![]() |
|
|
Hội Thánh Tin Lành Việt
Nam - Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ |
|
|
Bình
An Với Chúa |
|
|
|
LTS:
“Bình An Với Chúa” (Peace With God) của
Mục Sư Billy Graham được khởi đăng từ Thông Công số
155. Chương
11 Đức
Tin Là Gì? Đến
bây giờ bạn đã sẵn sàng đi bước kế tiếp trong
việc tìm kiếm bình an với Chúa.
Bây giờ bạn đã sẵn sàng từ bỏ cuộc đời
tội lỗi cũ và quyết tâm thực hiện thay đổi này
trong đời sống. Bạn
không còn quay lưng lại với Đức Chúa Trời nữa nhưng
đang tiến bước hướng về tình yêu, lòng thương xót và
sự bảo vệ của Ngài. Bạn
đã quyết định. Bạn
đã hối cải, đã chọn con đường chính đáng, dù đó
có thể là con đường cam go. Bạn đã chọn con đường
Môi-se đi gần 3,500 năm trước, khi ông từ bỏ ngôi vua
Ai-cập và quyết định chọn Đức Chúa Trời! Khi
được 40 tuổi, Môi-se đã phải trốn khỏi Ai-cập để
bảo toàn sự sống. Bốn
mươi năm sau ông trở lại lãnh đạo tuyển dân đưa
họ ra khỏi Ai-cập. Điều
gì đã thay đổi? Môi-se
đã làm một quyết định lớn trong đời và kết luận
rằng đức tin và chân lý cùng đi với khó khăn và
thống khổ vẫn hơn hẳn giàu có và danh vọng mà thiếu
vắng tình yêu của Đức Chúa Trời.
Trong lịch sử ít có người nào phải đối diện
với quyết định khó khăn hơn quyết định của Môi-se. Con
Người Của Đức Tin Môi-se
là một người có học vấn, một người giàu có và
thế lực. Là
con nuôi công chúa Pha-ra-ôn, ông quen nếp được mọi người
tôn trọng, sống trong cảnh xa hoa với tất cả mọi đặc
quyền. Ngôi vua
Ai-cập, một đế quốc hùng cường, thịnh vượng vào
bậc nhất đương thời ở trong tầm tay Môi-se.
Nhưng Kinh Thánh ký thuật rằng, “Bởi đức
tin, Môi-se lúc đã khôn lớn, bỏ danh hiệu mình là con
trai của công chúa Pha-ra-ôn, đành cùng dân Đức Chúa
Trời chịu hà hiếp, hơn là tạm hưởng sự vui sướng
của tội lỗi: người coi sự sỉ nhục về Chúa Cứu
Thế là quí hơn châu báu Ai-cập, vì người ngửa trông
sự ban thưởng. Bởi
đức tin, người lìa Ai-cập không sợ vua giận; vì người
đứng vững như thấy Đấng không thấy được” (Hê-bơ-rơ
11:24-27). Phân đoạn
Kinh Thánh này đề cập đến Môi-se sau bốn mươi năm
trong sa mạc với Đức Chúa Trời - không phải một tên
sát nhân trẻ tuổi hung hăng sợ chết chạy trốn Pha-ra-ôn
hồi trước. Chúng
ta lưu ý Kinh thánh nói rằng Môi-se “bỏ” và “từ
chối” - đây chính là sự ăn năn thật.
Kinh Thánh cũng bảo rằng Môi-se đã quyết định
như thế là “bởi đức tin”! Đức tin chính là
bước kế tiếp. Môi-se
đi đến quyết định này không vào lúc xúc cảm vỡ
bờ như một số các tâm lý gia coi là điều kiện cần
thiết cho kinh nghiệm tôn giáo.
Động cơ khiến Môi-se hành động như vậy cũng không
phải do chán nản hay thất vọng.
Môi-se không phải là một con người bất đắc chí
hay thất cơ lỡ vận.
Môi-se không chọn con đường của Đức Chúa Trời
để bù cho những mất mát thiệt thòi của ông trong
cuộc đời; ông cũng không trở lại với tôn giáo vì
thấy cuộc đời buồn nản, vô vị.
Ông không đến với Chúa vì lợi lộc hay để tìm
vui thú, tìm chốn
giải khuây. Vấn
Đề Chọn Lựa Tất
cả những lập luận này và những lập luận khác nữa
thường được đưa ra làm lý do để tìm kiếm đời
sống với Chúa đều không có giá trị trong trường
hợp Môi-se. Ông không
bị buộc phải chạy trốn xác thịt hay ma quỉ.
Ông bỏ đi do quyết định cá nhân.
Chắc chắn Môi-se không phải là con người kém
cỏi hay hèn yếu. Ông
không phải là một đứa trẻ bám víu nương nhờ vào
sự an toàn của trật tự xã hội. Ông không phải là
một tiểu tốt đi tìm danh vọng.
Ông không phải là một trong bất cứ điều gì mà
những kẻ khích bác tôn giáo gán ghép, bảo rằng vì
những điều đó mà Môi-se phải cần có sự cứu rỗi.
Những điều Môi-se có hơn cả những giấc mơ nhiều người
mong ước, nhưng với một nhận định trưởng thành
trong giai đoạn sung
mãn nhất của cuộc đời, ông quay lưng lại với sự giàu
có, địa vị, danh vọng để chọn đức tin nơi Đức Chúa
Trời. Mỗi
lần tôi nghe người ta bảo rằng chỉ có những người
tuyệt vọng, vô vọng, và chỉ những người thất cơ
lỡ vận mới cần có sự an ủi của “tôn giáo”, tôi
liền nghĩ đến Môi-se. Tôi
có cơ hội nói chuyện với nhiều người về những nan
đề tâm linh, tôi học được điều này, đó là khi
những người khôn ngoan sáng suốt từ chối tiếp nhận
Chúa Cứu Thế Giê-xu làm Chủ và làm Đấng Cứu Chuộc,
họ từ chối không phải vì khám phá ra rằng giáo lý Cơ-đốc
không hợp lý về phương diện trí tuệ, nhưng chỉ vì
họ muốn tránh né những trách nhiệm và bổn phận của
cuộc sống Cơ-đốc nhân.
Điều ngăn cản họ đến với Chúa Cứu Thế không
phải là trí óc sáng suốt, nhưng chính là tấm lòng
yếu ớt của họ. Họ
không sẵn lòng tùng phục và giao nạp mọi điều cho Chúa.
Điều lý thú đáng để ý là hai nhân vật được
Đức Chúa Trời sử dụng nhiều nhất trong Kinh Thánh
(một trong Cựu Ước, một trong Tân Ước) lại là hai người
học thức nhất: Môi-se và Phao-lô. Môi-se
xem xét kỹ lưỡng những đòi hỏi và bổn phận Đức
Chúa Trời đưa ra cho ông. Năm bốn mươi tuổi, Môi-se
chạy trốn như một kẻ sát nhân, đến năm tám mươi ông
trở về làm lãnh tụ. Môi-se
ý thức rằng nếu chọn Đức Chúa Trời, ông sẽ phải
chấp nhận hy sinh những điều hầu hết mọi người ôm
ấp, trân quí. Ông không suy xét vội vàng. Ông không đi
đến những kết luận thiếu chín chắn do những thôi thúc
bất ngờ hay do phản ứng của xúc cảm.
Ông đoán biết những hiểm nguy có thể gặp và
chỉ kết luận sau khi đã vận dụng mọi khả năng của
một tâm trí sắc bén đã được tinh luyện.
Lựa chọn cuối cùng của Môi-se không phải là
một thí nghiệm có tính cách tạm thời.
Ông không chọn đức tin như một biện pháp giai đoạn,
nhưng do lòng tin quyết chín chắn với một mục tiêu không
thay đổi, một lòng tin quyết không rúng động bởi
những biến thiên của thuận cảnh hay của những thử
thách lâu dài. Môi-se
thận trọng đốt cả cầu lẫn thuyền là những phương
tiện có thể khiến ông triệt thoái từ vị trí mới.
Trong biến cố lớn ông phải đối diện năm 80
tuổi, Môi-se hoàn toàn phó thác chính mình cho Đức Chúa
Trời. Ông đặt mình
dưới sự điều động của Ngài, không giữ lại chút gì
trong bất cứ thời gian hay hoàn cảnh nào. Phẩm
chất quyết định của Môi-se thật khác biệt với
quyết định của tiểu sử gia nổi tiếng Gamaliel
Bradford là người vào cuối đời đã viết rằng, “Tôi
không dám đọc Tân Ước, sợ rằng sẽ đánh thức cơn
bão lo lắng, nghi ngờ, hoảng sợ vì đã chọn lầm đường,
đã trở thành kẻ phản bội một Đức Chúa Trời hiển
hiện, đơn sơ.” Môi-se
không có nỗi sợ hãi đó.
Bạn cũng sẽ không sợ nếu với đức tin, bạn
hết lòng phó thác chính mình cho Chúa Cứu Thế bây giờ
và mãi mãi. Xin đừng
đến với Chúa bảo rằng, “Tôi thử đi theo Chúa Cứu
Thế trong một thời gian, nếu thấy được tôi sẽ
tiếp tục, nhưng nếu không, tôi vẫn còn đủ thì giờ
để chọn một một lối sống khác.”
Khi bạn đến với Chúa Cứu Thế, mọi cây cầu
sau lưng bạn đều phải phá sập để đừng bao giờ nghĩ
rằng bạn sẽ có ngày quay lại. Rời
Bỏ Chiến Thuyền Nhiều
năm trước khi cánh con đại bàng hung hãn Rô-ma phủ bóng
đe dọa trên thế giới thì những tay chiến sĩ liều lĩnh
dưới quyền Sê-sa đã giương buồm đi chinh phạt Anh
Quốc. Khi các chiến thuyền địch quân xuất hiện ở chân
trời thì hàng ngàn người Anh can đảm đã tập trung trên
các cao điểm để bảo vệ mảnh đất quê hương.
Lúc đó họ rất ngạc nhiên khi thấy biển và
thủy triều đã nhận chìm hầu hết các chiến thuyền
La-mã và như vậy là đường triệt binh duy nhất của đạo
quân xâm lăng liều lĩnh đã bị cắt đứt.
Chúng chiến đấu một cách man dại vì không còn
đường rút. Với
tinh thần quyết chiến đó, làm sao họ không chiến
thắng! Vì vậy không
có gì đáng ngạc nhiên khi người ta thấy ngôi làng
nhỏ bé bên bờ sông Tiber đã trở thành Bà Hoàng của
thế giới! * Cũng
vậy, chúng ta sẽ không thể nào được Chúa Cứu Thế
chấp nhận nếu không đầu phục hoàn toàn với lòng sùng
mộ tuyệt đối. Phúc
âm Lu-ca 9: 62 chép như sau: “Đức Chúa Giê-xu phán
rằng: Ai đã tra tay cầm cầy còn ngó lại đàng sau, thì
không xứng đáng với nước Đức Chúa Trời.” Khi
đứng giữa ngã ba đường đời Môi-se đã có một lựa
chọn rúng động linh hồn. Tâm trí quen phán đoán của
ông cân nhắc tất cả các dữ kiện trước khi quyết định.
Ông nhìn thật sâu, thật cẩn thận xuống từng
con đường cho đến tận cùng.
Ông xem xét tất cả từng điểm lợi điểm hại và
lúc đó mới quyết định đặt lòng tin cậy và đức
tin nơi Đức Chúa Trời. Môi-se
Đốt Cầu Trước
hết, ông nhìn xuống cuối con đường thênh thang, rạng
rỡ, đầy quyền uy, xa xỉ, đầy trò vui, rượu say, tràn
ngập những thứ trần gian coi là lạc thú.
Đối với Môi-se, đây là con đường thật quen
thuộc ông biết rõ, con đường ông đã đi suốt bốn mươi
năm và biết rằng nó sẽ kết thúc ở chỗ hủy diệt và
chỉ đưa đến hỏa ngục. Rồi
Môi-se nhìn xuống con đường kia, con đường hẹp và khó
đi hơn nhiều. Ông
thấy đầy những đau thương khổ ải, nhục nhã, thất
vọng. Ông thấy đầy
gian nguy, thử thách, buồn thảm và đau đớn, nhưng với
đức tin, ông cũng thấy cả chiến thắng và phần thưởng
là sự sống vĩnh hằng. Một
người kém trí phán đoán và ít kinh nghiệm hơn Môi-se
rất có thể đã bị cám dỗ đi con đường thứ nhất.
Ai-cập lúc đó là một cường quốc hùng mạnh
nhất hoàn cầu, trấn giữ đồng bằng sông Nile màu
mỡ, là vựa lúa của thế giới.
Quân đội Ai-cập không thể bị đánh bại.
Các trường cao đẳng và đại học Ai-cập đưa ra
những mẫu mực con người hàng bao nhiêu thế kỷ sau
vẫn phải noi theo! Rất
ít người trong chúng ta bị đòi phải từ bỏ nhiều như
Đức Chúa Trời đòi Môi-se từ bỏ.
Ít người trong chúng ta phải đứng trước nhiều
cám dỗ đa diện như Môi-se rồi bị đòi phải chống
lại những cám dỗ đó. Ít
người trong chúng ta phải chứng kiến những thú vui
trần tục phơi bầy trước mắt, và Kinh Thánh cũng xác
nhận rằng ngay cả tội lỗi cũng có những thú vui của
nó, những thú vui tạm bợ, mau qua và
cũng không lưu lại một dấu vết an ủi nào. Chọn
Đức Chúa Trời, Môi-se đã chấp nhận hy sinh rất lớn,
nhưng cũng đã được phần thưởng lớn không kém.
Trong thời Môi-se những tài sản lớn rất hiếm
cho nên cũng rất ít người có cơ hội như Môi-se, trở
thành người giàu nhất thế giới. Sự
Giàu Có Của Trần Gian Ngày
nay nhiều người có thể thâu gom được những tài sản
kếch sù. Năm 1923
(là thời gian việc tích lũy tài sản là mối quan tâm hàng
đầu trên đất nước này), có một nhóm các nhà tài
phiệt thành công nhất thế giới họp nhau tại Khách
sạn Edgewater Beach Hotel ở Chicago.
Ngay cả đối với thời kỳ cực thịnh của thập
niên 20, buổi họp đó cũng là một tập hợp quyền
lực và tài sản đáng nể.
Ngồi chung trong cái bàn rộng là chủ tịch một công
ty thép độc lập lớn nhất thế giới, chủ tịch công
ty tiện ích lớn nhất, chủ tịch Ngân Hàng Chứng Khoán
Nữu Ước, một nhân viên nội các của Tổng Thống
Mỹ, chủ tịch Ngân Hàng Giao Dịch Quốc Tế, một nhà
kinh doanh lớn nhất Wall Street, và một nhân vật nữa là
người đứng đầu một công ty độc quyền lớn nhất
thế giới. Tất
cả những nhân vật trên kiểm soát một số tài chánh
nhiều hơn cả ngân khố Hoa Kỳ!
Bất cứ em học sinh nào cũng biết những câu
chuyện thành công của họ.
Họ là những mẫu mực cho người khác noi theo.
Họ là những nhà tài chánh và kỹ nghệ gia đứng
đầu nước Mỹ! Năm
1923 những câu chuyện được quảng bá rộng rãi về
những nhân vật này thật phấn khích, đầy thích thú, kích
thích trí tưởng tượng, khơi dậy lòng ganh đua, thôi thúc
nhiều người cố gắng vươn tới như họ!
Nhưng trong năm 1923, câu chuyện đời họ mới chỉ
được kể có một nửa còn những chương kết thúc chưa
viết xong. Vào
lúc tám nhân vật trên ngồi với nhau trong khách sạn
tại Chicago, mỗi người trong đời sống riêng, đang đứng
ở chỗ của Môi-se trước ngã ba đường.
Hai hướng đi trải dài trước mặt mỗi người,
nhưng có lẽ đó là những lối đi họ không thấy,
những lối đi họ không quan tâm, và chắc chắn đó cũng
không phải là những lối đi họ chọn, và hôm nay tiểu
sử những người này đã hoàn tất.
Hôm nay chúng ta đã biết những chương cuối, chúng
ta có thể ôn lại cuộc đời họ như chúng ta đã ôn
lại cuộc đời Môi-se để xem đâu là cuộc đời thành
công nhất, đâu là cuộc đời khôn ngoan nhất. Charles
Schwab, chủ tịch công ty thép sống những năm cuối đời
trong nợ nần và chết không một xu dính túi.
Arthur Cutten, thương gia lúa mì lớn nhất đã chết
khánh tận ở ngoại quốc.
Richard Whitney, chủ tịch Ngân Hàng Chứng Khoán
Nữu Ước ngồi tù ở cải hối thất Sing Sing.
Albert Fall, nhân viên nội các bị tù nhưng được
ân giảm để có thể về chết ở nhà.Jessie Livermore,
“con gấu” của Wall Street; Leon Frazer, Chủ tịch Ngân Hàng
Giao Dịch Quốc Tế; và Ivon Kreuger, người đứng đầu
một công ty độc quyền lớn nhất thế giới, cả ba đều
đã tự sát! Những
người này có tất cả tiền tài, quyền lực, danh
vọng, ưu quyền, trí thông minh và học vấn, nhưng tất
cả đều thiếu một thuộc tính đem lại ý nghĩa đích
thực và mục tiêu cho đời sống.
Họ thiếu một thuộc tính thiết yếu đối với
giáo lý và tác phong Cơ-đốc, một thuộc tính đưa đến
sự hoán cải và khiến cho sự tái sinh trở thành thực
hữu. Họ không
chịu tin! So sánh
cuộc đời những người này với cuộc đời những giáo
sĩ đã bỏ mọi
sự theo Chúa, là những người có thể chết trong đớn
đau, trong cảnh thanh bần, nhưng đó là cái chết có ý
nghĩa! Những
nhân vật giàu có trên không có đức tin, hoặc giả có
đức tin đi chăng nữa thì họ đã không chịu hành động
thể hiện đức tin đó. Những chương cuối cuộc đời
họ sẽ khác biết chừng nào nếu họ coi đức tin nơi
Chúa Cứu Thế là một trong những tài sản quí. Môi-se
Quay Lưng Với Của
Cải Trần Gian Môi-se
đã từ bỏ cuộc sống sang giàu trong Ai-cập là vì đức
tin. Chính đức tin
đã giúp ông biết rằng dù phải chịu bao thiệt thòi
suốt những năm còn lại của cuộc đời trần gian, đến
cuối cùng, ông sẽ nhận được phần thưởng lớn hơn
hết là sự sống vĩnh hằng. Những
người như Cutten và Schwab có thể nghĩ Môi-se là một
kẻ dại, bảo rằng, “Một con chim trong tay hơn hai con
trong bụi.” Nếu nói được với Môi-se họ sẽ nói như
sau: “Này Môi-se,
ông biết tất cả những gì ông có trong Ai-cập và
biết một người với đầu óc như ông có đủ mánh
lới để thâu đoạt tiền của và quyền lực.
Nếu biết cách, ông có thể đưa Ai-cập vào vị
trí điều khiển thế giới, triệt hạ tất cả những
tiểu quốc khác, chấm dứt mọi cạnh tranh để toàn
quyền thao túng.” Đó
là những điều họ có thể nói với Môi-se, vì đó là
cách họ suy nghĩ, cách họ hành xử và cũng là cách
nhiều người trong vòng họ đã dùng để thâu đoạt, tích
lũy tài sản. Họ
sẽ cười vào mũi người nào nhờ cậy Đức Chúa Trời
và đặt đức tin nơi Chúa Cứu Thế Giê-xu.
Họ sẽ bảo rằng, “Đức tin không phải là cách
làm ăn khéo léo, khôn ngoan.” Kinh
Thánh dạy rằng đức tin là phương cách duy nhất đến
với Đức Chúa Trời, “vì người đến gần Đức Chúa
Trời phải tin rằng có Đức Chúa Trời và Ngài là Đấng
hay thưởng cho kẻ tìm kiếm Ngài” (Hê-bơ-rơ 11:6b).
Kinh Thánh cũng dạy rằng đức tin là điều làm
vui lòng Đức Chúa Trời hơn bất cứ điều gì khác, “Không
có đức tin thì không thể nào ở cho đẹp ý Ngài”
(Hê-bơ-rơ 11:6). Con
người trên khắp thế giới đang tự hành hạ chính mình,
mặc những kiểu áo quần dị hợm, ăn chay, ép xác, bỏ
nhiều thì giờ cầu nguyện, khắc khổ thân thể mong
nhờ đó sẽ được chấp nhận trước mặt Đức Chúa
Trời. Tất cả
những điều này có thể cũng là những điều tốt, nhưng
điều lớn nhất chúng ta có thể làm để được vui lòng
Đức Chúa Trời là tin cậy Ngài. Tôi
có thể khen ngợi bạn tôi đủ điều, nhưng sau tất
cả những mỹ từ kia tôi thổ lộ rằng tôi không tin
anh ta thì tất cả những câu khen ngợi hoa mỹ trên hoàn
toàn vô ích. Tôi đã
nâng anh ta lên chỉ là để vùi dập anh ta xuống. Billy
Graham Peace
With God Hà
Huy Việt chuyển ngữ |
|
|
|