Hội Thánh Tin Lành Việt Nam - Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ

Lạc Trên Triền Núi Hi-mã-lạp-sơn 

 

     

 

 

 

 

(tiếp theo kỳ trước)

Tóm tắt kỳ trước: James Scott là một sinh viên y khoa người Úc trong chuyến leo núi tại Nepal đã đi lạc trong vùng sườn núi tuyết phủ suốt 42 ngày không thực phẩm, không đủ quần áo ấm mà vẫn sống sót.  Nạn nhân kể lại, tin rằng đó là phép lạ diệu kỳ Ðức Chúa Trời đã làm trong đời sống anh, cũng đã thôi thúc chị Joanne có quyết tâm cao độ phi thường không bỏ cuộc trong nỗ lực tìm kiếm, dù trong trong giai đoạn cuối, mọi người cho rằng hoàn toàn vô ích.

Khởi hành ngày 20 tháng 12 năm 1991 lên triền núi lúc tuyết bắt đầu rơi.  James Scott đã chia tay với một người bạn đồng hành sau một ngày.  Cuối cùng anh bị lạc trên một địa thế hiểm trở trong một cơn bão tuyết kéo dài nhiều ngày.  Sau gần một tuần, James thúc thủ, không thể tìm được lối thoát, anh đành trú ẩn dưới một gờ đá lớn, hoàn toàn không còn một chút thực phẩm nào.  Hai phong sô-cô-la đem theo đã ăn hết từ lâu.  Bây giờ anh chỉ còn hy vọng nơi người bạn đồng hành đã chia tay trở về không thấy James, có thể đã báo động với nhà chức trách và tổ chức đi tìm thì may ra họ có thể gặp anh ở đây trước khi quá trễ.  James đã kể lại những ngày cuối trong tuần lễ đầu đi lạc, cũng đúng vào ngày lễ Giáng Sinh.

 

****

ames mang túi đeo lưng, trùm mũ của  áo jacket, đội thêm cái nón rơm, vừa bước ra khỏi chỗ núp dưới tảng đá, tức khắc anh thấy mình lún sâu xuống lớp tuyết trắng xóa, ngập đến thắt lưng.  Anh di chuyển một cách khó khăn trong lớp tuyết dày, cố gắng vận dụng mọi cơ bắp để có thêm một chút hơi ấm, vừa đi vừa thầm trách lớp mây ngày càng kéo đến nhiều hơn khiến cho tuyết rơi xuống nhanh hơn.  Chẳng bao lâu nước đá đóng trong quần áo  tan ra khiến cho người James ướt đẫm, lạnh đến độ anh nghĩ mình sẽ chết vì mất thân nhiệt.  Càng đi tới anh thấy tuyết càng dày hơn, James biết mình không thể thoát ra khỏi cái địa thế kinh hoàng này.  Anh cần quần áo khô để thân thể ấm lại càng sớm càng tốt.  Vừa tuột xuống cuối một đoạn dốc, anh thấy một khối đá to bằng cả căn nhà, có một gờ đá chìa ra như mái hiên, phía dưới là dấu vết của một đống lửa đã tàn từ bao giờ.  Một chút hi vọng loé lên, James suy nghĩ,  “Ðây không phải là  nơi hoàn toàn hoang vắng.  Nếu từng có người đến, sẽ có người trở lại.”  Khoảnh đất phía dưới gờ đá dài năm thước, rộng ba thước, rất khuất gió, và tất nhiên không có tuyết.   James tự nhủ, “Có lẽ đây là chỗ trú tốt nhất.  Nếu Mark tìm được con đường đèo, về đến nơi mà không thấy mình, và nếu anh ta báo cảnh sát, không bao lâu trực thăng sẽ đến tìm.  James nghĩ lúc đó chỉ cần chạy ra khoảng trống để họ thấy là sẽ thoát, nếu còn sống đến lúc đó.”

James nhìn sâu vào phía trong bờ đá.  Sát bên trong anh có thể ngồi, nhưng xích ra bên ngoài, trần đá vát xéo lên, anh có thể đứng thẳng.   Ba phía trống nhưng phía trong có một bụi thông khá dày chắn gió nên với bao ngủ, anh hy vọng có thể chống nổi với cái lạnh buốt giá đêm nay.  Chui vào bờ đá, James nhanh chóng thay bộ quần áo ướt lạnh như băng, mặc vào bộ quần áo khô, với bốn chiếc vớ dày, mang hai chiếc vào chân và hai chiếc hai tay.  Miệng James khô cứng.  Lúc đó anh mới nhớ là từ hôm trước chưa uống một hớp nước nào.  Lần mò ra ngoài bờ đá, bê vào một tảng tuyết.  Ngậm một  miệng đầy tuyết, nuốt vào, anh thấy buốt trong ruột buốt ra, một cái buốt tê dại, nhức nhối.  Lảo đảo chui vào bao ngủ, James cầu  nguyện thầm, xin Chúa thương xót cho anh được chết, thoát cảnh phải chịu đựng cái lạnh nhức nhối suốt đêm dài.

Ðêm nay là đêm Giáng Sinh, James nghĩ đến buổi họp mặt gia đình và bữa ăn truyền thống đêm qua với gà quay, bánh bí ngô, đậu, thịt nguội, xà lách, trái cây và bánh pudding đầy hương vị giáng sinh.  Trong khi đó một mình anh nằm co quắp ở đây chờ chết trong cái lạnh hãi hùng trên sườn núi Hi-mã-lạp-sơn!   Ðể xua đuổi những ý tưởng cay đắng so sánh thực tại  với cảnh êm ấm của gia đình, anh lục trong túi đeo lưng ra mấy tấm thiệp Giáng Sinh nhà gửi, nào là thiệp của người yêu Gaye Ryan, thiệp của chị Joanne, thiệp của cha mẹ, tất cả đầy ắp yêu thương, tất cả đều chúc anh những ngày Giáng Sinh vui tươi, hạnh phúc nhất!  James thiếp đi trong cái giá lạnh kinh hoàng của đêm Giáng Sinh.

Ngày này qua ngày khác tuyết rơi mịt mù.  James cứ rút trong nơi trú ẩn suốt những ngày bão tuyết.  Ðể tránh những tư tưởng bi quan, anh quyết định giữ tâm trí bận rộn bằng cách tự đưa ra một lịch trình “làm việc” mỗi ngày.  Ra gom tuyết vào hang để uống dần, giữ cho cơ thể không mất nước.  Ðọc mấy quyển truyện đem theo, rồi đọc đến cuốn hướng dẫn du lịch Nepal.  Ðến trưa, không khí ấm hơn một chút, James cố ngủ, và nằm mơ thấy thức ăn, nhiều khi thức giấc thấy miệng tràn nước miếng mà bụng thì quặn thắt, cồn cào.  Ðêm đến, James nằm cuộn tròn như quả bóng, lăn sát vào sâu trong hốc đá để chiến đấu một các tuyệt vọng với cái lạnh tàn khốc của Hi-mã-lạp-sơn.

Trong khi đó ở Úc, bốn ngày sau lễ Giáng Sinh, qua người bạn là Tim Hooper, gia đình James nhận được tin anh mất tích.  Cả nhà bàng hoàng.  Cha mẹ James lo lắng ra mặt, đứng ngồi không yên, và chỉ sau mấy ngày chị Joanne thấy ông bà sút hẳn đi.  Thời gian trôi qua thật nặng nề, mọi người đều nóng ruột chờ tin Tim Hooper gọi về, hy vọng trong vài giờ tới, hoặc trễ lắm là một hai ngày sẽ có tin James trở về an toàn.   Ðôi lúc khi cả nhà ngồi lại với nhau, xen lẫn nỗi lo lắng là những suy nghĩ bực dọc vì quyết định đi Nepal của James, nhất là quyết định đi núi một mình.  Ngày Tết Dương lịch diễn ra ở nhà trong không khí căng thẳng đầy âu lo.  Cả nhà chờ đến thứ Năm ngày 2 tháng Giêng vẫn không có thêm tin gì.  Ðến thứ Sáu, không thể chờ thêm nữa, chị  Joanne quyết định gọi Tòa Lãnh Sự Nepal ở Brisbane để hỏi về việc xin chiếu khán đi Nepal.  Chị quyết định đi dù chưa hề có một khái niệm nào về xứ này.  Nói chuyện với Tổng Lãnh Sự Linda Griffith, chị cố tìm hiểu phương thức tìm kiếm người mất tích tại Nepal và những việc như thế có thường xảy ra hay không, chị được bà Tổng Lãnh Sự gợi ý rằng gia đình nên cho người đến tận nơi thì vẫn tốt hơn.

Trong thời gian làm thủ tục giấy tờ, có tin từ Tòa Ðại Sứ Úc ở Kathmandu cho biết một toán leo lúi Gia-nã-đại chắc chắn đã gặp James vào ngày 30 tháng 12 ở một khoảng khá xa, nhưng hai bên không nói gì với nhau.   Chị Joanne la lên trong điện thoại, “Như vậy là người ta đã thấy James!  Xin tiếp tục theo dõi  tin đó và cập nhật cho chúng tôi biết.”  Tuy vậy, nhiều ngày sau, mọi sự lại bao trùm trong yên lặng.  Cả nhà bắt đầu nghi ngờ tin trên.  Nếu James đã lạc cả tuần lễ, mà khi thấy toán người Gia-nã-đại lại không nói gì?  Vô lý!  Chắc họ đã gặp một người nào khác.

Bây giờ trở lại với James.  Trong thời gian này anh ra sao?  Ðã liên tiếp bốn ngày qua trời quang đãng.  Tuyết bên ngoài đã nén xuống chặt hơn, nếu đi ra James sẽ không bị lún sâu như những ngày trước, vì vậy anh quyết định thám hiểm xung quanh hang nơi đã trú ẩn gần hai tuần qua.  James thấy đàng xa một cái cây dường như có trái.  Anh chập choạng lần mò tới, vai đeo túi lưng để đựng trái cây.  Vất vả cả giờ mới đến nơi thì cây chỉ toàn nụ.  Bẻ một cái ăn thử, anh vội nhổ ra ngay.  Vị đắng kinh tởm cho biết ăn vào anh sẽ chết.  James đứng thẫn thờ nhìn vùng băng giá mênh mông trước mặt.  Sau hai tuần không ăn, sức khỏe anh suy kiệt đến nỗi đi vài bước phải dừng lại nghỉ.  Ðiều đáng sợ hơn nữa là dường như hai chân bắt đầu mất cảm giác.  Trong địa thế này, trong hoàn cảnh này, với tình trạng sức khoẻ này, James biết rằng anh không có lối thoát, nhưng anh vẫn tự nhủ, “mình chỉ có thể tồn tại nếu tiếp tục nuôi hy vọng.”

Ở nhà chị Joanne đã xin xong giấy tờ và một người bạn thân của James là Andrew Ross bằng lòng cùng đi với chị sang Nepal tìm James.  Cả nhà và Gaye, người yêu của James, bây giờ chỉ còn biết trông vào nỗ lực cuối cùng của chị Joanne, người đã quả quyết rằng sẽ bằng mọi cách tìm cho kỳ được, dù là xác của James.  Tuy nhiên khi xe Tòa Ðại Sứ Úc chở chị và Andrew từ phi trường vào thành phố Kathmandu, chị bắt đầu cảm thấy choáng váng.  Trong một xứ sở thô sơ gần như hoang liêu thế này, chị có thể làm được gì?  Greame Fay, một nhân viên Tòa Ðại Sứ Úc cho biết sơ qua tình hình tìm kiếm James.  Ðội tìm người mất tích đã được gửi đi và phải chờ ít nhất là 24 giờ mới có tin.  Người ta cũng quyết định loan báo trên đài phát thanh ngày 3 lần, cũng treo giải thưởng cho ai thấy hoặc biết James ở đâu  dù còn sống hay đã chết.  Ðến khách sạn, Greame đưa chị Joanne và Andrew đến gặp Tim Hooper và toán người Gia-nã-đại bảo rằng đã gặp James vào ngày 30 tháng 12.  Họ mô tả bảo James đội chiếc mũ màu xanh da trời.  Chị  Joanne biết James không có cái mũ đó.

Nhân viên Tòa Ðại Sứ Úc là Greame Fay lại đưa chị Joanne gặp một người dẫn đường thông thạo vùng núi James bị lạc.  Anh ta cho biết đây là vùng quanh năm tuyết phủ, địa thế rất hiểm trở, vì thế khó có hy vọng thấy James sống sót nếu anh lạc trên vùng tuyết đổ nhiều.  Anh ta nói thêm nếu James đi xuống triền núi thấp thì có hy vọng hơn.  Khi chị Joanne hỏi về vùng Ghopte, anh ta lắc đầu bảo rằng, James hay bất cứ ai cũng không thể sống sót nếu lạc vào vùng đó lâu như vậy, tuy nhiên Tim đề nghị nên thông báo trên đài truyền hình vì tại Nepal, dù ở xa xôi hẻo lánh đến đâu, người dân ở đây cũng đều có máy truyền hình, dùng máy phát điện chạy xăng.  Cả ngày hôm sau chị Joanne đi hỏi thăm, dò la tình hình, nhưng chỉ thấy toàn viễn ảnh đen tối, không một tia sáng nào lóe lên, không một  sự kiện tích cực nào khích lệ nỗ lực tìm kiếm của chị.

Trở lại với James.  Trong cái không khí buốt giá trên sườn núi, James thò đầu ra khỏi bao ngủ nhìn thấy mặt trăng tròn trên bầu trời trong vắt, anh biết mình đã lạc bốn tuần.  Anh ngưng không đếm ngày từ hôm mùng 6 tháng Giêng, vì từ ngày đó, tình trạng sức khỏe suy kiệt nhanh chóng.  Tuy nhiên cũng từ hôm đó, anh phát hiện ra một sáng kiến mới là thay vì ngậm tuyết cho tan trong miệng, anh vo tuyết thành từng viên rồi để dưới mặt trời.  Tuyết tan, nhỏ xuống thành giọt.  Uống nước này dễ chịu hơn ngậm tuyết vì nó khiến anh nhức nhối tận xương.  Vì vậy, bây giờ vo tuyết đã trở thành “công việc hàng ngày” của James.  Từng giọt nước lạnh nhỏ xuống cổ cho James một cảm giác dễ chịu khiến anh gần như ghiền cái hạnh phúc nhỏ nhoi này.

Có một ngày khi đang nằm lơ mơ đọc lại cuốn Những Mơ Ước Lớn, James bỗng nghe có tiếng chim vỗ cánh rất gần.  Chưa bao giờ anh có một cảm giác sung sướng như thế khi nhìn con chim nhỏ bay chuyền trên cành cây.  Vậy là vẫn còn sự sống ở cái sườn núi băng giá này.   Hôm nay lại có hai con chim bay đến.  Chúng to lớn hơn con chim hôm nọ và cũng xấu xí hơn nhiều.  Cả hai nhìn James bằng những con mắt thô lỗ, to, tròn, dường như để xem anh đã trở thành cái xác chết chưa.  James nhắm mắt giả vờ chết để xem việc gì xảy ra.  Nếu chúng lại gần, rất có thể anh sẽ chụp được một con.  Anh nằm im, nhắm mắt, nghe tiếng vỗ cánh, rồi tiếng chân nhảy.  Anh vừa định chụp nhưng con chim quá nhanh, ngay cả khi anh chưa kịp đưa tay ra, con chim đã bay mất.  Chúng lần quần một chặp rồi bỏ đi, không chú ý đến James nữa.

Ngay từ những ngày đầu, James đã sẵn sàng ăn mọi thứ anh có thể tìm được: đọt non, lá cây, thậm chí cả rêu, nhưng ngay cả trong tình trạng sắp chết đói, bao tử anh cũng không chấp nhận những thứ đó.  Có một ngày khi đang nằm vo tuyết thành viên, anh bỗng thấy một con sâu, không biết từ cây nào rơi xuống.  Chỉ nhìn thấy màu da xanh lè, trơn láng của nó là đủ nổi gai ốc, nhưng lúc đó James đã nuốt trửng con sâu không cần suy nghĩ, chỉ mong cung cấp cho cái thân tàn của anh thêm vài calorie.  Nhưng đến bây giờ thì anh đã hoàn toàn mất cảm giác đói cồn cào, và cũng không còn bị ám ảnh bởi thức ăn nữa.  Anh biết cơ thể anh đang chuyển sang giai đoạn sinh tồn cuối cùng.

(còn một kỳ nữa)