![]() |
|
|
Hội Thánh Tin Lành Việt
Nam - Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ |
|
|
Phụ Nữ |
|
|
|
Ma-ri (em Ma-thê) Bài 4
Đây là bài thứ tư nói về bà Ma-ri, em của Ma-thê. Qua ba bài trước, chúng ta đã biết những nét đặc biệt về bà Ma-ri như: bà là người có tinh thần học hỏi, là người nhiều tình cảm. Bà Ma-ri cũng là người dịu dàng trầm lặng, ít nói. Khi bị người chung quanh chỉ trích, bà được Chúa Giê-xu bênh vực. Trong bài kỳ này, chúng ta sẽ nhìn vào những đặc điểm khác về bà Ma-ri để tìm những bài học cần thiết cho đức tin và cách phục sự Chúa của chúng ta.
Ma-thê và Ma-ri là hai chị em nên thường được Kinh Thánh nhắc đến chung với nhau. Ma-ri, em của Ma-thê, còn được gọi là “Ma-ri người làng Bê-tha-ni” để phân biệt với những Ma-ri khác. Ngoài ra, bàø cũng có một danh hiệu đặc biệt hơn tất cả những phụ nữ khác trong Kinh Thánh, bà được gọi là “Người đàn bà được muôn đời ghi nhớ.” Trong trang Phụ Nữ trong Kinh Thánh trước đây chúng tôi đã nói về một số những đặc điểm của bà Ma-ri như sau: Bà là người có tinh thần học hỏi, là người nhiều tình cảm, tính tình dịu dàng trầm lặng. Bà nhận biết Chúa Giê-xu một cách sâu sắc và yêu mến Ngài sâu đậm. Khi hầu việc Chúa và bị chỉ trích, bà được Chúa bênh vực. Ma-ri cảm nhận tình yêu Chúa dành cho gia đình bà và biết ơn Chúa sâu xa nên đã dâng hiến cho Chúa trọn vẹn, Ma-ri hầu việc Chúa với lòng khiêm nhường. Kỳ này chúng ta sẽ nhìn vào những việc Ma-ri làm để nhìn thấy những đặc điểm khác nơi bà.
Ma-ri được Chúa bênh vựcMột đặc điểm khác chúng ta ghi nhận qua những chi tiết Kinh Thánh ghi lại về bà Ma-ri là, vì Ma-ri hiền lành, yên lặng, khi bà bị chỉ trích Chúa Giê-xu đã bênh vực bà. Như chúng ta thấy, Ma-ri được Kinh Thánh nhắc đến ba lần nhưng có đến hai lần nàng bị phiền trách hoặc chỉ trích. Vốn tính yên lặng, khi bị chỉ trích, Ma-ri đã không lên tiếng bênh vực chính mình, cũng không có một phản ứng nào, nhưng trong cả hai trường hợp chính Chúa Giê-xu đã bênh vực Ma-ri. Trường hợp thứ nhất được sử gia Lu-ca ghi lại như sau: “Vả, Ma-thê mảng lo về việc vặt, đến thưa Đức Chúa Giê-xu rằng: Lạy Chúa, em tôi để một mình tôi hầu việc, Chúa há không nghĩ đến sao? Xin biểu nó giúp tôi. Chúa đáp rằng: Hỡi Ma-thê, Ma-thê, ngươi chịu khó và bối rối về nhiều việc, nhưng có một việc cần mà thôi. Ma-ri đã lựa lấy phần tốt, là phần không có ai cất lấy được” (Lu-ca 10:40-42). Nàng Ma-ri bị chị giận và trách sao ngồi nói chuyện với Chúa chứ không giúp chị chuẩn bị bữa ăn. Ma-ri không đáp lại lời Ma-thê, không giải thích cũng không nổi giận với chị, và trong sự yên lặng dịu dàng đó, nàng đã được Chúa bênh vực. Chúa Giê-xu trách Ma-thê bối rối về nhiều việc trong khi chỉ có một việc cần, và Ngài khen là Ma-ri đã chọn điều tốt, đã làm đúng việc. Chúa cũng hàm ý là Ma-thê không có quyền bảo Ma-ri làm điều gì khác, vì Ngài nói: “Ma-ri đã lựa lấy phần tốt, là phần không có ai cất lấy được.” Ma-ri đã làm điều tốt, điều cần phải làm, vì thế bà được Chúa khen ngợi và bênh vực. Ngày nay, khi hầu việc Chúa nếu chúng ta làm điều tốt và điều cần phải làm mà có người chỉ trích hay nói xấu, Chúa cũng sẽ bênh vực và nâng đỡ chúng ta. Lần thứ hai Ma-ri được Chúa Giê-xu bênh vực là khi nàng xức dầu thơm cho Chúa để cảm ơn Chúa đã cứu anh nàng là La-xa-rơ từ kẻ chết sống lại. Lần này Ma-ri bị một môn đồ của Chúa chỉ trích. Phúc Âm Giăng ghi: “Sáu ngày trước lễ Vượt qua, Đức Chúa Giê-xu đến thành Bê-tha-ni, nơi La-xa-rơ ở, là người Ngài đã khiến sống lại từ kẻ chết. Người ta đãi tiệc Ngài tại đó, và Ma-thê hầu hạ. La-xa-rơ là một người trong đám ngồi đồng bàn với Ngài. Bấy giờ, Ma-ri lấy một cân dầu cam tùng hương thật, rất quý giá, xức chân Đức Chúa Giê-xu và lấy tóc mình mà lau, cả nhà thơm nức mùi dầu đó. Nhưng Giu-đa Ích-ca-ri-ốt, là một môn đồ về sau phản Ngài, nói rằng: Sao không bán dầu thơm đó, lấy ba trăm đơ-ni-ê đặng bố thí cho kẻ nghèo?” (Giăng 12:1-5). Ma-ri yên lặng, không trả lời Giu-đa là người chỉ trích bà, và một lần nữa, bà được Chúa Giê-xu bênh vực. Sứ đồ Giăng ghi: “Đức Chúa Giê-xu đáp rằng: hãy để mặc người, người đã để dành dầu thơm này cho ngày chôn xác ta. Vì các ngươi thường có kẻ nghèo ở với mình, còn ta, các ngươi không có ta luôn luôn” (Giăng 12:7-8). Phúc Âm Ma-thi-ơ thì ghi lại rằng khi các môn đồ thấy Ma-ri đổ dầu thơm lên đầu Chúa thì giận và trách bà. Sứ đồ Ma-thi-ơ viết: “Môn đồ thấy vậy, giận mà trách rằng: Sao phí của như vậy? Dầu này có thể bán được nhiều tiền và lấy mà bố thí cho kẻ nghèo nàn. Đức Chúa Giê-xu biết điều đó, bèn phán cùng môn đồ rằng: Sao các ngươi làm khó cho người đàn bà đó? Người đã làm việc tốt cho ta; vì các ngươi thường có kẻ nghèo ở cùng mình, song sẽ không có ta ở cùng luôn luôn. Người đổ dầu thơm trên mình ta là để sửa soạn chôn xác ta đó” (Ma-thi-ơ 26:8-12). Khi các môn đồ, là người gần Chúa và biết Ngài nhiều hơn Ma-ri, chỉ trích việc Ma-ri xức dầu thơm cho Chúa, bà yên lặng không đáp và Chúa đã bênh vực bà. Chúa nói bà đã làm một việc tốt cho Ngài. Khi chúng ta yêu Chúa, hầu việc Chúa, làm điều đẹp lòng Chúa, sẽ không khỏi có người ganh tị và chỉ trích, nhưng chúng ta không nản lòng lui bước, cũng không cần tìm lời nói khôn ngoan để phân trần giải thích vì chính Chúa sẽ bênh vực cho chúng ta. Không gì sung sướng hơn là được Chúa bênh vực. Khi chúng ta cố gắng giải thích hay bênh vực cho mình, chúng ta sẽ thua, vì chúng ta không thể khôn ngoan bằng kẻ kiện cáo mình, nhưng khi Chúa bênh vực và biện hộ cho chúng ta, những người chống đối chúng ta sẽ im tiếng. Ma-ri được Chúa khen Vì nhận biết Chúa Giê-xu là bậc Thầy từ trời đến, Ma-ri thường muốn ngồi bên chân Chúa để được nghe Chúa phán dạy. Và vì kính yêu Chúa, Ma-ri đã dâng cho Chúa điều tốt nhất mình có. Chính vì những điều đó, Ma-ri bị chị phiền trách và các môn đồ của Chúa chỉ trích, lên án. Tuy nhiên, Chúa Giê-xu biết rõ tấm lòng của Ma-ri nên Ngài không những bênh vực bà mà còn khen ngợi việc làm của bà. Trong số những người theo Chúa Giê-xu trong thời gian Ngài thi hành chức vụ, Ma-ri là người được Chúa khen chứ không bị Ngài quở trách lần nào. Chúng ta sẽ nhìn vào những điều các sách Phúc Âm đã ghi lại để thấy rõ điểm đặc biệt này. Trước hết là Phúc Âm Lu-ca chương 10, theo câu chuyện ghi ở đây, khi Ma-thê than phiền với Chúa vì Ma-ri không phụ giúp, Chúa nói: “Hỡi Ma-thê, Ma-thê, ngươi chịu khó và bối rối về nhiều việc, nhưng chỉ có một việc cần mà thôi, và Ma-ri đã lựa phần tốt, là phần không có ai cất lấy được” (c. 41, 42). Ngày hôm đó Ma-thê bận rộn chuẩn bị bữa ăn để tiếp đãi Chúa Giê-xu. Có lẽ bà nghĩ bà là người siêng năng, làm nhiều việc, và có bao nhiêu việc cần làm, trong khi đó Ma-ri lười biếng ngồi không, không phụ giúp ai cả. Nếu suy nghĩ của Ma-thê là đúng thì Chúa phải khen Ma-thê và trách Ma-ri là lười biếng, không có tinh thần phục vụ. Nhưng trái lại, Chúa khen Ma-ri không tiếc lời. Chúa nói nàng làm đúng việc, làm việc cần làm và đã chọn phần tốt, là phần không ai có quyền cất lấy. Ma-thê lăng xăng phục vụ còn Ma-ri yên lặng ngồi bên chân Chúa lắng nghe, tôn thờ, học hỏi, và nàng được Chúa khen. Lời Chúa Giê-xu nói đáng cho chúng ta suy nghĩ để kiểm điểm lại cách hầu việc Chúa của mình. Câu Chúa trả lời Ma-thê cho thấy Ngài muốn chúng ta dành thì giờ thờ phượng Chúa, lắng nghe tiếng Chúa và sống trong mối tâm giao mật thiết với Ngài hơn là lăng xăng làm nhiều việc rồi bực bội và phiền trách người khác. Nếu vì bận rộn làm công việc Chúa mà chúng ta không có thì giờ tâm giao với Chúa là điều vô cùng nguy hiểm. Chúng ta sẽ không được Chúa khen là làm việc tốt, làm việc cần làm mà việc làm của chúng ta có thể cũng không mang lại kết quả. Chúa Giê-xu phán: “Hãy cứ ở trong ta, thì ta sẽ ở trong các ngươi. Như nhánh nho, nếu không dính vào gốc nho thì không tự mình kết quả được. Cũng một lẽ ấy, nếu các ngươi chẳng cứ ở trong ta thì cũng không kết quả được. Ta là gốc nho, các ngươi là nhánh. Ai cứ ở trong ta và ta trong họ thì sinh ra lắm trái, vì ngoài ta, các ngươi chẳng làm chi được” (Giăng 15:4-5). Chúa Giê-xu khẳng định rằng, nếu người tin Chúa không ở trong mối tâm giao mật thiết với Chúa, không nối liền với Chúa qua việc học Lời Chúa và cầu nguyện mỗi ngày, sẽ không kết quả cho Ngài. Lần thứ hai Ma-ri được Chúa Giê-xu khen là khi bà đập bể một bình dầu thơm đắt tiền, xức lên đầu Chúa rồi lấy tóc mà lau chân Ngài. Câu chuyện này được ghi lại trong ba sách Phúc Âm: Giăng 12, Ma-thi-ơ 26 và Mác 14. Qua những chi tiết Kinh Thánh ghi, chúng ta thấy Chúa Giê-xu đã để yên cho Ma-ri xức dầu cho Ngài rồi lấy tóc mà lau. Nếu Chúa không cho phép, Ma-ri không thể đến gần, xức dầu lên đầu Ngài. Sự kiện Chúa để yên cho Ma-ri xức dầu cho thấy Ngài bằng lòng việc làm của bà vì Ngài biết động cơ nào thúc đẩy Ma-ri làm việc đó. Khi Giu-đa Ích-ca-ri-ốt phản đối, Chúa nhìn thấy trong Giu-đa lòng tham lam, ích kỷ, ganh ghét, giả dối và luôn cả ý tưởng giết người. Đó là động cơ khiến ông chỉ trích việc làm của Ma-ri. Cùng lúc đó Ngài nhìn thấy nơi Ma-ri lòng kính yêu Chúa, chân thành biết ơn Ngài, tôn cao Chúa và muốn dâng cho Ngài điều quý nhất bà có. Chúa thấy rõ động cơ nào khiến Ma-ri xức dầu cho Chúa, vì thế Chúa đã lên tiếng bênh vực và khen ngợi Ma-ri. Đối với Ma-ri Chúa Giê-xu quá cao quý, xức dầu thơm đắt tiền cho Chúa là cách nàng có thể làm để biểu lộ trọn vẹn lòng kính yêu. Trong khi đó, đối với Giu-đa, Chúa Giê-xu chẳng có giá trị gì, ông ta cho rằng dùng dầu thơm đắt tiền cho Chúa như thế là phí phạm. Suy nghĩ của Giu-đa đã được kiểm chứng rõ ràng, vì không đầy một tuần sau đó, ông ta đã bán Chúa với giá ba mươi miếng bạc. Kinh Thánh ghi lời Chúa khen Ma-ri như sau: “Người đã làm việc tốt cho ta... Người đổ dầu thơm trên mình ta là để sửa soạn chôn xác ta đó” (Ma-thi-ơ 26:11-12). Theo Phúc Âm Mác, Chúa nói: “Người đã làm một việc tốt cho ta... Người đã làm điều mình có thể làm được, đã xức xác ta trước để chôn” (Mác 14:6b & 8). Trong cả hai trường hợp, Chúa Giê-xu đều khen là Ma-ri đã làm điều tốt, điều tốt cho bà và cho Chúa. Lần thứ nhất, khi Chúa đến nhà, Ma-ri không lăng xăng bận rộn nấu ăn để đãi Chúa nhưng ngồi dưới chân Chúa, trò chuyện với Chúa và tiếp nhận lời dạy bảo của Ngài. Lần thứ hai, bà đã làm việc tốt là xức dầu thơm cho xác Chúa trước khi chôn. Chính Chúa Giê-xu nói lên điều này: “Người đổ dầu thơm trên mình ta là để sửa soạn chôn xác ta đó.” Trong sự hướng dẫn của Chúa Thánh Linh, bà Ma-ri đã làm đúng việc và đúng lúc, vì thế bà được Chúa khen. Bà Ma-ri xức dầu thơm cho Chúa khi Ngài còn sống, Ngài có thể hưởng được mùi thơm và ghi nhận việc làm của bà. Bà cũng đã làm điều cần làm, đó là chuẩn bị cho cái chết của Chúa. Bà đã xức dầu thơm cho Chúa sáu ngày trước khi Chúa chịu khổ nạn. Sau khi Chúa Giê-xu bị đóng đinh và bị chôn, một số phụ nữ cũng đem dầu thơm đến mộ để xức xác Chúa nhưng họ đã mất cơ hội, vì Chúa không còn trong mộ nữa. Cho dù lúc đó các phụ nữ này có thể xức dầu thơm cho xác Chúa, Ngài cũng không thể cảm nhận được, vì Ngài đã chết. Cùng làm một việc giống như Ma-ri nhưng các phụ nữ đó không được Chúa ghi nhận và khen ngợi. Chúng ta cũng kính yêu Chúa và muốn hầu việc Ngài, nhưng có lẽ chúng ta cần dừng lại tự hỏi: “Tôi có đang làm đúng việc và đúng lúc không? Tôi có làm điều tốt và điều cần làm như Ma-ri ngày xưa không?” Một câu hỏi khác chúng ta cũng cần đặt ra là: “Tôi có sống trong mối tâm giao mật thiết với Chúa không?” Nếu không, những gì tôi làm đều vô ích vì không mang lại kết quả như Ngài mong muốn. Sau hết, chúng ta cần tự hỏi: “Chúa có vui lòng về những việc tôi làm không? Những việc tôi làm đó có thật sự phát xuất từ lòng yêu Chúa chân thành, hay chỉ để được nổi danh và được người chung quanh khen ngợi?” Chúng ta hầu việc Chúa với động cơ nào, người chung quanh có thể không biết nhưng Chúa biết rõ, chúng ta không thể lừa dối Ngài. “Đức Giê-hô-va chẳng xem điều gì loài người xem. Loài người xem bề ngoài nhưng Đức Giê-hô-va nhìn thấy trong lòng” (I Sa-mu-ên 16:7). Quý vị có đang làm công việc Chúa không? Khi nhìn thấy điều quý vị làm, Chúa có vui lòng và có thể khen không? Một điều đặc biệt khác trong lời khen của Chúa Giê-xu khi Ma-ri xức dầu thơm cho Chúa là, Chúa khen Ma-ri đã làm điều mình có thể làm được. Lời khen này cho chúng ta một chân lý quan trọng. Chân lý đó là, Chúa không bao giờ trông mong hay đòi hỏi chúng ta làm điều quá sức mình. Chúa chỉ muốn chúng ta làm những gì nằm trong khả năng và giới hạn của mình. Chúa muốn chúng ta sử dụng đúng ân tứ và tài năng Ngài đã ban cho chúng ta. Chúa muốn chúng ta làm điều mình có thể làm được. Kinh Thánh dạy rằng Chúa Thánh Linh ban cho mỗi con cái Chúa những ân tứ khác nhau để chúng ta góp phần xây dựng hội thánh của Ngài (I Cô-rinh-tô 12: 4-11; Ê-phê-sô 4:11–12). Chúng ta cần tìm biết ân tứ của mình là gì và trung tín sử dụng ân tứ đó để mang lại lợi ích cho nhà Chúa. Chúa chỉ đòi hỏi và trông mong chúng ta “làm điều mình có thể làm được.” Ngày nay trong Hội Thánh llắm khi có những người có quá nhiều cao vọng trong sự hầu việc Chúa. Họ mong ước làm những việc lớn lao, quá khả năng, là những việc Chúa không giao và họ cũng không được trang bị để làm. Chính vì thế mà chúngg ta thất bại, rồi nản lòng và oán trách Chúa. Một số người khác thì ngược lại, có thể làm việc này việc kia để góp phần xây dựng Nhà Chúa nhưng vì lười biếng, e ngại hoặc vì những bận rộn và lôi cuốn của trần gian, đã không sử dụng ân tứ Chúa ban để hầu việc Ngài. Khi Chúa Giê-xu trở lại, những người không hầu việc Chúa sẽ bị quở trách là những đầy tớ biếng nhác và bất trung. Xin Chúa dùng gương hầu việc Chúa của bà Ma-ri nhắc nhở chúng ta trung tín và tận tâm hầu việc Ngài. Chúng ta hãy hầu việc Chúa trong phạm vi và khả năng Chúa ban, làm điều cần làm và làm điều mình có thể làm được. Để rồi trong ngày Chúa trở lại, chúng ta sẽ được Chúa khen như Ngài đã khen Ma-ri ngày xưa: “Con đã làm điều tốt cho ta, con đã làm điều mình có thể làm được.” Có thể nói, sau bà Ma-ri, người mẹ về phần xác của Chúa Giê-xu, Ma-ri em của Ma-thê là phụ nữ đặc biệt thứ nhì trong Kinh Thánh. Tuy bà chỉ được Kinh Thánh nhắc đến ba lần nhưng có thật nhiều điều cho chúng ta học hỏi như quý vị đã thấy. Bây giờ chúng tôi xin trình bày điều cuối cùng, cũng là điều đặc biệt nhất về bà Ma-ri. Đó là bà được Chúa tuyên xưng công trạng và được người đời sau ghi nhớ.
Ma-ri được người đời sau ghi nhớ Khi Chúa Giê-xu được mời dự tiệc tại nhà Si-môn, Ma-ri đem dầu thơm quý giá xức cho Chúa. Bà bị các môn đồ của Chúa chỉ trích là phí phạm vì đó là loại dầu đắt tiền. Họ nói sao bà không bán dầu đó để lấy tiền giúp người nghèo. Khi nghe lời chỉ trích của họ, Chúa Giê-xu đã bênh vực Ma-ri. Chúa nói: “Sao các ngươi làm khó cho người đàn bà đó? Người đã làm việc tốt cho ta; vì các ngươi thường có kẻ nghèo ở cùng mình, song sẽ không có ta ở cùng luôn luôn. Người đổ dầu thơm trên mình ta là để sửa soạn chôn xác ta đó” (Ma-thi-ơ 26:10-12). Sau khi bênh vực và khen Ma-ri với những lời mạnh mẽ như thế, Chúa Giê-xu nói tiếp: “Quả thật, ta nói cùng các ngươi, khắp cả thế gian, hễ nơi nào Tin Lành này được giảng ra, thì cũng thuật lại việc người ấy làm để nhớ đến người” (Ma-thi-ơ 26:13). Phúc Âm Mác cũng ghi lại lời Chúa nói tương tự: “Quả thật, ta nói cùng các ngươi, trong khắp cả thế gian, hễ nơi nào Tin Lành này được giảng ra, việc người đã làm cũng sẽ được nhắc lại để nhớ đến người” (Mác 14:9). Mỗi khi Chúa Giê- xu bắt đầu lời dạy bằng hai chữ “quả thật, quả thật” là Ngài muốn nhấn mạnh điều Ngài nói và muốn người nghe chú ý. Vì thế, đây là lời tuyên bố quan trọng về việc làm của Ma-ri. Chúa từng nói nhiều lần với các môn đồ rằng Ngài sẽ bị nộp vào tay các trưởng lão, thầy tế lễ cả, thầy thông giáo; sẽ phải bị giết, đến ngày thứ ba Ngài sẽ sống lại (Ma-thi-ơ 16:21). Nhưng các môn đồ không nhớ, hầu như cũng không quan tâm đến điều đó. Trong khi đó, bà Ma-ri, vì yêu Chúa và biết ơn Ngài, đã nắm lấy cơ hội để làm một điều thật đặc biệt cho Chúa, bà lấy dầu thơm quý giá xức cho Chúa. Việc làm phát xuất từ lòng yêu thương chân thành đã trở thành một việc làm vô cùng giá trị: Bà Ma-ri không ngờ là bà đã xức xác Chúa trước khi Ngài chịu khổ hình, Chúa nói: “Người đổ dầu thơm trên mình ta là để sửa soạn chôn xác ta đó.” Chúa Giê-xu cảm kích sâu xa trước lòng yêu thương và việc làm đầy ý nghĩa của Ma-ri nên Ngài không những khen bà mà còn cho biết, việc bà làm sẽ được mọi người trên thế giới nhắc đến mãi. Chúa nói, nơi nào Tin Lành Cứu Rỗi được giảng ra thì việc Ma-ri làm cũng sẽ được nhắc đến. Chúa Giê-xu biết rằng Tin Lành Cứu Rỗi phải được và sẽ được giảng ra trên toàn thế giới. Chính Chúa đã phán: “Tin Lành này về Nước Đức Chúa Trời sẽ được giảng ra khắp đất, để làm chứng cho muôn dân. Bấy giờ sự cuối cùng sẽ đến” (Ma-thi-ơ 24:14), và Chúa tuyên bố: “Khắp cả thế gian, hễ nơi nào Tin lành này được giảng ra thì cũng thuật lại việc người ấy đã làm để nhớ đến người.” Có thể nói, trong số những người đi theo Chúa Giê-xu lúc bấy giờ không một người nào được Chúa khen như bà Ma-ri và cũng không một người nào được người đời sau nhắc đến nhiều như bà. Đây thật là một vinh dự, một phần thưởng lớn lao Chúa dành cho Ma-ri. Một tác giả nọ viết như sau: “Chúa Giê-xu đã dựng một đài kỷ niệm cho Ma-ri khi Ngài tuyên bố lời trên chỉ vì bà đã làm điều mình có thể làm được. Đài kỷ niệm này bền vững hơn những đài kỷ niệm vĩ đại mà con người dựng nên. Tình yêu Ma-ri dành cho Chúa Giê-xu và việc làm hy sinh, vô vị lợi của bà đã khiến bà trở thành bất tử.” Lời tuyên bố của Chúa Giê-xu thật chẳng khác nào Ngài dựng một đài kỷ niệm vô hình cho Ma-ri. Và đúng như thế, ngày nay nơi nào Phúc Âm được rao truyền, việc làm của bà Ma-ri lại được nhắc đến, để nhớ đến bà. Ngày nay chúng ta được biết về Ma-ri và học về gương sáng của bà cũng chính vì việc tốt mà bà đã làm cho Chúa. Bà Ma-ri để lại cho chúng ta những bài học quý giá sau đây về sự hầu việc Chúa: 1. Bà dành thì giờ tâm giao với Chúa nên biết ý Chúa và làm điều Chúa vui lòng. 2. Bà hầu việc Chúa vì yêu Chúa chứ không phải để được tiếng khen. 3. Bà dâng hiến điều giá trị nhất mà bà có cho Chúa. 4. Bà làm điều mình có thể làm được. 5. Bà hầu việc Chúa cách âm thầm, khiêm nhường 6. Bà làm đúng việc, đúng lúc nên mang lại kết quả và được Chúa ban khen. Bà Ma-ri không nói nhiều nhưng chỉ yên lặng âm thầm hầu việc Chúa, và việc làm của bà đã còn lại mãi mãi. Bà xức dầu thơm cho Chúa vì yêu Chúa chứ không phải vì muốn khoe hay được tiếng khen, và bà không ngờ việc làm nhỏ bé đó đã đem lại cho Chúa niềm vui. Bà trở thành tấm gương sáng cho nhiều người và tên bà được bao nhiêu thế hệ biết đến. Lắm khi chúng ta mắc phải lỗi lầm nói mà không làm hoặc nói nhiều mà làm không bao nhiêu. Cũng có khi chúng ta hầu việc Chúa để mình được nổi danh. Chính vì thế mà việc chúng ta làm không được Chúa chấp nhận, cũng không mang lại kết quả. Ma-ri hầu việc Chúa âm thầm nhưng “hữu xạ tự nhiên hương,” Chúa biết và Ngài đã nói cho mọi người biết. Khi hầu việc Chúa, nếu chúng ta làm để người khác khen, để được nổi tiếng, chúng ta có thể được phần thưởng trong đời này, do người chung quanh ban tặng, nhưng sẽ mất phần thưởng của Chúa. Những việc làm còn lại lâu dài là những điều chúng ta làm vì yêu Chúa, làm cách hy sinh, hết lòng và làm trong chỗ âm thầm nhất. Kiểm điểm lại đời sống, quý vị thấy mình đã dâng cho Chúa điều quý nhất và đã làm những gì mình có thể làm để hầu việc Chúa chưa? Người đời có thể cho rằng một đời sống tận hiến cho Chúa là dại dột và phí phạm, nhưng trước mặt Chúa đó là đời sống mang lại kết quả tốt đẹp và còn lại mãi mãi. Tất cả những gì chúng ta đeo đuổi và ôm giữ cho mình trên đời tạm này rồi sẽ không còn. Danh vọng, vật chất, tiền bạc, thú vui, sắc đẹp, tiếng khen, địa vị, sức khỏe, tuổi trẻ, v.v... rồi sẽ hết. Thời gian và sự chết sẽ lấy đi tất cả những điều đó. Nhưng những điều tốt chúng ta làm cho Chúa, những điều chúng ta có thể làm và làm hết lòng cho Chúa, sẽ còn lại. Và trong ngày Chúa trở lại, Ngài sẽ ban thưởng chúng ta. Một điều khác chúng ta ghi nhận qua đời sống bà Ma-ri là, người hầu việc Chúa cần đặt thứ tự ưu tiên đúng chỗ. Chúng ta cần dành thì giờ tâm giao với Chúa trước khi hầu việc Ngài. Khi sống trong mối tâm giao với Chúa chúng ta sẽ biết Chúa muốn mình làm gì, lúc đó chúng ta sẽ làm đúng việc và đúng lúc. Ngược lại nếu lúc nào cũng lăng xăng phục vụ, chúng ta sẽ mệt mỏi, bận rộn nhưng việc ta làm sẽ không kết quả và không được Chúa khen thưởng. Xin Chúa giúp chúng ta đừng bận rộn chạy theo vật chất, đừng quá chú trọng đến tiếng khen của người, cũng đừng vì quá bận rộn lo công việc Chúa mà bỏ qua thì giờ tâm giao với Chúa. Cũng đừng sợ lời phê bình của người chung quanh khi chúng ta biết rõ việc Chúa muốn mình làm, chính Chúa sẽ bênh vực chúng ta. Ma-ri là một người đàn bà yếu đuối, bình thường như đa số chúng ta là những con cái Chúa hôm nay, nhưng bà đã trở thành bất tử qua bao thời đại. Tên Ma-ri được nhắc chung với Tin Lành Cứu Rỗi không phải vì bà học cao, có nhiều tài năng hay có địa vị trong xã hội, nhưng chỉ vì bà yêu Chúa và đã làm cho Chúa điều bà có thể làm được. Chúng ta hãy lấy đời sống Ma-ri làm mẫu mực cho sự hầu việc Chúa của mình. Phục vụ Chúa trong yên lặng, âm thầm, chú trọng đến giá trị thật bên trong hơn là những khua động ồn ào để tạo ấn tượng với người chung quanh. Khi chúng ta hầu việc Chúa với tâm tình khiêm nhường, nếu bị người chung quanh chỉ trích, hiểu lầm, Chúa sẽ bênh vực chúng ta. Nhưng điều quý hơn cả là việc chúng ta làm sẽ để lại kết quả lâu dài và được Chúa ban thưởng xứng đáng. Minh Nguyên |
|
|
|