Hội Thánh Tin Lành Việt Nam - Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ

The Mistery of Missions

 

 

   

 

     

 

 

 

Paul says in Romans 11: 25, 26 he does not want us to be ignorant of this mystery... that Israel has experienced a hardening in part until the full number of the Gentiles has come in.  And then, “all Israel will be saved.”

Of the many mysteries mentioned in Scripture, perhaps the one hardest to understand is the mystery of Israel’s hardness of heart toward God, especially their rejection of their Messiah, our Lord Jesus Christ.  From reading through Isaiah 6, one gets the impression it was meant to be.

After Isaiah’s response, “Here am I, send me” to God’s question, “Whom shall I send… Who will go for us?,” the following verses (9-13) seem strange.  Certainly they are difficult for us to understand.  Isaiah hearts callused, ears dull, eyes closed, not to turn and be healed!

What a message!  It’s certainly not one I’d want to preach.  But Isaiah’s reaction was not “Why Lord?” It was “How long?”  The chapter ends with another difficult expression about a holy seed being a “stump in the land.”

Though difficult to appreciate and understand, the message does not go away.  In addition to many Old Testament references about Israel’s hard and stubborn hearts, this same message is repeated in Matthew, Mark, Luke, John, Acts and finally in Romans 9-11, where Paul finally explains the mystery.

And the “holy seed” is another important theme throughout Scripture as well.  We see the seed growing from the stump into a twig, then branches bearing fruit, giving shelter to birds and finally in Revelation where it is a tree of life, bearing 12 crops of fruit monthly with leaves for the healing of the nations.

Both of these themes are related to the mystery of missions – the hardness of Israel and the growth of the seed.  They point to the mystery made known to Paul by revelation, that through the Gospel, the Gentiles are heirs together with Israel, members of the one body (tree), sharers together in the promise in Christ Jesus (Ephesians 3: 3-6).

As Paul further explains in Romans 11, the Gentiles have been grafted into Israel’s tree like a “wild olive shoot” (vs. 17).  They should not become arrogant or conceited, because when their “full number has come in,” then “all Israel will be saved.”  Luke adds our Lord’s words that Jerusalem will be trampled on by Gentiles until their “times are fulfilled” (21:24).

As Gentiles, today is our day for coming to Christ and being “grafted in” to the tree of Israel.  We are the non-Jews, i.e. Gentiles.  It’s our day for missions, as Paul says in Romans 1:16, the Gospel is God’s power for the salvation of everyone who believes… “first for the Jew, then for the Gentile.”

I remember a conversation with my godly dad many years ago.  I had asked him the reason for our existence on earth.  He pointed me to Isaiah 43:7, which said I was created for God’s glory.  That meant for me then and still now that all I do must be for the glory of God.  As I began to understand more of what that meant, verses like the following took on new meaning, and I became involved in missions and the spreading of the knowledge of God’s glory:

Isaiah 11:9 - “the earth will be full of knowledge of the Lord as the waters cover the sea.”

Habakkuk 2:14 -… “the earth will be filled with the knowledge of the glory of the Lord”

Numbers 14:21 – “… as surely as the glory of the Lord fills the whole earth…”

Psalms 108:5 – “Be exalted, O God… let your glory be over all the earth…”

One day, perhaps very soon, the full number of Gentiles will be “grafted in” to that tree of Israel.  When that happens, the Jews as a nation will look on Him whom they had pierced; then they will mourn and “grieve bitterly,” they will be saved (Zechariah 12:10), and the Lord will return and be King “over the whole earth” Zech 14:9)

In the meantime, my life goal is to know God and glorify Him forever.  Put another way, it means to know God and then to make Him known.  I wish that for every reader of this magazine and member of this church.  That’s the mystery of missions revealed.  May it inspire us to take part, to pray, give, go and spread the knowledge of God’s glory to “fill up” the number of Gentile believers, witness the salvation of God’s people Israel, then reign with Him forever… to the glory of God.  Amen.

Rev. Spencer T. Sutherland

 

 

Mầu Nhiệm Truyền Giáo

 

Thánh Phao-lô trong thư Rô-ma 11:25-26 bảo rằng ông không muốn chúng ta không biết về “sự mầu nhiệm này”… đó là một phần dân Y-sơ-ra-ên sẽ cứng lòng cho đến khi đủ số dân ngoại nhập vào, lúc đó “toàn thể Y-sơ-ra-ên sẽ được cứu.”

Trong số những mầu nhiệm đề cập trong Kinh Thánh, có lẽ mầu nhiệm về sự cứng lòng của Y-sơ-ra-ên với Đức Chúa Trời, đặc biệt là việc họ loại bỏ Chúa Cứu Thế Giê-xu, là mầu nhiệm khó hiểu nhất.  Đọc sách tiên tri Ê-sai chương 6 chúng ta sẽ có cảm nhận này.

Sau khi Chúa hỏi, “Ta sẽ sai ai đi? Ai sẽ đi cho chúng ta?”  Ê-sai trả lời, “Có tôi đây, xin hãy sai tôi,” những câu tiếp theo (9-13) nghe lạ tai, và thật khó hiểu.  Ê-sai phải đi rao giảng thế nào để họ nghe nhưng không hiểu, nhìn mà không thấy, phải làm cho lòng họ chai lì, tai nặng, mắt nhắm để họ không ăn năn quay lại, không được chữa lành!

Thật là một sứ điệp kỳ lạ.  Đó không phải là sứ điệp tôi muốn rao giảng.  Nhưng phản ứng của Ê-sai không phải là hỏi “tại sao?” mà là “cho đến bao giờ?” Ê-sai chương 6 cũng kết thúc bằng một điều khó hiểu khác bảo rằng khi cây bị đốn thì “giống thánh” là gốc sẽ được chừa lại.

Dù khó tiếp nhận và khó hiểu nhưng sứ điệp này không phai mờ.   Cùng với nhiều chỗ trong Cựu Ước nói về tấm lòng cứng cỏi, bướng bỉnh của Y-sơ-ra-ên, sứ điệp này cũng được nhắc lại trong Ma-thi-ơ, Mác, Lu-ca, Giăng, Công Vụ và sau cùng Rô-ma 9-11 là chỗ Phao-lô giải thích mầu nhiệm cứng lòng này.

“Giống thánh” cũng là một chủ đề quan trọng khác xuyên suốt Kinh Thánh.  Chúng ta thấy giống đó từ gốc mọc lên thành nhánh, rồi ra cành có trái, thành nơi ẩn nấp cho chim chóc và cuối cùng trong Khải Huyền nó trở thành cây sự sống, mỗi năm 12 lần ra trái và lá dùng làm thuốc chữa lành cho muôn dân.

Cả hai chủ đề này đều liên quan đến mầu nhiệm truyền giáo – sự cứng cỏi của Y-sơ-ra-ên và sự tăng trưởng của hạt giống, cùng chỉ hướng về mầu nhiệm mạc khải cho Phao-lô đó là qua Phúc Âm, dân ngoại được cùng kế thừa với tuyển dân Y-sơ-ra-ên, cùng là chi thể của một thân, cùng chia xẻ lời hứa trong Chúa Cứu Thế Giê-xu (Ê-phê-sô 3: 3-6).

Như Phao-lô giải thích thêm trong Rô-ma chương 11, dân ngoại đã được tháp vào cây Y-sơ-ra-ên như một “chồi ô-liu hoang” (c. 17). Họ không nên giận cũng không nên tự mãn  vì khi “số dân ngoại nhập vào đủ” rồi thì “cả Y-sơ-ra-ên sẽ được cứu.” Lu-ca ghi thêm lời Chúa bảo rằng thành Giê-ru-sa-lem sẽ bị dân ngoại giày đạp cho đến chừng nào “các kỳ dân ngoại được trọn.” (Lu-ca 21:24).

Là “dân ngoại”,  nay là ngày chúng ta đến với Chúa Cứu Thế để được “tháp vào” cây Y-sơ-ra-ên.  Chúng ta không phải là người Do Thái, nghĩa là dân ngoại, đây là ngày chúng ta truyền giáo như Phao-lô viết trong Rô-ma 1:16, Tin Lành là quyền phép của Đức Chúa Trời để cứu mọi kẻ tin, “trước cho người Do Thái sau là cho dân ngoại.”

Ba tôi một người tin kính Chúa, tôi nhớ lâu lắm về trước, có lần đã hỏi ông về lý do  hiện hữu trên trần gian.  Ông chỉ cho tôi Ê-sai 43:7 bảo rằng tôi được tạo dựng vì vinh quang Chúa.  Điều đó đối với tôi từ trước đến nay đều có nghĩa là mọi việc tôi làm phải là vì vinh hiển Chúa.  Khi tôi ngày càng hiểu sâu hơn ý nghĩa này những câu Kinh Thánh sau đem đến cho tôi những ý nghĩa mới và tôi càng dấn thân sâu hơn trong công cuộc truyền giáo và trong sứ mạng gieo rắc hiểu biết về vinh quang Chúa:

Ê-sai 11: 9 – “thế gian sẽ đầy dẫy sự hiểu biết Chúa như các dòng nước che lấp biển.”

Ha-ba-cúc 2: 14 “sự nhận biết vinh quang Chúa sẽ đầy dẫy khắp đất như nước đầy tràn biển.”

Dân số ký 14: 21 “sự vinh quang của Chúa sẽ đầy dẫy khắp trái đất.”

Thi-thiên 108: 5, “Hỡi Đức Chúa Trời, nguyện Chúa được tôn cao… nguyện sự vinh hiển Chúa trổi cao hơn cả trái đất.”

Một ngày kia, có lẽ rất gần, sẽ có đủ số dân ngoại được “tháp vào” cây Y-sơ-ra-ên, lúc đó dân tộc Do Thái sẽ nhìn lên Đấng họ đã đâm, họ sẽ khóc than cay đắng, và sẽ được cứu (Xa-cha-ri 12:10), và Chúa “sẽ làm vua khắp đất” (Xa-cha-ri 14:9).

Hiện tại, mục tiêu đời sống tôi là biết Chúa và tôn vinh Ngài mãi mãi.  Nói cách khác là biết Chúa và giúp ngưới khác biết Ngài.  Tôi ước mong rằng mọi độc giả Thông Công và mọi thành viên trong Hội Thánh cũng đều có mục tiêu đó.  Đây là mầu nhiệm truyền giáo được bày tỏ và mong rằng mầu nhiệm này sẽ thôi thúc chúng ta dự phần tham gia cầu nguyện, dâng hiến và giải rộng hiểu biết về vinh quang Chúa để làm cho “đủ số” tín hữu ngoại tộc để rồi chúng ta sẽ chứng kiến sự cứu rỗi tuyển dân Y-sơ-ra-ên, sau đó sẽ cùng Ngài cai trị đến đời đời, dâng vinh quang lên Đức Chúa Trời.  Amen.

(Việt Hà chuyển ngữ)