Hội Thánh Tin Lành Việt Nam - Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ

Phụ Nữ Trong Kinh Thánh

 

 

   

 

     

 

 

 

   

A-bi-ga-in

Bài 2

Trong bài trước (TC 162) chúng tôi đã trình bày những điều sau đây về bà A-bi-ga-in, một phụ nữ đặc biệt trong Thánh Kinh Cựu Ước: Ý nghĩa tên A-bi-ga-in, nguồn gốc gia đình, những nhân vật  liên quan đến bà A-bi-ga-in và lý do nào khiến bà gặp Ða-vít.  Hôm nay chúng tôi sẽ trình bày tiếp về bà A-bi-ga-in trong những chi tiết sau đây:

 

Sự gặp gỡ giữa A-bi-ga-in và Ða-vít

Kinh Thánh ghi lại sự gặp gỡ giữa Ða-vít và bà A-bi-ga-in như sau:

Nàng cỡi lừa đi xuống theo một con đường có núi bao phủ, thì Ða-vít và những kẻ theo người cũng xuống đụng mặt nàng; nàng bèn gặp các người đó. Vả, Ða-vít có nói rằng: Vậy, thật lấy làm luống công cho ta đã gìn giữ mọi vật của người này có trong đồng vắng, đến nỗi chẳng thiếu mất gì hết. Còn hắn lại lấy oán trả ơn. Nguyện Ðức Chúa Trời xử kẻ thù nghịch của Ða-vít thật nặng nề...  Từ đây đến mai, phàm vật gì thuộc về Na-banh, ta sẽ chẳng để còn lại vật nhỏ hơn hết.

Khi A-bi-ga-in thấy Ða-vít, liền lật đật xuống lừa và sấp mình xuống đất tại trước mặt Ða-vít mà lạy. Vậy, nàng phục dưới chân người mà nói rằng: “Lạy chúa, lỗi về tôi, về tôi. Xin cho phép tôi tớ ông nói trước mặt ông; xin hãy nghe các lời của con đòi ông. Xin chúa chớ kể đến người hung ác kia, là Na-banh; vì tánh hắn thật hợp với nghĩa tên hắn: tên hắn là Na-banh, và nơi hắn có sự điên dại. Còn tôi là con đòi chúa, chẳng khác nào trái bình bát bằng vàng có cẩn bạc.”

Hàm ý rằng lời nói đúng lúc có giá trị rất lớn. Ðiều này cũng thật đúng qua hành động của bà A-bi-ga-in. Bà xin lỗi Ða-vít và đã xin lỗi kịp thời, đúng lúc, không chậm trễ. Nếu chần chờ, lưỡng lự hoặc chậm trễ, bà đã không ngăn được điều tai hại xảy ra cho gia đình bà.

 

3. Có tinh thần trách nhiệm

Khi nghe đầy tớ thuật lại điều chồng đã làm, bà A-bi-ga-in biết ngay bà phải làm gì chứ không cần phải suy nghĩ tính toán lâu. Có lẽ bà đã quá quen với việc phải đi làm hòa, đi xin lỗi bạn bè và hàng xóm vì những điều quấy quá chồng bà gây ra. Bà A-bi-ga-in là người vợ có tinh thần trách nhiệm. Bà mang lấy gánh nặng của chồng, chia xẻ những thành công, thất bại của chồng.  Trong trường hợp này, bà có thể phủi tay, nói rằng ai bảo Na-banh dại đột, nóng nảy làm chi để rồi gây thù hằn với người chung quanh, hoặc nói: điều ông ta làm ông ta phải chịu, tôi không có trách nhiệm gì. Bà A-bi-ga-in có thể xử sự như thế mà không ai trách được, vì bà không thể ngăn cản chồng về những hành động vô lý của ông.  Nhưng bà là người vợ có tinh thần trách nhiệm. Dù chồng hoàn toàn có lỗi và đáng nhận lãnh hậu quả của việc ông làm, bà vẫn tìm cách giúp chồng. Bà đã liều mình, chịu nguy hiểm, khó khăn để giúp chồng.

 

4. Biết Chúa và kính sợ Chúa

Bà A-bi-ga-in không chỉ là người đàn bà xinh đẹp và khôn ngoan, nhưng quý hơn nữa, bà biết Chúa và kính sợ Ngài. Nếu bà đẹp và khôn ngoan mà không kính sợ Chúa, bà có thể là người nguy hiểm. Bà có thể dùng sắc đẹp và khôn ngoan đó để mưu lợi cho mình và gây nguy hại cho người khác, như chúng ta đã thấy trong Kinh Thánh và lịch sử loài người. Nhưng vì có lòng kính sợ Chúa, bà A-bi-ga-in đã dùng sự khôn ngoan của mình để đem lợi ích cho chồng và giúp đỡ người khác. Ngoài ra, dù sống trong một gia đình không hạnh phúc, bên cạnh người chồng say sưa, nóng nảy, không biết cư xử phải lẽ; bà A-bi-ga-in vẫn trong sáng, tốt đẹp. Bà vẫn là người tế nhị, khôn ngoan và đạo đức. Tên của bà rất phù hợp với bà, dù sống bên người chồng như Na-banh, bà vẫn vui vẻ và vẫn đem lại niềm vui cho người chung quanh.

Bà A-bi-ga-in rất là khôn ngoan, sau khi xin lỗi Ða-vít, dù chưa biết Ða-vít có chấp nhận không và sẽ phản ứng như thế nào, bà nói rằng chính Ðức Chúa Trời đã ngăn cản, không cho Ða-vít trả thù Na-banh và chính Ngài sẽ báo thù cho Ða-vít. Bà nói: “Bây giờ Ðức Giê-hô-va đã ngăn chúa làm đổ huyết ra và lấy chính tay mình mà báo thù” (I Sa-mu-ên 25:26a). Bà A-bi-ga-in tin rằng, người không biết cư xử như Na-banh, sẽ có ngày gặt lấy tai họa cho chính mình, còn người sống đẹp lòng Ðức Chúa Trời như Ða-vít, sẽ được Chúa ban phước. Bà nói: “Tôi chỉ Ðức Giê-hô-va hằng sống và mạng sống của chúa mà thề: nguyện các thù nghịch chúa và kẻ tìm hại chúa đều như Na-banh!” (ISa-mu-ên 25:26b).

 

5. Một phụ nữ thức thời, biết theo dõi thời cuộc

Sau khi đưa lương thực cho Ða-vít, một lần nữa bà A-bi-ga-in xin lỗi Ða-vít. Không những thế, bà còn nói lên lòng tin tưởng của bà nơi chức vị mà Ðức Chúa Trời sẽ ban cho Ða-vít, dù lúc đó Ða-vít chỉ là một anh hùng thất thế, lang thang trong đồng vắng. Những điều bà A-bi-ga-in nói không những nói lên lòng kính sợ Chúa và tin cậy vào sự dẫn dắt của Ngài, nhưng còn cho thấy bà theo dõi thời cuộc và nhận định tình hình một cách sáng suốt. Trong khi chồng bà không biết Ða-vít, mắng nhiếc ông là người phản chủ, chạy trốn vua Sau-lơ, thì bà A-bi-ga-in biết Ða-vít là người được Ðức Chúa Trời chọn để lãnh đạo con dân Ngài sau này.

Bà nói với Ða-vít: “Xin hãy tha lỗi cho con đòi chúa! Ðức Giê-hô-va quả hẳn sẽ lập nhà chúa được bền lâu, vì chúa đánh giặc cho Ðức Giê-hô-va, và trọn đời chúa sẽ chẳng tìm thấy một sự ác nơi chúa. Nếu có ai dấy lên đặng bắt bớ và hại mạng sống chúa thì Giê-hô-va Ðức Chúa Trời của chúa sẽ gìn giữ mạng sống của chúa trong bọc những người sống, còn mạng sống của kẻ thù nghịch chúa, Ðức Giê-hô-va sẽ ném ra xa như khỏi trành ném đá vậy” (I Sa-mu-ên 25:28-29).  Sau đó, một lần nữa, bà A-bi-ga-in dùng lời khôn ngoan khích lệ Ða-vít. Bà nói: “Khi Ðức Giê-hô-va đã làm cho chúa tôi mọi sự lành mà Ngài đã hứa, và khi đã lập người làm đầu của Y-sơ-ra-ên, thì ước gì chúa tôi không phàn nàn và không bị lòng cắn rứt vì đã vô cớ làm đổ máu ra và báo thù cho mình!” Bà hàm ý rằng, tôi tin rằng mai kia, khi Ðức Chúa Trời cho ông làm vua, ông sẽ không phải ân hận là vì tức giận, mình đã giết hại người khác để trả thù cho chính mình, vì ông đã xử sự đúng trong ngày hôm nay. Thật là lời nói đánh trúng tâm lý, khiến Ða-vít không thể nào muốn trả thù Na-banh nữa. Cuối cùng, bà A-bi-ga-in nói thêm một câu: “Lại khi Ðức Giê-hô-va đã làm ơn cho chúa tôi, nguyện chúa nhớ đến con đòi của chúa!” Bà nhắc khéo Ða-vít rằng, mai mốt khi ông lên làm vua xin đừng quên tôi!

Lời nói tế nhị và quà của A-bi-ga-in đã thật sự khiến Ða-vít hết giận, ông ca ngợi Chúa và khen bà không tiếc lời. Ða-vít nói: “Ðáng ngợi khen Giê-hô-va Ðức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, vì đã sai ngươi đến đón ta ngày nay! Ðáng khen sự khôn ngoan ngươi và chúc phước cho ngươi, vì ngày nay đã cản ta đến làm đổ huyết và ngăn ta dùng chính tay mình mà báo thù cho mình.” Nhưng ông cũng nói thêm: “Nhưng ta chỉ Giê-hô-va Ðức Chúa Trời hằng sống của Y-sơ-ra-ên, là Ðấng đã cản ta làm điều ác, mà thề rằng, nếu nàng không vội vàng đến đón ta, thì đến sáng mai, phàm vật gì thuộc về Na-banh sẽ chẳng còn lại vật mọn hơn hết.”

Thánh Kinh ghi: “Vậy, Ða-vít nhận lễ vật do nơi tay nàng đem đến cho người, và nói rằng: Hãy trở lên nhà ngươi bình an. Hãy xem, ta đã nghe theo tiếng ngươi và tiếp ngươi tử tế” (I Sa-mu-ên 25:35). Có lẽ khi nghe Ða-vít nói như thế, A-bi-ga-in cũng thật sự cảm thấy bình an, vì Ða-vít đã hết giận, mọi khó khăn nguy hiểm đã qua.

Qua phản ứng và hành động của bà A-bi-ga-in chúng ta học được những điều sau đây:

1. Khi gặp khó khăn, nhất là những khó khăn xảy đến bất ngờ, chúng ta cần bình tĩnh, xin Chúa giúp chúng ta giải quyết nan đề theo sự dẫn dắt của Chúa và theo tiêu chuẩn của Lời Chúa. Chúng ta không nên lo lắng hoặc phản ứng vội vàng, thiếu khôn ngoan, khiến nan đề trở nên lớn hơn và khó giải quyết hơn.

2. Khi có chuyện bất hòa với người khác, cách tốt nhất để giải hòa là hạ mình nhận lỗi và xin lỗi. Dù là người nào đi nữa, khi ta nhận lỗi và xin lỗi, ta và người đó có thể giải hòa với nhau.  Kinh Thánh dạy: “Lời đáp êm nhẹ làm nguôi cơn giận, còn lời xẳng xớm trêu thịnh nộ thêm” (Châm Ngôn 15:1). Khi đáp lại người đang giận bằng lời êm dịu, nhỏ nhẹ, người đó sẽ không còn lý do để giận nữa.

3. Dù là phụ nữ, chúng ta cũng cần theo gương bà A-bi-ga-in, để ý những biến chuyển thời cuộc trong đất nước và xã hội mình đang sống. Sự chú ý đó sẽ giúp ta thêm hiểu biết và có thể mang lại ích lợi cho chúng ta.

Minh Nguyên