![]() |
|
|
Hội Thánh Tin Lành Việt
Nam - Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ |
|
Tình Yêu Vững Bền |
|
|
|
Thế giới mất bảy anh hùng không gian trên phi thuyền Columbia vào tháng Hai năm 2003. Hai trẻ thơ mất cha, riêng Evelyn mất người chồng thân yêu – người bà tưởng mãi được cùng chung sống suốt đời.
Đã một năm trôi qua – một năm cô đơn và trống vắng, một năm tôi mất tình yêu của đời mình, mất người tôi mong ước được chung sống cả đời, một người tôi vẫn còn mong thấy mặt mỗi buổi sáng thức giấc. Đó là nhà tôi, Rick, chỉ huy trưởng phi thuyền con thoi Columbia. Ngày 1 tháng Hai năm ngoái, thay vì về nhà với vợ con, anh đã đi thẳng về nhà đời đời trên thiên đàng khi chiếc phi thuyền nổ tung giữa lưng trời miền Đông Texas. Có nhiều đôi bạn yêu nhau từ lần đầu gặp gỡ, riêng chúng tôi đã yêu nhau trong lần hò hẹn đầu tiên. Tôi đã ái mộ Rick khi còn ở Trung Học Amarillo, Texas. Anh lớn hơn tôi một tuổi, nổi tiếng và diện mạo dễ thương. Tôi nhìn anh hát trong ca đoàn, diễn xuất trong ban kịch nhà trường và không làm sao rời mắt khỏi anh. Điều buồn cười là khi vào Đại Học Kỹ Thuật Texas, Rick lại là người theo đuổi tôi. Khi đang len vào chỗ ngồi xem bóng rổ tôi để ý một anh chàng mắt xanh dễ thương đang nhìn mình. Dĩ nhiên tôi nhận ra chàng và vẫy tay chào. Rick hết hồn đến nỗi không nói được lời nào cho mãi đến hôm sau, chàng gọi và hẹn tôi đi chơi. (anh đã nhớ tên tôi và xin số điện thoại từ tổng đài của trường) Rick đứng chờ ở phòng khách cư xá, dáng thật cao và đẹp trai. Nhìn Rick cười tôi cảm nhận ngay đây là một con người đặc biệt. Và buổi tối ấy đã minh chứng điều này. Sau khi đi ăn và xem phim, chúng tôi đậu xe bên hồ vừa nói chuyện vừa ngắm nhìn bầu trời Texas. Cả hai chúng tôi không muốn chấm dứt buổi hẹn hò. Đêm ấy là lúc Rick nói với tôi về giấc mơ trở thành phi hành gia. Anh đã gửi thư cho NASA và đây là điều kiện tuyển dụng: Bằng cao học toán, hoặc bằng kỹ sư, hàng trăm giờ lái chiến đấu cơ, hay tốt hơn nữa là phi công lái thử máy bay mới. Đó là lý do tại sao anh sẽ gia nhập Không Quân sau khi tốt nghiệp. Chao ơi, thật là đầy ấn tượng đối với tôi. Một thanh niên đầy đam mê và quyết tâm là mẫu người tôi muốn cùng chia xẻ suốt cuộc đời còn lại. Chúng tôi thân thiết nhau suốt những năm Đại Học, anh là người thông minh, tự trọng và rất gần gũi gia đình. Anh rất tiết kiệm, vá lại vớ lũng thay vì mua đôi mới, chạy xe cho đến rã (chúng tôi vẫn còn giữ chiếc xe Camaro 1975 anh lái từ lần hẹn hò đầu tiên), viết giấy không chừa một ô trống… Tôi không những chỉ yêu Rick, nhưng còn xem anh là người lý tưởng. Chúng tôi thành hôn ngày 27 tháng 2, 1982, tại Hội Thánh Amarillo, cũng là nơi chính cha mẹ, ông bà tôi đã làm đám cưới. Rick đã ba lần nộp đơn vào chương trình phi hành gia của NASA nhưng bị từ chối. Anh tích cực làm việc để đạt mục tiêu, dành không biết bao nhiêu thì giờ học ở trường dạy phi công lái thử tại Căn Cứ Không Quân Edwards. Cuối tuần và ban đêm anh mài miệt với các sách vở kỹ thuật để lấy bằng cao học. Điều này có nghĩa là chúng tôi không luôn có thì giờ cho nhau, nhưng giấc mơ của anh là giấc mơ của tôi, và những lúc xa nhau là cơ hội thêm sức cho những thách thức tương lai. Khi anh vừa tốt nghiệp trường phi công tôi bị hư thai, sáu tháng sau bị thêm lần nữa. Mỗi lần Rick đều an ủi khi tôi khóc “Mình không để bị mất hy vọng. Chúa có chương trình cho chúng ta.” Đến tháng 10, 1992, hy vọng này đã biến thành niềm vui khi cháu Laura ra đời. Vui mừng, bận rộn, khiến tôi chỉ có thể đọc Kinh Thánh khi cháu đã ngủ. Tôi cần có lời Chúa thêm sức cho tôi. Tôi chia xẻ với Rick về việc đức tin tôi tăng trưởng, nhưng dường như anh không hiểu. Một buổi tối mùa Hè 1991, tôi tìm ra điều gì đã giữ anh ấy lại. Rick kể tôi nghe một vài điều anh đã dấu kỹ trong nhiều năm – những lỗi phạm trong đời sống, những nghi ngờ, những tranh chiến mà anh không bao giờ nói đến vì sợ người khác xuống tinh thần. Chúng tôi đã nói chuyện thâu đêm. Tôi tự hỏi sao Rick để đến bây giờ mới thổ lộ những điều ấy. Đây là lần đầu tiên tôi nhận thức rằng Rick không phải là một con người hoàn toàn như tôi đã dựng nên. Đây là một cuộc thức tỉnh tâm linh, như Chúa đã nói. Không một con người nào hoàn toàn. Sẽ có một lúc con phải đối diện với những áp lực mà chính con không giải quyết được. Đó là lý do tại sao con cần ta. Từ khi gặp Rick, tôi đã để anh lên bục cao, không nhận rằng anh cũng có những điều bất toàn, và cũng chính cái nhìn đó của tôi đã khiến anh phải mang một gánh nặng đáng lẽ anh không cần phải mang. Tôi đã trao điều này cho Chúa. “Xin Chúa giúp con, con vẫn yêu chàng hơn bao giờ hết, nhưng con biết chỉ có một mình Chúa mới có thể mang nổi gánh nặng này. Xin giúp con học biết phải để Ngài vào vị trí cao nhất của đời con.” Trong chương trình trao đổi giữa Không Lực Hoa Kỳ và Hoàng Gia Anh năm 1992, Rick được chọn làm phi công lái thử. Tháng Sáu năm đó, chúng tôi sang Anh Quốc. Thời gian này là cơ hội giúp chúng tôi để tâm xây dựng mối tương giao mạnh mẽ hơn với Chúa và với nhau. Rick đã tìm ra một điều bất ngờ trong tâm hồn mình, khi một ngày kia anh nói với tôi: “Trở thành một phi hành gia không còn quan trọng như anh nghĩ, điều ý nghĩa nhất đối với anh là cố gắng sống đúng cuộc đời mà Chúa muốn anh sống... làm một người cha, một người chồng tốt.” Đức tin đã thay đổi cuộc đời chúng tôi. Có Chúa làm trung tâm đời sống, mọi chuyện đâu vào đó. Cuộc hôn nhân của chúng tôi sâu đậm hơn, giữa chúng tôi không còn một ngăn trở nào trong tình cảm, trong tâm linh. Rick nộp đơn cho NASA lần thứ tư và ngay trong tuần nhận được điện thoại trả lời. Lúc đó, tôi có thai cháu thứ nhì. Tại Houston, dù mệt đến đâu sau một ngày dài huấn luyện tại NASA, khi về đến nhà, anh vẫn dành 100% thì giờ cho gia đình, chơi đùa với con. Đối với tôi, không có âm thanh nào ngọt ngào hơn tiếng cười con trẻ khi chơi đùa với cha. Có lẽ ký ức về vụ nổ phi thuyền Challenger làm tôi lo lắng khi Rick thi hành sứ mạng đầu tiên với phi thuyền Discovery năm 1999. Nhìn phi thuyền Discovery được phóng vào vùng trời Florida xanh thẫm từ Trung Tâm Không Gian Kennedy trong khói lửa mịt mù mà nước mắt tôi chảy dài trên má, giọt nước mắt vui mừng hãnh diện cho Rick, cho gia đình, cũng là giọt nước mắt của sự bình an tràn ngập Chúa ban. Chúa ơi, Rick bây giờ nằm trong tay Chúa, Ngài yêu anh ấy hơn con yêu anh ấy rất nhiều. Sứ mạng Discovery thành công nên tôi thấy nhẹ nhàng nhiều khi nghĩ đến hành trình thứ nhì của anh, lần này anh là chỉ huy trưởng phi thuyền con thoi Columbia, mặc dầu ngày phóng đã dời vài lần cho đến 16 tháng Giêng, 2003. Để tranh thủ, Rick dành cho tôi một ngạc nhiên nhân kỷ niệm 21 năm ngày cưới với chuyến đi chơi San Francisco. Hai chúng tôi nghỉ tại một khách sạn có giường ngủ và những bữa ăn sáng theo kiểu Anh, ngày ngày thả bộ trong vùng đồi núi, khiến chúng tôi nhớ những ngày bên Anh quốc, là thời gian chúng tôi có nhiều cam kết với Chúa và với nhau. Ngay trước khi vào khu tập huấn dành cho phi hành đoàn tháng Giêng năm ngoái, Rick quay video bài tĩnh nguyện dành cho Laura và Matthew. Anh muốn làm các con ngạc nhiên với những sứ điệp của bố cho từng ngày anh ở trong không gian. Lời nhắn nhủ anh dành cho tôi được ghi trên tấm gương, với nét chữ thân thương viết bằng bánh xà-phòng: “I love you, Evey!” Tôi hoàn toàn bình an nhìn phi thuyền Columbia được phóng vào không gian ngày 16 tháng Giêng, nghĩ rằng chỉ hai tuần ngắn ngủi thôi Rick sẽ trở về, ôm tôi trong vòng tay và thì thầm lời nhắn nhủ ấy. Rồi đến ngày 1 tháng Hai, trên đường trở về trái đất, phi thuyền Columbia đã vỡ tung, tan tác rơi khắp vùng Texas, y như cuộc đời tôi cũng đang vỡ tan từng mảnh, rơi xuống từ trên cao. Laura hỏi, “mẹ ơi ai sẽ giúp con làm toán, ai sẽ dẫn con đi vào nhà thờ trong ngày cưới?” Tôi ôm con vào lòng khóc nức nở. Tôi không biết trả lời sao. Tôâi không thể nhìn xa như vậy, tôi không thể tưởng tượng ra cuộc sống không có Rick. Tôi chưa bao giờ cảm thấy đau buồn đến tê dại như thế. Nhưng trong chỗ sâu xa của linh hồn, tôi nghe tiếng nói êm dịu bảo đảm rằng tôi sẽ không sao, tiếng phán này đã từng an ủi tôi những lúc khó khăn trong cuộc đời. Tôi biết tôi cần có sức mạnh để tiến bước, và tôi biết sức mạnh đó đến từ đâu. Ngay giữa cuộc hôn nhân của chúng tôi đã có một tình yêu thay thế cho tình yêu của chính chúng tôi, đó chính là tình yêu đã cứu tôi lúc này. Ngày 27 tháng Hai là ngày kỷ niệm 22 năm ngày cưới, năm vừa qua là một năm dài đằng đẵng, dài bằng những năm tháng chúng tôi có nhau. Đau khổ dường như đã làm cho thời gian ngưng đọng, duy chỉ có tình yêu là không dừng lại. Tình yêu luôn luôn hành động. Tôi đã được kéo vào trong một tình yêu lớn hơn tình tôi yêu chồng, một tình yêu vô điều kiện, một tình yêu đến từ Chúa, là Đấng đã đến bên tôi, là Đấng đã có ở đó khi tôi khóc, khi tôi kêu gào, cũng như khi tôi yên nghỉ trong Ngài và cảm tạ Ngài về những năm Ngài cho tôi có Rick, cảm ơn Ngài về một hôn nhân tuyệt vời mà chúng tôi đã chia xẻ cho nhau và về những đứa con đã khiến chúng tôi vẫn cảm thấy gần nhau. Tình yêu đó của Ngài không bao giờ chấm dứt.
Evelyn Husband, Houston, TexasGuideposts, February 2004 Thy Hương lược dịch
Bà Evelyn Husband và hai con đã được mời vào Tòa Bạch Ốc để nhận Huân Chương cho Rick vào mùa Xuân năm ngoái, được tiếp đón vinh dự tại Văn Phòng Tổng Thống Bush.
|
|
|
|