Hội Thánh Tin Lành Việt Nam - Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ

Lời Cầu Nguyện Ðược Nhậm

 

     

 

 

 

 

LTS. Như chúng ta đã biết tháng 9 và 10 năm 2002, Tiểu bang Virginia đã đương đầu với một vụ bắn sẻ làm chấn động nước Mỹ. Ðức Chúa Trời đã can thiệp giải cứu nhờ lời cầu nguyện.  Chúng tôi xin lược dịch lời chứng của người cầu nguyện– được đăng trên Guidespost số tháng Chín, 2003.

 

 

Tôi lái xe tải trong suốt 36 năm qua, chuyên chở hàng từ Ohio đến  Delaware , rồi trở về nhà tại Ludlow , Kentucky và tôi  rất yêu nghề.  Tin tức về vụ bắn sẻ ở Beltway là đề tài bàn tán của giới tài xế ở mỗi trạm dừng, nhất là về chiếc xe “van” màu trắng bị cảnh sát truy lùng.  Trường học đóng cửa, người ta sợ hãi không dám ra khỏi nhà.  Riêng tôi, lòng trĩu nặng khi nghĩ đến tay giết người lảng vảng đâu đó chuẩn bị gây thêm tội ác.  Bao nhiêu gia đình đã đột ngột mất người thân yêu vô cớ.  Tôi hiểu nỗi mất mát đau đớn đó qua kinh nghiệm của năm năm trước, khi chúng tôi mất Ron, đứa con trai duy nhất vì bệnh chai cơ.

Dù sinh trưởng trong một gia đình Cơ-đốc, nhưng đức tin tôi dần hồi trôi lạc.  Một hôm vào thăm con trong bệnh viện, tôi ngạc nhiên thấy Ron ngồi dậy được trên giường.  Gương mặt rạng rỡ, nó hối thúc tôi đến nhà thờ gặp Mục Sư để tiếp nhận Chúa và bảo rắng Chúa sẽ đến đón nó về đêm đó.   Tôi làm theo lời Ron rồi trở về báo tin. Ðêm đó, Ron an nghỉ trong tay Chúa.   Nhưng cũng từ đó, cuộc đời tôi thay đổi.  Tôi sinh hoạt tích cực trong Hội Thánh, thường xuyên cầu nguyện.  Trước mỗi chuyến đi chở hàng, tôi không bao giờ quên quỳ gối bên chiếc giường nhỏ sau phòng lái, cầu nguyện, nhất là xin Chúa gìn giữ Ruth, nhà tôi.  Từ hôm nghe tin nạn nhân đầu tiên bị bắn, tôi cũng đã cầu nguyện xin Chúa cho có một người nào đó chận đứng được cảnh giết chóc bừa bãi này. 

Cách đó 10 hôm, lúc 7 giờ tối, trên đường rời Wilmington, Delaware, bản tin thường lệ của đài phát thanh cho hay đã 12 ngày trôi qua vẫn không có tin gì thêm về tay sát nhân bắn sẻ.  Tất cả những gì người ta biết được chỉ là dường như có một chiếc “van” trắng dính líu vào vụ này.  Sau khi nghe bản tin, tôi nhớ lại những điều đã học ở Hội Thánh về sự cầu nguyện, rằng khi một nhóm người họp lại cầu nguyện thì có linh nghiệm nhiều.  Tôi tự hỏi sao mình không rủ các bạn dừng lại dọc đường cùng cầu nguyện cho vụ việc này?  Tôi liền bấm máy hỏi các bạn ai muốn cầu nguyện thì xin họp lại với tôi khoảng nửa tiếng nữa tại trạm nghỉ số 66 hướng đông.  Lập tức có một người đáp ứng, rồi một người nữa, rồi thêm người nữa, thêm người nữa.  Hàng xe tải dừng lại, nối đuôi nhau đến vài dặm, phải có đến 50 chiếc.  Trời đã tối hẳn khi chúng tôi đến trạm nghỉ.  Mọi người ra khỏi xe, nắm tay thành vòng tròn, khoảng sáu bảy chục người, kể cả phụ nữ và trẻ em là vợ con của tài xế.

Tôi mở lời: “Xin chúng ta cầu nguyện.”  Người cầu nguyện đầu tiên là một cậu bé khoảng 10 tuổi, đứng bên trái tôi.  Cậu bé cúi đầu: “Lạy Cha chúng con trên trời...”  Chúng tôi thay phiên cầu nguyện, người cầu nguyện bằng lời riêng, kẻ đọc bài cầu nguyện chung.  Tôi cảm nhận một ý nghĩa rất đặc biệt lần này trong lời cầu nguyện: “xin cứu chúng con khỏi mọi điều ác...”  Khi người cuối cùng kết thúc, xem đồng hồ chúng tôi thấy mình đã cầu nguyện suốt 59 phút.  Những người tài xế này đã thêm cả một tiếng đồng hồ vào lịch trình vốn đã rất bận rộn của mình!

Hôm nay, 23 tháng 10, mười ngày sau hôm cầu nguyện, như thường lệ, tôi lên đường, từ Ohio đến Delaware , tình hình vẫn không có gì sáng sủa hơn, lại có thêm người bị bắn chết và dường như không một dấu hiệu gì cho thấy người ta sắp tóm được kẻ sát nhân.  Trong chuyến đi này, ngay từ lúc khởi hành, tôi đã cảm nhận có một cái gì đó bất bình thường.  Ðiều bất thường đầu tiên là nhằm vào ngày thứ , trong khi lịch trình chở hàng của tôi là thứ Ba và thứ Năm, lý do vì hàng đã bị trễ từ bến tàu.  Khi tôi xin phép Mục Sư vắng mặt trong buổi nhóm cầu nguyện tối thứ tại nhà thờ, Mục Sư đã an ủi, “Chúng tôi sẽ cầu nguyện cho ông.”  Ðiều bất thường thứ hai là: Tôi bị cảnh sát chận dọc đường.  Bị chận một lần là đã hiếm đối với tôi, nhưng chuyến này tôi phải tấp vào lề đến ba lần chỉ để xét giấy tờ, dù không lâu, nhưng làm tôi đến Wilmington trễ.  Ðiều bất thường kế tiếp là: Sau khi dở hàng xong, thay vì phải ngủ vài tiếng như thường lệ, tôi lại trực chỉ hướng tây lên đường ngay dù đã 11 giờ khuya.  Ðó là điều tối kỵ tôi chưa bao giờ làm vì tôi từng biết nhiều thảm kịch đã xảy ra chỉ vì tài xế thiếu ngủ.  Nhưng lần này lòng nôn nao như có một cái hẹn, tôi cố ngủ cũng không ngủ được.  Ðến nửa đêm khi nghe chương trình phát thanh Truckin’ Bozo, một chương trình nhạc dành cho tài xế xe tải nghe và gọi vào, được hưởng ứng rất nhiều và ... có bản tin về vụ bắn sẻ, cho biết không phải một tay súng mà là hai, và theo nguồn tin của cảnh sát chúng lái chiếc Chevrolet Caprice xanh da trời, đời 1990, bảng số New Jersey, NDA-21Z.  Không phải xe “van” trắng như bấy lâu nay người ta theo dõi.  Tôi lấy bút ghi số xe, kim đồng hồ chỉ gần 1 giờ sáng. 

Tôi lái xe vào trạm nghỉ (rest area) số 39 gần Myersville, Maryland, chỉ cách chỗ chúng tôi đã nắm tay nhau cầu nguyện có vài dặm.  Trên Freeway I-70 về hướng tây, đây là trạm nghỉ duy nhất giữa Baltimore và Breezewood có phòng vệ sinh nam.  Tôi không thể không dừng tại trạm này được.  Và điều bất thườngï cuối cùng trong hành trình này là bãi đậu xe tải không còn lấy một chỗ trống.  Tôi chưa từng thấy nhiều xe tải đến như vậy, dường như tất cả các tài xế đều phải tấp vào đây ngủ.  Không thể làm gì khác hơn là tôi phải quành xe vào chỗ bãi đậu xe nhỏ, tôi không thể chờ được.  Vừa xuống khỏi xe, đập vào mắt tôi là một chiếc xe đậu chỗ cấm đậu, nhìn thấy rõ dưới ánh đèn từ phòng vệ sinh nam: Chiếc Chevrolet Caprice xanh da trời.  Nhưng ... có hàng trăm xe Chevrolet như thế, nghĩ vậy tôi quan sát kỹ hơn: trong xe có hai người đàn ông, một người gục ngủ trên tay lái.  Tôi bò nấp sau bụi cây cách nhà vệ sinh xa xa, nhướng mắt đọc cho được bảng số xe New Jersey N... DA2...1...Z.  Cố giữ không gây tiếng động, tôi bò về, thầm nhủ tốt nhất không nên dùng CB, nhỡ bọn chúng cũng có.  Tôi gọi 911 bằng điện thoại riêng, báo cáo: “Tôi đang ở trạm nghỉ Myersville, thấy chiếc Chevrolet Caprice xanh da trời, bảng số NDA-21Z.”  Nhân viên tổng đài bảo tôi chờ.  Một phút sau cô chỉ thị cho tôi:  “Ông chờ ở đó.  Ðừng để chúng thấy ông.  Nếu được xin ông lái xe chận lối ra.”  Nếu có chiếc 18 bánh nào chạy êm như ru thì đó là xe tôi!  Tôi cố chận cho kín lối ra nhưng cũng vẫn còn đủ chỗ cho một chiếc xe nhỏ qua lọt.  Năm phút trôi qua, có một xe khác chuẩn bị lăn bánh.  Vừa nghe chuyện tôi nói, người tài xế liền cho xe chạy sát xe tôi, bít kín hết lối ra.  Ngồi trong phòng lái, quan sát chiếc Chevrolet qua kính hông, nghĩ đến một phát súng, tôi đâm sợ vì biết đâu được dành cho mình!

Thêm năm phút trôi qua, tôi lo lỡ có chiếc xe tải nào bóp còi đòi chúng tôi tránh đường sẽ khiến kẻ tình nghi thức giấc.  Nhưng không có động tịnh gì.  Và cảnh sát đã đến tự hồi nào nhưng quá yên lặng tôi không ngờ cho đến khi trái sáng rực trời như đêm Lễ Ðộc Lập, khiến hai người đàn ông kia thúc thủ.   Nhân viên FBI, lính, cảnh sát tràn ngập trạm nghỉ.  Ðèn sáng, kính vỡ, tiếng la hét, tiếng máy bay trực thăng, đội SWAT, trang bị đủ thứ, mặt nạ, đeo súng lúp xúp chạy.  Tôi biết hai người đàn ông đã bị dẫn đi.  Cảnh sát lấy tên và địa chỉ tất cả mọi người có mặt tại trạm nghỉ.  Hai tiếng rưỡi sau tôi mới lên đường được.  Dĩ nhiên tôi là người đầu tiên rời trạm vì tôi là kẻ chận đường.

Rời trạm nghỉ khoảng 5 dặm, ngẫm nghĩ lại tất cả những điều bất thường đã xảy ra hôm nay từ nơi chốn cho đến thời điểm, nghĩ đến những người bạn trong Hội Thánh đã cầu nguyện cho tôi ngay trong đêm đó và dĩ nhiên không khỏi nghĩ đến Ron, con trai tôi, người đã đưa tôi đến với Hội Thánh này, tôi xúc động đến run người, phải nắm chặt tay lái.  Qua kính chiếu hậu, tôi thấy một hàng dài xe tải nối đuôi theo sau, cảnh tượng gợi lại mười ngày trước tôi cũng dẫn đầu một hàng dài xe tải như thế để cầu nguyện.   Tôi nhớ những người tài xế và vợ con tay trong tay cùng với tôi đứng vòng tròn xin Chúa “cứu chúng con khỏi mọi điều ác.”  Hôm nay, Chúa đã nhậm lời.

(Ron Lantz, Ludlow , Kentucky )

Guideposts tháng 9/2003. 

Thy Hương lược dịch