người trưởng
thành. Con thương Ba nhiều lắm, nhưng có một điều con
xin thành thật thưa với Ba là con không muốn trở nên
một người cha giống như Ba, vì con không muốn con của
con sau này lúc nào cũng khiếp sợ và cách xa người cha
của nó. Tuy
bây giờ con chưa có gia đình, nhưng con đã nguyện với
lòng mình rằng con sẽ không là một người chồng cứng
rắn, khiến vợ phải khiếp sợ; con cũng sẽ không là
một người cha nóng nảy, độc tài mà con cái lúc nào cũng
tránh xa. Không phải là con muốn nói con tốt đẹp hơn
Ba, nhưng con cảm tạ Chúa một điều, là sau chuyến vượt
biên năm đó, con đã được gặp Chúa. Sau khi tin nhận
Chúa, con đã được học Lời Chúa dạy trong Kinh Thánh.
Qua những Lời dạy đó, con được biết hình ảnh của
một người cha nhân từ. Nhờ
đọc Thánh Kinh con biết rằng, Ðức Chúa Trời yêu thương
những người kính sợ Ngài khác nào người cha yêu thương
con mình. Ðây là một ý tưởng rất lạ đối với con.
Khi nói đến người mẹ hiền, đến tình thương của
mẹ thì con hiểu, nhưng nói đến tình thương của người
cha con thấy lạ và khó hiểu làm sao, vì con chưa bao
giờ kinh nghiệm tình thương đó cách cụ thể rõ ràng.
Khi nhận được tình thương của Chúa con mới cảm
nhận một cách đau xót rằng suốt cả cuộc đời, con
thèm khát tình thương của người cha mà không bao giờ
nhận được. Con
biết Kinh Thánh là quyển sách nói về tình thương, nhưng
con không ngờ Kinh Thánh nói về tình cha con cách sâu xa và
rõ ràng như vậy. Kinh Thánh dạy cho con biết rằng Chúa
Hằng Hữu thương xót kẻ kính sợ Ngài khác nào cha thương
xót con cái mình. Lòng nhân từ của Ngài hằng có đời
đời cho những người kính sợ Ngài. Chúa có lòng thương
xót, hay làm ơn, chậm nóng giận và đầy sự nhân từ.
Ngài không bắt tội luôn luôn, cũng chẳng giữ lòng
giận đến đời đời. Ðây là hình ảnh người cha mà
con hằng mơ ước: có lòng thương xót, hay làm ơn, chậm
nóng giận, đầy lòng nhân từ, không bắt tội luôn luôn
và không giữ lòng giận đến đời đời. Chính tình thương
của Chúa là lý do khiến con tin nhận Chúa để được làm
con của Chúa, để được sống trong tình thương của Ngài. Từ
khi biết Chúa, con thường cầu xin Chúa giúp con sống
với mọi người với lòng yêu thương, nhất là với
vợ và con của con sau này. Con muốn là người cha nhân
từ, đầy lòng thương xót, vì con biết sống với người
cha thiếu nhân từ khổ như thế nào. Con cũng sẽ xin Chúa
giúp để con là người cha chậm nóng giận, không bắt
tội luôn luôn và không giữ lòng giận đến đời đời.
Con biết trên đời cũng có những ông cha nhân từ và kiên
nhẫn với con cái, nhưng những ông cha này rất hiếm, vì
con thấy chung quanh con hầu như ông cha nào cũng nóng
nảy, cứng rắn. Con còn nhớ, biết bao nhiêu lần, vì
sự nóng giận của Ba mà má và mấy anh em con mất một
bữa cơm ngon lành. Cũng vì Ba nóng giận mà chén bát bị
bể, bàn ghế bị hư. Bây giờ đã lớn mà nhiều khi
trong giấc ngủ con còn mơ thấy những cơn giận dữ đó
của Ba. Con
nhắc lại những điều này không phải để làm cho Ba
buồn, Ba yêu dấu của con, nhưng chỉ để chia xẻ với
Ba rằng những điều đó có lẽ Ba đã quên hết rồi nhưng
nó còn in rõ trong trí con và còn ảnh hưởng trên con cho
đến ngày nay. Ngày xưa nhiều lúc mấy anh em con nói
với nhau: hình như mình chẳng bao giờ làm vừa lòng Ba
được. Dù cố gắng đến đâu cũng không khỏi bị la
bị đòn. Con tin Ba thương anh em con vì có ông cha nào mà
không thương con mình, nhưng con phải tự nhủ, tự nhắc
về tình thương đó, vì nó không bao giờ được biểu
lộ ra. Và nếu có biểu lộ thì tình thương đó hình như
là tình thương có điều kiện. Nếu con và các em ngoan
ngoãn, học giỏi, đừng làm sai làm hỏng điều gì, nghĩa
là đạt đến những điều Ba mong muốn thì Ba thương,
nhưng nếu không đạt đến tiêu chuẩn của Ba thì sẽ
bị la mắng đòn vọt. Con
biết Ba phải sửa dạy thì anh em con mới nên người, nhưng
con ước gì Ba nghe con phân trần, xem lỗi của con có đáng
đánh đòn không, và khi đánh, ước gì Ba nhẹ tay một
chút, khi la mắng ước gì Ba đừng quá nặng lời. Con
nghĩ con sẽ không bao giờ trừng phạt con của con về
những lỗi lầm vì lỡ tay hay sơ ý, chẳng hạn như làm
bể chén, chạy chơi bị té trầy chân, rách quần áo.
Con cũng sẽ không mắng mỏ con của con về những lỗi
lầm gây ra bởi sự vụng về của trẻ con. Trẻ con là
trẻ con, phải vấp váp nhiều lần mới được như người
lớn. Hồi nhỏ con cứ ước gì Ba thông cảm với những
vụng về, non nớt của con một chút thì con đỡ biết
bao nhiêu. Con rất thích cách Chúa đối xử với con dân
của Ngài: Ngài không bắt tội luôn luôn, cũng chẳng
giữ lòng giận đến đời đời. Ngài cũng không đối
xử với chúng ta tùy theo tội lỗi của chúng ta. Ngài
sửa dạy chừng mực và Ngài tha thứ dồi dào. Ba
yêu quý của con, người ta nói rằng nếu trong gia đình
người cha gần gũi với con cái thì con cái sẽ không
muốn lìa xa gia đình. Còn nếu trong gia đình người cha
quá nghiêm khắc, lạnh lùng, cách xa con cái, không khí
gia đình sẽ nặng nề, ngột ngạt thì khi con đủ
tuổi, nó sẽ tìm cớ này cớ kia để không sống với
cha mẹ nữa. Con thấy điều này thật đúng. Ngày xưa
mỗi khi con và mấy đứa bạn nói chuyện với nhau, đứa
nào cũng than ông bố quá nghiêm khắc và đứa nào cũng
mong mau lớn để đi ra khỏi nhà. Và đúng như vậy, đứa
nào vừa học xong trung học cũng tìm cách đi xa gia đình
chứ không sống với cha mẹ nữa. Con cũng thấy rằng
gia đình nào như cái tổ ấm, không khí nhẹ nhàng đầm
ấm, tràn đầy yêu thương, thì những con chim nhỏ sẽ
không bay đi sớm, và nếu có bay đi rồi nó cũng tìm
dịp trở về thăm. Có
người nói rằng, cách tốt nhất để bày tỏ lòng thương
con là thương mẹ của chúng. Thật vậy, khi con cái
thấy cha mẹ yêu thương nhau, đối xử dịu dàng và
sẵn sàng tha thứ nhau, chúng thấy yên lòng và thích ở
gần bên cha mẹ. Ngược lại, nếu trong gia đình mà cha
mẹ hay giận nhau, to tiếng với nhau hay cắn đắng nhau
thì con cái sẽ bị tinh thần căng thẳng, lo âu, sợ
sệt. Và khi cơ hội đến, chúng sẽ bỏ nhà đi để thoát
ra khỏi không khí căng thẳng đó. Ba
yêu quý của con, nhân ngày của các bậc từ phụ, con
muốn thưa với Ba rằng con thương Ba rất nhiều. Cảm ơn
Ba đã hy sinh cả cuộc đời cho vợ cho con. Ðã nuôi
dạy và dẫn dắt chúng con cho đến ngày hôm nay. Con cũng
cảm tạ Chúa là Ba của con không giống nhiều người
cha khác, bỏ vợ con để chạy theo niềm vui riêng, tội
lỗi và ích kỷ, gieo đau khổ cho vợ con. Con cũng cảm
ơn Chúa cho con có một người cha cương trực, ngay
thẳng và trong sạch. Ba đã để một gương sáng cho chúng
con noi theo. Con chỉ tiếc một điều là vì Ba quá cứng
rắn và quá bận rộn mà cha con mình đã không có nhiều
kỷ niệm đẹp với nhau. Con ước mong tâm tình này Ba
sẽ đọc, chấp nhận và thông cảm, để ngày nào gặp
lại nhau, cha con mình sẽ thấy gần gũi với nhau hơn. Lúc
đó con có thể ôm Ba và nói con thương Ba nhiều. Minh
Nguyên
|
|
|
|