![]() |
|
|
Hội Thánh Tin Lành Việt
Nam - Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ |
|
|
Bình
An Với Chúa |
|
|
|
LTS: Tòa
Soạn đã khởi đăng “Bình
An Với Chúa” (Peace With God) của Mục Sư Billy
Graham từ Thông Công số 155.
“Ta nói cùng các ngươi, trên trời cũng như vậy, sẽ vui mừng cho một kẻ có tội ăn năn hơn là chín mươi chín kẻ công bình không cần phải ăn năn” (Lu-ca 15:7) Chương
10 Hối Cải Là Gì? Chúng ta đã thấy Chúa Giê-xu đòi con người phải hoán cải. Chúng ta cũng thấy ba yếu tố của sự hoán cải là hối cải, đức tin và sự sinh lại hay tái sinh. Trình tự của ba yếu tố này có thể là vấn đề tranh luận, nhưng nói chung, người ta đồng ý rằng cả ba rất có thể xảy ra cùng một lúc. Nếu
sự hối cải có thể mô tả bằng hai từ, tôi sẽ dùng
hai từ “quay lại.” Bạn
sẽ hỏi quay lại
với điều gì? Câu trả lời là “tội lỗi.”
Như chúng ta đã thấy, Kinh Thánh dạy rằng tội
lỗi là sự vi phạm giới luật.
Tội lỗi là loại bỏ mọi thẩm quyền và khước
từ mọi bổn phận đối với Đức Chúa Trời.
Tội lỗi chính là cái nguyên tắc gian ác đã đến
trong vườn Ê-đen khi A-đam và Ê-va bị cám dỗ và sa ngã.
Kể từ thảm họa trong vườn Ê-đen, thứ độc dược
gian ác này đã ảnh hưởng tất cả mọi người đến
nỗi “mọi người đều đã phạm tội,” và “không
có người công chính nào hết, dẫu một người cũng không.”
Tội lỗi đã hủy phá
mối tương giao của chúng ta với Đức Chúa Trời, hậu
quả là làm xáo trộn mối tương giao của chúng ta với
nhau, và ngay cả với chính mình. Chúng
ta sẽ không thể nào có bình an với Đức Chúa Trời hay bình
an với nhau trong trần gian, hay ngay cả bình an bên trong chúng
ta cho đến khi điều “Đức Chúa Trời gớm ghét” được
loại trừ. Chúng ta
không những phải quay lưng lại với tội, mà còn phải
từ bỏ mọi tội lỗi - tất cả tội lỗi. Chúng
ta phải loại trừ mọi ảnh hưởng xấu xa của thế gian,
xác thịt và ma quỉ. Không
thể có thương lượng, mặc cả, thỏa hiệp hay do dự.
Chúa Cứu Thế đòi hỏi lòng trung thành tuyệt đối
của chúng ta. Hối
Cải và Đức Tin Tại
đây chúng ta lại thấy liên quan đến nguyên tắc về tình
thương vì khi bạn hoàn toàn tuyệt đối yêu mến Chúa,
bạn sẽ không muốn làm những điều Ngài ghét và ghê
tởm. Bạn sẽ tự động
từ bỏ mọi tội lỗi trong đời sống khi lấy đức tin
đầu phục Ngài. Vì
vậy, hối cải và đức tin luôn luôn đi với nhau như bóng
với hình. Bạn không
thể có đức tin đưa đến sự cứu rỗi nếu không có
sự hối cải chân thật. Ngày
nay từ ngữ hối cải
không còn được nhắc đến nhiều trên tòa giảng
nữa và đó là điều thật đáng buồn.
Hối cải cũng là một từ không được ưa thích. Bài
giảng đầu tiên của Chúa Giê-xu là “Hãy hối cải: vì
nước thiên đàng đã đến gần” (Ma-thi-ơ 4:17).
Đây là sứ điệp Đức Chúa Trời phán dạy qua Con
Ngài. Chúa Giê-xu đến
với một tấm lòng đầy ắp tình yêu và lòng thương
cảm, nhưng Ngài cũng tức khắc khẳng định tội lỗi và
tình trạng mắc tội của con người.
Ngài kêu gọi con người thừa nhận tội lỗi và
quay khỏi cuộc sống không tôn thờ Chúa.
Ngài dạy rằng sự ăn năn phải đến trước khi Ngài
có thể tuôn đổ tình thương, ân sủng và lòng thương xót
xuống cho con người. Chúa
Giê-xu không chấp nhận việc lấp liếm tội lỗi mà Ngài
nhấn mạnh đến việc tự kiểm, đến thái độ quay hẳn
lưng lại với cuộc đời cũ.
Ngài cương quyết đòi con người phải có một thái
độ mới trước khi Ngài có thể bày tỏ tình thương
của Đức Chúa Trời. Một
ngày kia đoàn dân kể cho Chúa Giê-xu việc mấy người
Ga-li-lê bị Phi-lát giết, lấy huyết trộn với sinh tế
trong dịp quân La-mã dẹp yên một cuộc nổi dậy của người
Do Thái. Họ cũng kể
lại chuyện tháp Si-lô-ê sập đổ đè chết nhiều người.
Trả lời họ, Chúa Giê-xu bảo rằng, “Các ngươi
tưởng mấy người đó vì chịu khốn nạn như vậy, có
tội nặng hơn mọi người Ga-li-lê khác sao? Ta nói cùng các
ngươi, không phải; song nếu các ngươi không ăn năn thì
hết thảy sẽ hư mất như vậy” (Lu-ca 13:3).
Nói cách khác, Chúa Giê-xu bảo rằng dù con người có
chết tức tưởi, bất đắc kỳ tử hay chết bình yên thì
số phận hư vong vẫn giống nhau trừ khi họ ăn năn hối
cải quay trở lại với Đức Chúa Trời.
Nếu không hối cải thì tuyệt đối không thể có
đức tin thật. Điều
này không giới hạn ân sủng Đức Chúa Trời, nhưng sự
hối cải dọn đường cho ân sủng Chúa. Sự
Hối Cải và Ân Sủng Đức Chúa Trời
Chúng
ta đã biết sự cứu rỗi hoàn toàn dựa trên ân sủng
của Đức Chúa Trời. Kinh
Thánh dạy rằng trước mặt Đức Chúa Trời không một người
nào được kể là công chính do tuân giữ giới luật, mà
khẳng định, “Người công chính sẽ sống bởi đức
tin” (Rô-ma 9:17). Sự cứu rỗi, sự tha thứ, sự công
chính hóa đều hoàn toàn dựa trên sự chuộc tội của Chúa
Cứu Thế. Tuy nhiên
để sự hy sinh của Chúa Cứu Thế trên thập tự giá
trở thành hiệu nghiệm cho mọi người mọi hạng tuổi thì
chính con người đó phải ăn năn tội và tiếp nhận Chúa
Cứu Thế bằng đức tin. Giô-na
giảng về sự hối cải cho dân thành Ni-ni-ve cho đến khi
cả thành ăn năn. Ê-xê-chi-ên
giảng về sự ăn năn, nói rằng, “Chúa Giê-hô-va phán:
Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, ta sẽ đoán xét các ngươi, mỗi người
theo việc làm của nó. Hãy trở lại và xây bỏ mọi sự
phạm pháp của các ngươi; vậy thì sự gian ác không
trở nên cớ hư nát cho các ngươi” (Ê-xê-chi-ên
18:30). Sứ
điệp chính của Giăng Báp-tít là về sự hối cải. Ông
giảng như sau, “Hãy ăn năn: vì nước thiên đàng đã
đến gần” (Ma-thi-ơ 3:2). Sự
hối cải hay ăn năn được nói đến bảy mươi lần trong
Tân Ước. Chúa Giê-xu
phán “Nếu các ngươi không ăn năn thì tất cả sẽ hư
mất như vậy.” Bài giảng của Phi-e-rơ trong ngày lễ
Ngũ Tuần là “Hãy hối cải, ai nấy phải nhân danh Chúa
Cứu Thế Giê-xu chịu báp-tem để được tha tội” (Công-vụ
2:38). Phao-lô giảng
về sự hối cải bảo rằng ông “giảng cho người
Giu-đa cũng như cho người Gờ-réc về sự ăn năn đối
với Đức Chúa Trời và đức tin trong Chúa Cứu Thế Giê-xu,
Chúa chúng ta” (Công-vụ 20:21). Kinh Thánh cũng dạy
rằng Đức Chúa Trời truyền bảo con người phải hối
cải, “Đức Chúa Trời đã bỏ qua các đời ngu muội
đó mà nay bảo tất cả các ngươi trong mọi nơi đều
phải ăn năn” (Công-vụ 17:30).
Đây là mệnh lệnh, một mệnh lệnh bắt buộc. Đức
Chúa Trời truyền phán, “Hãy hối cải hay là chết!”
Bạn đã hối cải chưa? Bạn
có chắc chắn không? Có
nhiều thí dụ trong Kinh Thánh về sự hối cải giả
hiệu, thí dụ như Pha-ra-ôn nói với tuyển dân Y-sơ-ra-ên
đang tìm cách ra khỏi Ai-cập đi đến đất hứa, “Lần
này trẫm đã phạm tội...” (Xuất Ai-cập 9:27). Hiển
nhiên đó là cách nói lên lòng hối tiếc hay hối hận mà
không phải là hối cải thật. Đây cũng chính là thái độ
của Sau-lơ như ký
thuật trong I Sa-mu-ên 15: 24, 30 và 26: 21. Trong khi đó, khi
Đa-vít nói với Na-than “Tôi đã phạm tội”, Đa-vít
thực sự ăn năn (2 Sa-mu-ên 15:24,30 và 26:21; cũng xem
Thi-thiên 51). Định
Nghĩa Của Chúa Giê-xu Về Sự Ăn Năn Chúa
muốn nói gì trong từ ăn năn ? Tại sao từ ngữ này
cứ được dùng đi dùng lại trong suốt Kinh Thánh? Tra tự
điển, bạn sẽ thấy “ăn năn” là “cảm thấy buồn
hay tiếc vì lầm lỡ.” Nhưng trong nguyên ngữ Chúa dùng,
“ăn năn” có ý nghĩa rộng lớn hơn nhiều. Đó không
chỉ là hối tiếc hay cảm thấy buồn vì lầm lỗi mà
theo nghĩa của Kinh Thánh, ăn năn là “thay đổi”
hay “quay trở lại”. Đó
là một từ rất mạnh chỉ hành động, nói về một sự
chuyển hướng hoàn toàn trong đời sống cá nhân.
Khi Kinh Thánh kêu gọi chúng ta ăn năn tội, có nghĩa
là chúng ta phải quay lưng lại với tội lỗi và đi về
một hướng ngược lại hướng của tội lỗi cũng như
tất cả những gì dính dấp đến tội lỗi. Chúa
Giê-xu kể dụ ngôn Đứa Con Phóng Đãng để linh động
hóa ý nghĩa của từ ngữ ăn năn. Khi đứa con phóng
đãng ăn năn, nó không chỉ ngồi đó hối tiếc về bao
nhiêu tội lỗi đã phạm. Nó không tiêu cực, thụ động,
không ngồi ủ dột giữa đàn heo mà đứng dậy lên đường.
Nó quay bước, đổi hướng để về nhà, tìm cha,
hạ mình xuống trước mặt cha.
Nó đã được cha tha thứ. Nhiều
Cơ-đốc nhân hôm nay đã không còn thấy được ý nghĩa
của sự ăn năn theo Kinh Thánh dạy.
Họ tưởng rằng ăn năn chỉ là lắc đầu chép
miệng, tỏ ý ân hận về lầm lỗi đã phạm, bảo rằng,
“Thật đáng tiếc!” và tiếp tục cuộc sống y như cũ. Ăn
năn thật có nghĩa là “thay đổi, quay lưng lại để đi
về một hướng mới.” Hối
tiếc chưa đủ gọi là ăn năn.
Sự hối tiếc của Giu-đa mới chỉ đủ để khiến
người môn đệ này đi treo cổ tự tử.
Hối tiếc là nhìn nhận tội lỗi mà không ăn năn
thật. Ngay cả nỗ lực cải cách cũng không đủ.
Không một hình khổ nào bạn bắt thân xác phải
chịu hay một nỗi thống khổ nào tâm trí bạn phải
nhận có thể làm vừa lòng Đức Chúa Trời Toàn Năng.
Tất cả tội lỗi chúng ta được chuộc nhờ Chúa
Cứu Thế trên thập tự giá, tại đó Ngài chịu án phạt
của tội lỗi. Không
một nỗi đau thương nào chúng ta chịu có thể đưa chúng
ta đến chỗ ăn năn. Ăn
Năn Không Chỉ Là Xúc Cảm Khi
nói về sự ăn năn, tôi không nói đến việc hãm mình
than khóc. Nhiều người
được dạy rằng để ăn năn, bạn phải dành một số thì
giờ nào đó than vãn thì mới mong nhận được sự cứu
rỗi. Một người
kể lại cho tôi vào đêm anh gặp Chúa Cứu Thế cách đây
ít năm, anh tiến lên phía trước trong một buổi nhóm
truyền thống, quì trước bàn thờ, cố gắng tìm gặp Đức
Chúa Trời. Đang lúc
đó, một chị em đến vỗ vai bảo, “Ráng lên, nếu anh
muốn tìm gặp Đức Chúa Trời thì cứ tiếp tục kiên trì
bám lấy Ngài.” Vài phút sau, một
chức viên trong nhà thờ cũng đến vỗ vai bảo
rằng, “Đừng căng thẳng như thế! Hãy buông mình vào
tay Chúa!” Một chị em tín hữu khác lại đến bảo, “Vào
đêm tôi được hoán cải, có một luồng sáng lớn chiếu
vào mặt khiến cho cả người tôi lạnh toát.”
Sau tất cả những lời khuyên đó, người này nói,
“Cùng lúc tôi vừa cố nắm chặt, vừa cố thả lỏng,
đồng thời cố nhìn vào luồng ánh sáng lớn.
Tôi hoàn toàn bối rối và không biết mình đã làm
cái gì!” Một
Cơ-đốc nhân rất thông minh thuộc thành phần lãnh đạo
có lần kể rằng vào lúc ông qui đạo, thái độ của
hội chúng và của nhà truyền đạo mong ông bày tỏ xúc
cảm, đã suýt khiến ông khựng lại không muốn đến
với Chúa nữa. Chủ
trương gây xúc cảm giả tạo trong một số các buổi nhóm
phục hưng đã trở thành hòn đá vấp chân cho nhiều linh
hồn chân thành tìm kiếm Chúa.
Nhưng tại đây, loại ăn năn tôi sẽ trình bày là
loại ăn năn dựa vào theo đúng lời dạy của Kinh Thánh
bao gồm ba phương diện: lý trí, xúc cảm và ý chí. Ba
Phương Diện Của Sự Ăn năn Trước
hết cần phải hiểu rõ về tội lỗi.
Kinh Thánh dạy, “Mọi người đều đã phạm
tội, thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời”
(Rô-ma 3:23). Khi tiên
tri Ê-sai bị cáo trách về tội lỗi ông kêu lên,
“Khốn nạn cho tôi!...Tôi là một người có môi dơ dáy”
(Ê-sai 6:5). Khi Gióp được thoáng nhìn thấy sự thánh
khiết của Đức Chúa Trời ông bảo, “Tôi lấy làm
gớm ghê tôi” (Gióp 42:6).
Khi Phi-e-rơ bị cáo trách về tội lỗi ông nói, “Tôi
là một người tội lỗi” (Lu-ca 5:8).
Khi Phao-lô bị cáo trách về tội lỗi, ông gọi mình
là “kẻ đứng đầu tội nhân” (I Ti-mô-thê 1:15). Chính
Đức Thánh Linh là Đấng đem lại sự cáo trách này.
Thật ra sự ăn năn không thể xảy ra trước khi có
tác động của Đức Thánh Linh trong lòng, trong trí con người.
Đức Thánh Linh có thể dùng lời cầu nguyện của
một người mẹ, lời giảng của mục sư, một chương trình
phát thanh Tin lành, hình ảnh một tháp chuông nhà thờ, cái
chết của một người thân yêu để đem lại sự cáo trách
cần thiết này. Tuy
nhiên, tôi từng thấy có những người trong một số các
buổi nhóm, đứng run rẩy vì bị cáo trách nhưng vẫn không
chịu ăn năn tội. Có
thể có những trường hợp một người bị cáo trách về
tội lỗi, biết rõ mình là một tội nhân, thậm chí khóc
lóc nữa nhưng vẫn không ăn năn. Thứ
hai, xúc cảm có trong sự ăn năn cũng như trong những
kinh nghiệm thực sự khác.
Phao-lô bảo rằng sự buồn rầu chân thật mở đường
cho sự ăn năn. Có người
từng nói, “Nhiều người ghê tởm tất cả các loại xúc
cảm, một số nhà phê bình nghi ngờ bất cứ sự hoán
cải nào thiếu tính chất sáng suốt, bình thản.
Có nhiều hiểm họa trong chủ trương nhấn mạnh đến
xúc cảm, coi xúc cảm là cứu cánh.
Tuy nhiên không phải vì thế mà chúng ta loại trừ xúc
cảm thật và những cảm xúc sâu sắc, chân thành.” Như
Tiến sĩ W. E. Sangster, một mục sư người Anh nổi tiếng
của giáo hội Methodist viết trong cuốn Let Me Commend (Cho
Tôi Nhận Định), “Người hò hét trong trận đấu bóng
hay dã cầu nhưng lại khó chịu khi nghe tiếng khóc ăn năn
tại thập tự giá và nhỏ to khích bác xúc cảm chủ nghĩa,
thì không đáng tin tưởng.” Horace
Walpole có lần cáo buộc John Wesley đã có lối giảng
biểu lộ xúc cảm quá đáng, dầu vậy Wesley đã đưa được
hàng ngàn người trở về với Đức Chúa Trời. Thứ
ba, sự ăn năn liên quan đến ý chí. Chỉ
khi đụng đến lãnh vực ý chí chúng ta mới tìm được
trung tâm của sự ăn năn. Cần phải có quyết tâm từ
bỏ tội lỗi, nghĩa là thay đổi thái độ đối với
bản ngã, đối với tội lỗi và đối với Đức Chúa
Trời; thay đổi xúc cảm, thay đổi ý chí, quan niệm và
mục tiêu. Chỉ
có Thần Linh của Đức Chúa Trời mới có thể ban cho
bạn quyết tâm cần thiết đi đến chỗ ăn năn thật, nghĩa
là không phải ăn năn giống như lời cầu nguyện của
một bé gái, “Xin Chúa giúp con ngoan ngoãn, không phải
thật ngoan nhưng ngoan đủ để khỏi bị đòn.” Có
hàng ngàn người Mỹ có tên trong sổ hội thánh, thỉnh
thoảng đi nhà thờ, cũng dâng tiền và hỗ trợ một số
hoạt động của hội thánh.
Họ bắt tay mục sư sau buổi lễ và khen ngợi bài
giảng. Họ dùng ngôn
ngữ tín đồ và nhiều người thuộc làu nhiều câu Kinh
Thánh, nhưng họ chưa bao giờ thực sự kinh nghiệm sự ăn
năn thật. Họ có thái
độ dửng dưng, “thế-nào-cũng-được” đối với tôn
giáo. Khi gặp khó khăn
họ đến với Chúa để cầu nguyện, nhưng lúc bình thường
họ không bận tâm nghĩ đến Chúa.
Kinh thánh dạy rằng khi đến với Chúa Cứu Thế con
người sẽ được thay đổi, và những thay đổi đó thể
hiện ra ở tất cả mọi hành động. Để
Ăn Năn Cần Phải Đầu Phục Không
có một câu Kinh Thánh nào chỉ thị rằng là một tín
hữu bạn muốn sống như thế nào cũng được.
Khi Chúa Cứu Thế ngự vào lòng người, Ngài muốn
ngự vào để làm Thầy, làm Chúa.
Ngài đòi bạn phải đầu phục hoàn toàn.
Ngài đòi quyền kiểm soát toàn thể tâm trí bạn.
Ngài đòi cả thân xác bạn phải tùng phục.
Ngài mong bạn giao nộp mọi tài năng cho Ngài.
Ngài mong không phải chỉ một phần mà tất cả
mọi công lao, sức lực của bạn đều được thực hiện
trong danh Ngài. Nhiều
người hôm nay mệnh danh là Cơ-đốc nhân nhưng sẵn sàng
bỏ giờ thờ phượng Chúa chứ không muốn bỏ dịp đi
mua một cái tủ lạnh mới.
Cho lựa chọn giữa việc đặt tiền cọc mua xe và dâng
tiền cho một dự án xây cất Trường Chúa Nhật của
Hội Thánh, không phải là một quyết định khó, chúng ta
có thể đoán ngay ra quyết định đó là gì.
Hàng nghìn tín đồ trên danh nghĩa, bỏ tiền ra đắp
vào cho cuộc sống tiện nghi hơn là dâng hiến cho việc
giảng dạy lời Chúa. Chúng
ta tìm được thì giờ cho việc xem phim, chơi dã cầu hay bóng
bầu dục, nhưng không tìm ra thì giờ dành cho Đức Chúa
Trời. Chúng ta có
thể để dành tiền mua một căn nhà mới hay một máy
truyền hình lớn hơn, nhưng lại cảm thấy mình không
thể nào dâng hiến một phần mười.
Đây là tội thờ hình tượng. Cần
phải có một sự thay đổi!
Chúng ta chỉ tay về thế giới ngoại giáo và lên án
những người thờ hình tượng thời xưa, trong khi đó khác
biệt duy nhất là hình tượng của chúng ta ngày nay thay vì
cẩn kim cương hay vàng bạc, lại làm bằng sắt thép mạ
kền bóng loáng và có hệ thống xả đông tự động.
Thay vì làm bằng vàng, hình tượng của chúng ta làm
bằng chất sứ vừa bền vừa dễ lau chùi và chúng ta
thực sự đã nâng niu thờ phụng chúng không khác gì hình
tượng và cảm thấy rằng chúng ta không thể sống thiếu
chúng. Chúng ta đã đi
đến chỗ thờ lạy đồ vật, địa vị, danh tiếng,
tiền bạc và một cuộc sống an toàn.
Chúng ta cần nhớ rằng bất cứ điều gì xen vào
giữa chúng ta và Đức Chúa Trời thì đó là sự thờ hình
tượng. Chúa
Giê-xu đòi cầm quyền làm chủ trên tất cả những điều
đó. Ngài muốn bạn
giao nộp mọi sự liên quan đến đời sống xã hội, gia
đình, công ăn việc làm cho Ngài.
Ngài phải được dành chỗ đầu tiên trong mọi
việc bạn làm, nói năng hay suy nghĩ, vì khi thực sự ăn năn,
bạn sẽ hướng mọi sự về Ngài. Chúa
Giê-xu đã cảnh cáo rằng Ngài sẽ không thể nhận chúng
ta vào thiên đàng nếu chúng ta không sẵn sàng buông bỏ
mọi sự, cho đến khi chúng ta sẵn sàng từ bỏ mọi tội
lỗi trong đời sống. Đừng
cố gắng làm nửa vời. Đừng
nói rằng, “Tôi sẽ bỏ một số tội lỗi trước và
tiếp tục vướng mắc với một số tội khác.
Tôi sẽ sống một phần cuộc đời cho Chúa và
phần còn lại tôi sống cho những đam mê riêng.” Chúa Giê-xu
muốn chúng ta đầu phục một trăm phần trăm và một khi
đã trao hết, Chúa sẽ ban thưởng cho chúng ta gấp ngàn
lần. Nhưng xin chúng
ta đừng mong đợi Chúa sẽ ban thưởng năm trăm lần khi
chúng ta đầu phục năm mươi phần trăm! Đức Chúa Trời
không hành động theo cách đó, Ngài đòi chúng ta giao nộp
tất cả. Khi
bạn đã quyết định dứt khoát với tội lỗi, từ bỏ
tội lỗi và giao nộp mọi sự cho Chúa Cứu Thế, bạn đã
tiến tới một bước mới để có bình an với Đức Chúa
Trời. Tên
cướp ăn năn trên thập tự giá nói với Chúa Giê-xu, “Lạy
Chúa, xin nhớ đến tôi...” (Lu-ca 23:42).
Từ ngữ tên cướp này dùng, “Lạy Chúa,” hàm ý
thái độ tùng phục Chúa Cứu Thế Giê-xu. Anh đã đầu
phục Chúa hoàn toàn và thực sự hoán cải, và đây chính
là kết quả của sự ăn năn thật.
Hòa lòng với tác giả bài thánh ca, tội nhân ăn năn
có thể hát như sau: Tôi
đầu phục Chúa Giê-xu hoàn toàn, trao tất cả mọi sự
cho Ngài, Tôi
sẽ mãi mãi tin cậy, yêu mến Ngài, sống trong sự hiện
diện của Ngài mỗi ngày. Tôi
hoàn toàn đầu phục Chúa Giê-xu, xin Chúa Cứu Thế khiến
con trọn vẹn thuộc Ngài. Xin
cho con cảm nhận được sự hiện diện của Đức Thánh
Linh để thực sự biết Ngài thuộc con. Billy
Graham Hà
Huy Việt chuyển ngữ |
|
|
|