Hội Thánh Tin Lành Việt Nam - Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ

Chạy Cứu Người

 

 

   

 

     

 

 

 

 

        Một buổi sáng sớm cuối tháng 9, 1997 ở vùng đồi hoang vu trên rặng núi Sangre de Cristo tiểu bang New Mexico, hai anh em Eric và Lynn đang trong những ngày nghỉ cắm trại, thưởng thức không  gian thanh vắng của núi đồi mùa thu. Bỗng họ nghe có tiếng động cơ máy bay từ xa. Trong khoảnh khắc, tiếng động to dần. Eric bất giác thấy cơn giận dâng lên, “Mình đã mất mấy ngày trời lên tận chỗ thâm sơn cùng cốc này mà vẫn có kẻ đến làm phiền!” Nhưng trong lúc lắng nghe, Eric cảm nhận tiếng động cơ có cái gì không bình thường - rất không bình thường, rồi đột nhiên một tiếng nổ ầm vang, sau đó mọi sự trở lại yên lặng. Tiếng động cơ kỳ lạ kia cũng bặt luôn.  Linh tính cho biết một chuyện nghiêm trọng vừa xảy ra. Cả hai nhìn nhau bằng ánh mắt như cùng nói một điều: mong nghe lại tiếng động cơ, dù là tiếng động cơ quấy nhiễu ban nãy!

Nửa giờ trước đó, chiếc Beechcraft hai động cơ cất cánh từ Albuquerque trên chuyến bay thường xuyên tới La Junta, Colorado. Viên phi công lái chuyến bay bao này là Scott Sterritt, 31 tuổi. Anh vừa lập gia đình được đúng ba tháng và vợ mới cấn thai. Sterritt đang có mọi sự. Anh hài lòng với công việc anh rất thích là lái máy bay, có lương cao, đủ chu cấp cho một gia đình hạnh phúc.  Hành khách duy nhất trên chuyến bay là Bob Coleman, 48 tuổi, kỹ sư ngành hỏa xa. Ông cần tới La Junta là để lái đầu máy Amtrack trở về Albuqueque.  Hai người chưa quen nhau nhưng chỉ sau chưa đầy 5 phút họ đã trò chuyện cười đùa thoải mái trong khi máy bay lên cao dần. Vừa khi Sterritt mỉm cười liếc nhìn Coleman, anh bỗng nghe tiếng nổ động cơ đổi khác.  Con tàu dường như không chịu bay lên cao hơn nữa. Coleman nhìn Sterritt, thấy hai tay viên phi công đang nhanh chóng điều chỉnh các nút trước mặt. Coleman nghĩ bụng, “Chắc anh ta chọc mình.” Nhưng lúc này nụ cười trên mặt Sterritt tắt hẳn. Anh biết là máy bay trục trặc. Anh cố giữ cho mũi phi cơ ngước lên nhưng không được. Nó tiếp tục mất cao độ đến 70 mét trong một phút. Nhìn đỉnh núi trước mặt cứ lên cao dần Sterritt biết anh ta không thể nào đủ thì giờ bay ngang qua kịp. Phía dưới là những triền núi trùng điệp lởm chởm cây rừng của sa mạc Pecos Wilderness.  Coleman hỏi Sterritt, “Cậu không đang đùa đấy chứ?”

 “Không đâu ông bạn. Không đùa đâu. Chúng ta đang gặp trở ngại đây.”

Giật mình Coleman nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay, anh có thể thấy rõ cả những cành cây. Thò tay vào túi áo khoác, anh chạm vào một mảnh giấy có ghi số điện thoại mới của vị hôn thê. Anh định sẽ gọi cho cô khi đến nhà tối hôm nay.

Sterritt bỗng nhìn thấy có một vạt lấp lánh ở cuối tầm nhìn - ánh nắng phản chiếu trên cánh đồng cỏ còn đọng giá tuyết, trông như một lưỡi dao bạc. Đây chính là cơ hội duy nhất cho họ.  Sterritt cố gắng một cách tuyệt vọng để không bị mất cao độ.  Anh mở các tấm chắn ở hai cánh mong sẽ nâng máy bay thêm một khoảnh khắc nữa để không chạm vào đám cây mọc đầu cánh đồng. Vừa khi máy bay sắp chạm đất, anh thả bánh xe xuống, mong nó có thể giảm bớt một phần lực chạm khủng khiếp khi hạ cánh.  Anh không biết là ngay phía dưới những tàn cây rậm kia là một tảng đá khổng lồ làm rách cánh bên phải, làm bể ống xăng. Chiếc phi cơ cắt ngang cánh đồng và dừng lại ngay cạnh một sườn núi dốc.  Cả một khối lửa vàng đậm phựt lên cháy ngùn ngụt.

Đúng lúc đó từ chỗ cắm trại, hai anh em Lynn và Eric đều vụt chạy ra từ hai cái lều cách nhau khoảng chục thước. Eric kêu lên, “Máy bay rớt.”  Lynn kêu vói lại, “Coi kìa! Một biển lửa!” Chiếc máy bay lâm nạn ngay bên dưới chỗ cắm trại. Là một chuyên viên cứu cấp, Lynn hình dung trong đầu những gì cần phải làm, nhưng trông cách máy bay rơi, cô không nghĩ ø sẽ còn người sống sót.

Lửa ập vào phòng lái. Sterritt hét to, “Ra khỏi đây ngay!” Colemann từ trong khối lửa phóng ra.  Sterritt nhẩy theo.  Cả hai cuống cuồng cố tránh xa chiếc máy bay, sợ nó có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Một ống quần của Sterritt tẩm sũng xăng và đang bốc cháy. Anh đang cố dùng chân phải lột chiếc giày trong chân trái đang cháy. Trong khi đó Colemann lăn tròn trên cỏ để dập tắt lửa trên quần áo. Cả hai đều bị phỏng nặng, râu tóc cháy xém. Colemann bị thương ở chân và lưng. Mặt Sterritt bầm dập, và sưng to.  Ngay lúc đó Sterritt nghĩ đến túi cứu thương đang ở trong chiếc máy bay đang cháy.  Bây giờ cả hai không còn gì ngoài những mảnh quần áo ngún khói. Sterritt tự hỏi không biết làm thế nào họ có thể thoát khỏi vùng  rừng rậm hoang dã mênh mông này?

Khi Lynn và Eric lần xuống khoảng đầu cánh đồng, họ thấy ngọn lửa tiếp tục phụt lên cao hơn 7 thước cho nên không thể nào đến gần chiếc máy bay, nhưng gần đó lại có một người đang đứng nhìn ngọn lửa, một người nữa đang quì trên cỏ ướt. Lynn tự hỏi không hiểu làm thế nào ở đây lại có người đi cắm trại như mình. Bỗng nhiên hai người đó nhận ra ngay sự xuất hiện của Eric và Lynn vàï tức khắc tiến lại gần.  Trong khoảnh khắc, cảnh tượng ghê rợn hiện ra:  Một người tóc cháy rụi, mặt sưng phồng. Người kia, quần áo tơi tả, dường như bị thương ở chân đang lê từng bước rất khó khăn. Lynn nói ngay, “Họ từ chiếc máy bay kia!” và cô  biết họ cần được cấp cứu tức khắc.  Eric kêu lớn, “Có còn ai trong máy bay không?” Một người trả lời “Không.” Eric hỏi tiếp,

 - ”Thế các anh đã báo đài kiểm lưu chưa?”

 - “Không kịp!”

Đầu óc Lynn như muốn nổ ra. Làm sao tìm phương tiện cấp cứu ở độ cao gần 4000 mét, giữa  khu rừng núi hoang vu rộng nửa triệu mẫu, trong khi chiếc xe của cô đậu cách chỗ máy bay rơi gần 30km. Cuối cùng Lynn nói giọng qủa quyết, “Tôi là một vận động viên việt dã, tôi sẽ chạy đi tìm phương tiện cấp cứu.” Sterritt và Colemann chỉ biết giương to mắt nhìn xuống con đường đèo hiểm trở thăm thẳm vòng quanh ngọn núi. Sau khi hai nạn nhân được dìu vào lều, Lynn vội vã mang giày, đem túi đeo lưng với bình nước, diêm quẹt, gói lương khô, la bàn và bản đồ.  Liếc nhìn hai người bị thương cô thầm nghĩ, “Họ phải chờ ba bốn tiếng đồng hồ nữa nếu mình không gặp trở ngại gì.” Ra khỏi lều, cô băng mình vào con đường xuống núi.

Trước đây cô đã từng đoạt giải vô địch chạy đường trường hơn 40km. Cho đến nay, suốt mười mấy năm qua, vẫn không có ai phá được kỷ lục đó.  Bây giờ cô phải đối diện với một cuộc chạy đường dài khác, không phải để đoạt giải, nhưng để cứu hai mạng người, nạn nhân của một tai nạn máy bay.  Hai chân Lynn khởi sự hoạt động như cái máy đưa cô vượt qua các quãng đường thay đổi, lúc thì phẳng phiu, khi thì lởm chởm đá, có chỗ quanh co khuất khúc, có chỗ bò sát ra tận ven bờ vực. Vừa chạy cô vừa nghĩ đến hai nạn nhân, mong họ có thể cầm cự nổi cho đến khi phương tiện cứu thương được đưa tới. Mồ hôi bắt đầu tuôn ra, cô tiếp tục chạy. Sau hơn hai giờ, lối mòn phía trước nhạt dần, cô không dám dựa vào trí nhớ nên đã dừng lại, dùng bản đồ và la bàn kiểm soát lại hướng đi. Cô không có quyền lạc trong lúc này. Mỗi phút trôi qua sẽ làm cho cơ may cứu sống hai nạn nhân kia giảm đi.

Trong khi đó, Eric cố giữ cho hai nạn nhân tỉnh táo. Anh hỏi đủ chuyện cho họ nói, vì biết rằng thiếp đi trong tình trạng này mà bị bất cứ một kích xúc nào dù nhỏ cũng có thể khiến tình trạng xấu đi nhanh chóng.

Lynn đã chạy được trên 20km, đến một chỗ đường chia ba, cô nhớ có một trạm nhỏ ở con đường bên phải. Cô phân vân không biết giờ này còn ai ở đó không. Nếu có điện thoại di động hoặc máy liên lạc vô tuyến thì hay biết mấy. Cô tẻ bước chạy đến nhưng thất vọng ngay vì trạm hoang vắng- hoang vắng như những khoảng rừng vừa chạy qua - không một bóng người cũng không có điện thoại hay một thứ máy móc liên lạc nào.  Cô tự nhủ “Không sao, mình sẽ đến nơi!”  Lynn tiếp tục chạy, cuối cùng cô đã thấy chiếc xe từ đàng xa, nhìn đồng hồ, 11:15. Cô đã chạy quãng đường hiểm trở 30 km chỉ trong có ba giờ! Cô nhảy lên xe phóng đến trạm điện thọai gần nhất và giới chức cô phải gọi là Cảnh Sát Tiểu Bang New Mexico. Trong khi chờ trực thăng cứu thương tới - vì họ phải tới đón cô để biết địa điểm tai nạn, cô xoa bóp hai chân, rồi đi lại dãn xả, ăn chút lương khô, uống nước để lấy lại sức.  1giờ 30 chiều Sterritt và Colemann nghe tiếng phi cơ trực thăng từ đàng xa, họ vui mừng kêu la đến khản tiếng. Eric dìu họ ra cánh đồng nơi hai chiếc trực thăng đang đáp xuống. Hòa lẫn trong niềm vui được cứu thoát, là nỗi kinh ngạc không thể tả của Sterritt và Colemann đối với điều Lynn đã làm cho họ!  Lynn đã chạy một cuộc đua tự nguyện để tìm phương tiện cứu giúp họ. Cô đã chạy đến đích, đã thành công, đã cứu sống hai mạng người. (Theo Reader’s Digest)

Mỗi người chúng ta dầu muốn hay không đều đang tham dự vào cuộc đua của đời người. Mục đích đời bạn là gì? Bạn đang nhắm vào những mục đích nào? Nếu đạt được tất cả: danh vọng, sự nghiệp, gia đình, con cái, tài sản mà mất sự sống, bạn phải bỏ lại tất cả. Bạn sẽ đem gì theo khi bước sang thế giới bên kia, vào cõi vĩnh hằng? Cả cuộc đời bạn tranh đấu, bươn chải, thâu gom không phải là để đến cuối cùng phải bỏ lại tất cả. Ai cũng biết như thế và không ai muốn như thế, nhưng hầu hết lại cứ lầm lũi nhắm mắt lao vào con đường đó. Nếu mục tiêu cuộc đời bạn không phải là để chuẩn bị cho sự sống vĩnh hằng, hạnh phúc viên mãn ở đời sau, thì bạn đang chạy một cuộc đua hoàn toàn vô ích, đầy tổn hại. Cuộc đời bạn đang đi, cuộc đua bạn đang tham dự sẽ giúp bạn đạt được những gì trong cõi vĩnh hằng? Chúa Giê-xu khẳng định rằng, “Ta là con đường, chân lý và sự sống. Không bởi ta thì không ai đến được cùng Cha”.  Được đến cùng Cha là được vào thiên đàng vinh hiển, và Chúa Giê-xu là con đường duy nhất.  Có Cha là Đức Chúa Trời trong đời này, bạn sẽ có Ngài khi bước vào cõi vĩnh hằng. Tin lời phán của Chúa Giê-xu là con đường đó bạn sẽ nhận được điều Ngài hứa. Được có Đức Chúa Trời là Cha trong cõi vĩnh hằng bạn có tất cả mọi điều, cuộc đời bạn là một thành công viên mãn.

Hảo Minh