![]() |
|
|
Hội Thánh Tin Lành Việt
Nam - Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ |
|
|
Bình
An Với Chúa |
|
|
|
LTS: Tòa
Soạn đã khởi đăng “Bình
An Với Chúa” (Peace With God) của Mục Sư Billy
Graham từ Thông Công số 155.
Chương 17 Tôi Có Phải Là Người Giữ Em Tôi Ðâu! (t.t.) “Xin tha nợ chúng con, cũng như chúng con tha người mắc nợ chúng con.” Phúc Âm Ma-thi-ơ 6:31
Phương Thức Cơ-đốc Cho Những Nan Ðề Quản Lý Lao Ðộng Thứ năm: Chúng ta phải giữ thái độ Cơ-đốc trong các mối quan hệ quản lý lao động. Kinh Thánh dạy rằng, “Hễ làm việc gì hãy hết lòng mà làm như làm cho Chúa, chứ không phải làm cho người ta, vì biết rằng anh em sẽ bởi Chúa mà được cơ nghiệp làm phần thưởng. hãy hầu việc Ðấng Christ tức là Chúa. Vì ai ăn ở bất nghĩa, sẽ lại chịu lấy sự bất nghĩa của mình: không tây vị ai hết” (Cô-lô-se 3:23-25). Nếu nguyên tắc của Chúa Cứu Thế nắm ưu thắng trong các mối quan hệ quản lý lao động, chúng ta sẽ hiếm khi có đình công. Sẽ không có những cuộc tranh cãi, thương thảo lâu dài trong đó không bên nào chịu tương nhượng quyền lợi bên kia. Chủ sẽ đối xử rộng rãi, hào phóng với công nhân, trong khi công nhân sẽ tận tâm làm việc suốt ngày theo đúng khế ước, vì họ không làm chỉ vì lương hướng. Chúng ta có thể học điều này nơi thái độ của chủ và thợ Nhật Bản đối xử với nhau. Kinh Thánh dạy rằng tất cả những việc làm chân thật đều đáng quí trọng và Cơ-đốc nhân phải là những công nhân trung tín, hữu hiệu, và sẵn lòng hơn hết. Cơ-đốc nhân phải là người đứng lên giữa cơ xưởng hoặc cửa hàng đòi hỏi công lý, đồng thời cũng phải là người không chịu cúi xuống nhận một điều lợi không chính đáng. Cũng vậy, Cơ-đốc nhân làm chủ phải đối xử rộng rãi và tôn trọng công nhân, nêu gương cho giới chủ nhân. Một chủ nhân có những quan điểm Cơ-đốc chân thật không thể không quan tâm đến những biện pháp an toàn lao động, điều kiện làm việc tốt và phúc lợi của công nhân. Ông sẽ không coi công nhân như là “nhân lực” nhưng là những con người. Cả chủ và thợ cần phải nhớ rằng những điều kiện được cải thiện hiện tại, cùng với những cảm thông chúng ta có ngày nay giữa hai giai tầng đã có khởi nguyên từ kết quả của một cuộc phục hưng tâm linh vĩ đại. Di sản về các nghiệp đoàn lao động đến từ hội thánh và từ những cuộc phục hưng mạnh mẽ thời Wesley ở thế kỷ 18. Tự do xã hội cho các tầng lớp lao động khởi sự có là khi một lãnh tụ Cơ-đốc Lord Shaftesbury, dù bị cả gia tộc chống đối dữ dội, vẫn suốt đời theo đuổi cuộc tranh đấu cho việc cải thiện điều kiện làm việc của công nhân - làm ít giờ hơn, lương cao hơn và được đối xử tử tế hơn. Nếu không nhờ cuộc phục hưng tâm linh của thế kỷ 18, những thành quả lao động đã thâu đạt chắc hẳn chưa thể có hoặc đã phải đợi đến một thời điểm trễ hơn nhiều trong lịch sử của chúng ta. Khi một số các lãnh tụ lao động nói đến việc loại trừ tôn giáo ra ngoài vòng pháp luật, loại bỏ Ðức Chúa Trời, bất chấp Kinh Thánh, coi thường hội thánh... họ cần phải nhớ rằng rất nhiều điều họ có hôm nay là thành quả quyền năng tin mừng của Chúa Cứu Thế. Một số các lãnh tụ lao động cũng như các nhà kỹ nghệ đã trở nên kênh kiệu, kiêu ngạo, giàu có, tự mãn, và say mê, đeo đuổi quyền lực. Tất cả những người này cần phải hạ mình xuống trước Ðức Chúa Trời, nhận thức nhu cầu của nhau, cố gắng áp dụng Luật Vàng (làm cho người điều mình muốn người ta làm cho mình) trong nghĩa thực tiễn hơn hết.
Quan Ðiểm Cơ-đốc Về Chủng Tộc Thứ sáu: Cơ-đốc nhân nhìn vấn đề chủng tộc theo nhãn quan của Chúa Cứu Thế và nhận rằng hội thánh chỉ mới giải quyết được một phần nan đề lớn này. Chúng ta đã để cho giới thể thao, giải trí, chính trị, quân lực, giáo dục và kỹ nghệ qua mặt. Hội thánh đúng ra phải chủ động hơn trong vai trò lãnh đạo. Hội thánh đúng ra phải tự nguyện làm điều các tòa án liên bang Mỹ làm là áp lực và bắt buộc. Nhưng phân tích cho đến cùng, chỉ có thể có giải pháp chung cuộc, đích thực ở chân thập tự giá, là nơi tất cả chúng ta có thể gặp nhau trong tình huynh đệ. Càng đến gần Chúa Cứu Thế bao nhiêu thì những người thuộc nhiều chủng tộc có thể đến gần nhau bấy nhiêu. Kinh Thánh dạy rằng trong Chúa Cứu Thế không còn phân biệt Do thái hay ngoại bang, nam hay nữ, Hy-lạp hay dã man, giàu hay nghèo. Kinh Thánh cho biết tất cả chúng ta là một trong Chúa Cứu Thế. Mặt đất tại chân thập tự giá rất bằng phẳng. Khi Chúa Cứu Thế mở mắt thuộc linh cho chúng ta, chúng ta sẽ không thấy màu da, giai cấp hay điều kiện, nhưng chỉ thấy những con người với cùng những khát khao, âu lo, thiếu thốn với những ước vọng cũng y như chúng ta. Chúng ta sẽ khởi sự nhìn người khác bằng nhãn quan của Chúa là Thầy chúng ta. Chúng ta sẽ trở thành bạn hữu của những người đó, mời họ vào nhà.
Quan Ðiểm Cơ-đốc Về Chủ Nghĩa Duy Vật Thứ bảy: Thái độ Cơ-đốc phải là thái độ ưu thắng trong lãnh vực kinh tế. Chúa Giê-xu dạy rằng sự sống con người không cốt tại của cải dư dật. Ðồng tiền la một tên nô lệ tốt nhưng là một ông chủ xấu. Của cải, tài sản là để sử dụng, để vui hưởng, để chia xẻ, để ban cho chứ không phải để tích lũy. Thánh Phao-lô bảo rằng lòng mê tham tiền bạc là gốc rễ mọi điều ác (I Ti-mô-thê 6:10). Của cải có chỗ riêng và quyền hạn của nó nhưng nó không được chiếm địa vị kiểm soát, chủ trị đời sống chúng ta. Lòng tham sẽ đặt tiền bạc lên trên cuộc sống. Nó xiềng xích và nô lệ hóa kẻ tôn thờ nó. Nó làm chai cứng tấm lòng, làm chết lịm mọi thôi thúc thanh cao và hủy diệt những phẩm tính linh hoạt của sự sống. Chúng ta cần cảnh giác đối với lòng tham ở mọi mức độ và ở mọi hình thức! Tất cả mỗi chúng ta phải giữ mình khỏi tham dục qua tinh thần cảnh giác, qua sự cầu nguyện, tự chế và kỷ luật. Ðời sống không phải chỉ có tiền bạc, nhà cửa, đất ruộng, khả năng kiếm tiền và những thành đạt về phương diện tài chánh. Lòng tham lam không được phép biến con người thành nô lệ cho tiền của. Khi có người xin Chúa Giê-xu giải quyết tranh chấp trong việc chia gia tài giữa hai anh em, Chúa từ chối bằng một lời cảnh cáo và dùng một ẩn dụ qua đó Chúa thường đưa ra những áp dụng thực tiễn trong cuộc sống trần gian từ những sứ điệp thiên đàng. Chúa kể câu chuyện về một điền chủ giàu có giữa lúc thịnh đạt lại nghĩ đến một tài sản vĩ đại hơn với một kế hoạch lâu dài đầy ắp những lạc thú vật chất và danh vọng cá nhân. Hiển nhiên ông ta là một người có tài năng, biết tiết kiệm, cần mẫn, khôn ngoan, thành thật và ngay thẳng trong mọi giao dịch, nhưng ông ta là nạn nhân của tham vọng và lòng ích kỷ, như bao nhiêu người khác. Ông ta đo lường thành công của mình bằng những thửa ruộng thẳng cánh cò bay với những kho lẫm đầy lúa gạo và nuôi linh hồn mình bằng những cái hư không của loài người. Cuộc đời ông ta được tóm thâu trong tiền của và tập trung vào bản thân khi ông ta lập kế hoạch không hề nghĩ gì đến Ðức Chúa Trời hay những cái bất trắc trong đời sống. Nhưng Ðức Chúa Trời là Ðấng đưa ra quyết định tối hậu cho nên chương trình lâu dài của ông điền chủ bỗng dưng đứt đoạn do cái chết bất ngờ. Tất cả tài sản ông ta nhọc nhằn thâu góp bỗng dưng tuột khỏi những ngón tay lạnh cứng để bị phân chia tứ tán cho người khác, trong khi ông ta phải một mình đứng trước Ðức Chúa Trời với hai bàn tay trắng, không có gì biện bạch cho cuộc đời đã sống trên trần gian. Hơn bất cứ ai, Cơ-đốc nhân phải ý thức rằng chúng ta vào đời với hai bàn tay không và cũng sẽ lìa đời với hai bàn tay trắng. Trong suốt hành trình chúng ta không thể sở hữu điều gì- đất ruộng hoặc con người. Chỉ duy Ðức Chúa Trời là Ðấng sở hữu tất cả và chúng ta là những người quản lý tài sản của Ngài trong khoảng thời gian ngắn ngủi của cuộc đời trên đất. Tất cả những gì chúng ta thấy mình có thật ra chỉ là những món Ðức Chúa Trời cho mượn. Khi không thấy chân lý muôn đời quan trọng này chúng ta sẽ trở thành những kẻ ham hố, tham lam. Khi chúng ta giựt lấy một điều gì hay một người nào và bảo rằng “Cái này của tôi,” khi chúng ta nhìn vật gì của ai với con mắt ghen tuông rồi toan tính sang đoạt bằng cách này hay hay cách khác, chúng ta quên rằng dù điều thâu đoạt có là gì đi nữa, chúng ta cũng không thể đem theo khi phải tường trình trước tòa phán xét. Ðiều này không có nghĩa của cải trần gian tự nó là xấu. Kinh Thánh không hề dạy như vậy nhưng khẳng định rằng Ðức Chúa Trời muốn chúng ta tận dụng mọi tài nghệ, khả năng, và mọi cơ hội cuộc sống đem lại. Tuy nhiên cần nhớ rằng có những cách thủ đắc tiền tài đúng và những cách sai; có những cách thâu đoạt quyền lực đúng và cũng có những phương cách sai lầm. Nhiều Cơ Ðốc Nhân hiểu lầm điều này nên đã rơi vào một tình trạng tội lỗi vô cùng nguy hại khi kiêu hãnh về sự nghèo khổ đến mức đau thương, đứng đó trong tình trạng vô vọng bảo rằng “ý Chúa được nên”, trong khi con cái nheo nhóc, thiếu thốn không ai chăm sóc. Thánh Phao-lô nói, “Ví bằng có ai không săn sóc đến bà con mình, nhất là không săn sóc đến người nhà mình, ấy là người chối bỏ đức tin, lại xấu hơn người không tin nữa.” Chúa Giê-xu kể một trong những thí dụ đặc sắc hơn cả minh giải điểm này khi Ngài kể lại câu chuyện về một ông nhà giàu giao cho các tôi tớ mỗi người một số tiền để đầu tư sinh lợi trong khi ông đi xa. Trở về, ông thấy có những đầy tớ đã đầu tư rất khôn ngoan, gia tăng gấp bội số vốn ông đã giao. Chủ khen ngợi họ biết phán đoán và khéo quản lý. Trong khi đó, tên đầy tớ hèn nhát, không biết làm gì với số tiền được giao, ngoài việc đem chôn giấu, đã bị chủ lên án nặng nề. Hãy cố gắng kiếm tiền càng nhiều càng tốt bằng phương cách phù hợp với luật pháp Ðức Chúa Trời và sử dụng tiền bạc để thực hiện mạng lịnh của Ngài. Dâng một phần mười cho Chúa, dâng hoa quả đầu mùa, “Hãy lấy tài vật và hoa lợi đầu mùa của con mà tôn vinh Chúa Hằng Hữu” (Châm Ngôn 3:9). Hãy dâng hiến trung tín vì Kinh Thánh dạy rằng đó là việc tốt và phải lẽ. Sau khi đã dâng một phần mười, tìn hữu cũng cần có những của dâng lạc hiến khác. Khi nào có bất cứ một nghi ngại nào về các giá trị của vật chất, bạn hãy lấy Kinh Thánh ra đọc xem Chúa dạy gì về tiền bạc, về việc kiếm tiền, về việc sử dụng cũng như phân chia tài sản. Bạn chỉ cần tự hỏi, “Chúa Giê-xu sẽ hành xử như thế nào trong tình huống này?” và qua đó, chỉ qua đó bạn sẽ được hướng dẫn. Có một thời gian, trong số những bạn thân của tôi là một kỹ nghệ gia rất giàu có. Một ngày kia chúng tôi đi ăn trưa với nhau, người bạn này bình thản bảo rằng ông vừa bán được một sản phẩm và gia đình ông đã thâu được đến 13 triệu đô la trong lần làm ăn này. Nhưng rồi ông bất ngờ đổi đề tài, nói lên mối quan tâm sâu sắc nhất, ông bảo, “Ðể tôi nói cho ông nghe tôi đã khám phá được gì trong lời Chúa sáng nay!” Người bạn kỹ nghệ gia giàu có này đã có thứ tự ưu tiên đúng.
Quan Ðiểm Cơ Ðốc Về Những Người Chịu Khổ Thứ tám: Cơ-đốc nhân là người quan tâm đến những nỗi khổ đau của đồng loại xung quanh. Những khu nhà ổ chuột trên đất nước bạn sẽ làm lòng bạn nặng trĩu. Cảnh nghèo đói và khổ đau của hàng ngàn người gần nơi bạn ở sẽ trở thành mối quan tâm của bạn. Bạn sẽ cộng tác với các tổ chức và hội đoàn để giúp giảm bớt những nỗi đau khổ của con người quanh bạn. Nhiều người đổ quá nhiều thì giờ cho các chương trình vĩ đại, xa vời mà không đóng góp gì cho việc cứu khổ trong tầm tay. Ai là người lân cận chúng ta? Bất cứ người nào gần chúng ta nhất, có thể là vợ, là chồng, là con cái, hay những người hàng xóm, trong thành phố, rồi trong đất nước chúng ta. Kinh Thánh bảo rằng giới bình dân vui lòng nghe Chúa Giê-xu. Chúa đi đến đâu Ngài chữa lành người đau đến đó. Ngài an ủi người buồn thảm, khích lệ họ một cách thực tiễn. Nhiều năm trước, một giám mục người Anh nói với tôi rằng ông không biết có một tổ chức xã hội nào ở nước Anh (kể cả hội bảo vệ súc vật) lại không khởi sự từ một cuộc thức tỉnh đối với tin mừng. Cơ-đốc nhân quan tâm và giúp đỡ việc xây dựng và phát triển nhà thương, cô nhi viện, nhà dưỡng lão và các cơ sở từ thiện khác nhắm vào nỗ lực giúp đỡ những thành phần thiếu may mắn trong xã hội. Cơ-đốc nhân mong muốn góp phần trong việc chia xẻ sự giàu có lớn lao của đất nước này với những người thiếu thốn trong các miền khác trên thế giới. Cơ-đốc nhân sẽ là người hỗ trợ những tổ chức xã hội quốc gia hay quốc tế có tiếng tốt trong việc giúp đỡ những người kém may mắn trên thế giới. Tuy nhiên có một điểm chúng ta cần thận trọng đó là khi dâng tặng tiền bạc của Chúa cho một tổ chức từ thiện nào, chúng ta cần kiểm soát xem nó được chi tiêu ra sao. Có nhiều tổ chức làm việc đầy tinh thần trách nhiệm đáng cho chúng ta hỗ trợ và cầu nguyện, nhưng cũng có những tổ chức khác chúng ta không nên đóng góp. Không một chỗ nào trong Kinh Thánh dạy chúng ta trốn đời mà trái lại, chúng ta cần tham gia, cùng với những người có thiện chí tích cực hoạt động cho mục đích nâng đỡ những người kém may mắn. Ðức Chúa Trời cần ó những công tác viên xã hội, lính gác tù, cảnh sát, bác sĩ, trợ tá bệnh viện, y tá, những người làm công tác từ thiện và nhiều thành phần khác có thể giúp giảm bớt những đau khổ của con người. Khẩu hiệu của Hội Rotary là “Ðể sự phục vụ lên trên bản thân.” Khẩu hiệu của Hội Kiwanis là “Chúng tôi xây dựng”. Khẩu hiệu của Hội Lions là “Tự do, sáng suốt và an ninh quốc gia”. Tất cả những ý tưởng này bắt nguồn từ Cơ-đốc giáo. Nhiều tôn giáo ngoại bang chưa từng có một hội đoàn chủ trương phục vụ như những hội đoàn trên. Tất cả những hội đoàn này thật sự là những phó sản của Cơ-đốc giáo cho dù một số hội viên không phải là Cơ-đốc nhân. Mùi thơm của Chúa Cứu Thế là mùi thơm của những tổ chức xã hội này.
Tình Yêu Thuơng Anh Em Thứ chín: Cơ-đốc nhân có một bổn phận đặc biệt đối với các anh em tín hữu khác. Họ thuộc một tầng lớp đặc biệt và chúng ta phải dành một tình yêu siêu đẳng cho họ, “Chúng ta biết rằng mình đã vượt khỏi sự chết qua sự sống, vì chúng ta yêu anh em mình. Còn ai chẳng yêu thì ở trong sự chết” (IGiăng 3:14). Chúng ta phải yêu kẻ thù, yêu cả những người bách hại chúng ta, “những người lấy mọi điều dữ nói vu cho chúng ta” (Ma-thi-ơ 5:11). Nhưng tình yêu thương lớn nhất trong tình thương nhân loại là tình thương dành cho các tín hữu khác. Chúa Giê-xu dạy rằng, “Ðiều răn của ta là các ngươi hãy yêu nhau như ta đã yêu các ngươi” (Giăng 15:12). Chúng ta cũng được dạy phải phục vụ lẫn nhau, “Hỡi anh em, hãy vì tình thương làm đầy tớ lẫn nhau.” Lạy Chúa xin giúp con sống từng ngày Quên mình Ðến nỗi ngay cả khi quì gối cầu nguyện, Con cũng chỉ cầu thay cho người khác. Xin giúp con trong mọi công việc, Con làm ngay thật, chân thành Biết rằng mọi việc con làm cho Chúa Ðều phải là làm cho tha nhân. Tha nhân, Lạy Chúa, phải, tha nhân, Xin hãy lầy điều này làm khẩu hiệu, Xin để con sống cho người khác Ðể con có thể sống như Ngài. C.D. Meigs Với tư cách là Cơ-đốc nhân, Kinh Thánh dạy rằng đối với nhau chúng ta có bổn phận phải nêu gương tốt. Thánh Phao-lô bảo rằng, “phải lấy lời nói, nết làm, sự yêu thương, đức tin và sự tinh sạch mà làm gương cho các tín đồ” (ITi-mô-thê 4:12). Ðây không phải là gợi ý của Phao-lô, nhưng là một mệnh lệnh; không phải một đề nghị mà là một bổn phận. Chúng ta phải là những Cơ-đốc nhân gương mẫu. Kinh Thánh cũng dạy chúng ta phải tha thứ cho nhau, “Hãy ở với nhau cách nhân từ, đầy dẫy lòng thương xót, tha thứ nhau như Ðức Chúa Trời đã tha thứ anh em trong Ðấng Christ vậy” (Ê-phê-sô 4:32). Chúa Giê-xu dạy rằng “nếu không tha thứ cho người ta thì Cha các ngươi cũng sẽ không tha thứ cho các ngươi” Chúa cũng dạy, “Khi các ngươi đứng cầu nguyện, nếu có sự gì bất bình cùng ai thì hãy tha thứ, để Cha các ngươi ở trên trời cũng tha lỗi cho các ngươi” (Mác 11:25). Chúng ta cũng được dạy rằng Cơ-đốc nhân không được đoán xét lẫn nhau nhưng phải quyết định không bao giờ để đá vấp chân hay một trở ngại nào trên lối đi của anh em mình. Kinh Thánh dạy chúng ta phải tùng phục nhau, chúng ta phải mặc lấy sự khiêm nhường khi đối xử với nhau. Chúng ta phải tôn trọng, quí mến nhau, phải đặt người khác lên trước và chúng ta sau cùng. Sau khi bị tai biến mạch máu não, trong sáu năm cuối đời, nhạc mẫu tôi phải ngồi trên xe lăn, nhạc gia tôi là bác sĩ L. Nelson Bell, một nhà chơi thể thao, bác sĩ, nhà truyền giáo và nhà văn (trong năm cuối đời, ông còn là người điều hành hội thánh Giám Lý Miền nam trước khi liên kết), đã tận tụy săn sóc bà với tất cả tâm tình thương mến. Một ngày kia ông bảo nhà tôi, “Con biết không, đây là những ngày hạnh phúc nhất của bố mẹ! Săn sóc mẹ con là một đặc ân lớn nhất trong đời ba.” Những ai thấy lúc ông săn sóc cho bà, biết những điều ông nói là chân thật. Là Cơ-đốc nhân, chúng ta phải mang gánh nặng cho nhau. Có những gánh nặng mỗi người phải tự mang lấy, không ai mang thay cho ai được. Nếu xao nhãng, gánh nặng cá nhân kia sẽ mãi còn đó. Tuy nhiên, có những gánh nặng khác bạn bè có thể giúp như những lúc buồn đau, tai họa, thử thách, cô đơn, những gánh nặng gia đình, những khó khăn thuộc linh, con cái mắc vòng nghiện ngập ma túy hay lao lý hay mất tích. Nhưng chúng ta không nên lo lắng về gánh nặng, chúng ta phải gom hết và chất lên vai Ðức Chúa Trời, hướng về Chúa xin Ngài ban quyền năng, nâng đỡ và bổ sức cho chúng ta. Tuy nhiên bổn phận chúng ta là phải giúp đỡ anh em mình mang gánh nặng riêng. Kinh Thánh dạy rằng chúng ta phải sống rộng rãi với nhau. Chúa dạy bổn phận Cơ-đốc nhân là săn sóc cô nhi quả phụ và giúp đỡ những người nghèo khó trong cộng đồng Cơ Ðốc. Kinh Thánh dạy chúng ta phải đóng góp cho các nhu cầu của các tôi tớ Chúa... tiếp đãi khách lạ... rửa chân các thánh đồ, cứu giúp những người khốn khổ... Chúa Giê-xu cũng dạy “Hễ các ngươi đã làm việc đó cho một người trong những người rất hèn mọn này của anh em ta, ấy là đã làm cho chính mình ta vậy”... và “ban cho có phước hơn nhận lãnh.” Tất cả những điều này là các bổn phận xã hội của tín hữu với nhau.
Ân Sủng Thể Hiện Trong Hành Ðộng Ðiểm cuối cùng, Cơ-đốc nhân phải là những người thể hiện lòng nhân hậu, và đây là một trong những mỹ đức quan trọng và lớn nhất của người tin Chúa. Chính sức mạnh niềm tin của chúng ta đôi khi khiến chúng ta có khuynh hướng nghĩ rằng mình đúng và tất cả những người khác sai. Ðây là điều tốt nếu những tín niệm của chúng ta dựa trên những mạng lịnh minh thị của Chúa “Ngươi phải” hoặc “Ngươi chớ” thay vì dựa trên ý kiến riêng của chúng ta. Nhiều phe nhóm khác nhau, thường khi chống đối nhau trong hội thánh đều nhấn mạnh khuynh hướng ghê sợ của con người là qui tụ lại thành từng nhóm riêng, xây dựng trên những tín niệm sâu sắc về những vấn đề vụn vặt mà mỗi nhóm tin rằng chỉ một mình họ có lời giải đáp. Cố tiến sĩ Harry Ironside từng nói: “Chúng ta phải cẩn thận đừng nhầm thành kiến với tín niệm.” Tất nhiên chúng ta phải ghê tởm sự gian ác, những việc xấu xa, sai trái, nhưng thái độ không dung nạp tội lỗi thường biến thành thái độ không chấp nhận tội nhân. Chúa Giê-xu ghét tội lỗi, nhưng thương yêu tội nhân. Tôi thấy vừa sửng sốt, vừa khôi hài khi nghe một người có một nền tảng tôn giáo khá căn bản tuyên bố trong một chương trình truyền hình rằng “bạn không hề thấy Chúa Giê-xu gần gũi những người có tư cách đáng ngờ hay những người có quan niệm và thái độ không phù hợp với những điều Chúa Giê-xu biết là cao quí, đúng đắn.” Người nói như thế cần phải biết rằng Chúa Giê-xu không ngại tiếp xúc với bất cứ ai! Một trong những điều các thấy thông giáo và phe Pha-ri-si chỉ trích Chúa Giê-xu là thái độ sẵn sàng giúp đỡ cũng như trò chuyện, trao đổi ý kiến với mọi người, dù đó là thành phần thâu thuế, trộm cắp, các giáo sư, gái buôn hương, kẻ giàu hay người nghèo! Ngay cả các môn đệ cũng trách Chúa đã tiếp xúc với những người bất xứng ở nơi công cộng, nhưng tất cả những điều này không làm giảm bớt lòng thương cảm của Chúa đối với những thành phần bần cùng, đui mù, bẩn chật trong xã hội. Chúa Giê-xu có một tinh thần cởi mở, bao quát hơn hết thế giới từng chứng kiến. Ngài có một tín niệm vô cùng mạnh mẽ trong lòng rằng Ngài có thể hòa nhập với mọi hạng người mà không sợ bị ô nhiễm. Chính sự sợ hãi làm cho chúng ta không muốn nghe quan điểm của người khác, ngại rằng quan điểm của chúng ta bị phê phán. Chúa Giê-xu không hề có nỗi lo sợ đó, không hề có những quan niệm hẹp hòi, không cần gì phải giữ kẽ hay thủ thế để tự bảo vệ. Chúa biết rõ khác biệt giữa lòng bao dung với tinh thần thoả hiệp và đây chính là những điều chúng ta cần học nơi Ngài. Chúa đã nêu cho chúng ta một gương mẫu trong sáng, vĩ đại, hơn hết về chân lý kết hợp vơí tình thương và khi từ giã Ngài phán rằng, “Hãy đi, làm theo như vậy” (Lu-ca 10:37). Trên đây chỉ là một vài trong số rất nhiều những bổn phận xã hội của Cơ-đốc nhân. Cơ-đốc nhân không thể ẩn dật trong cuộc sống cô độc nhưng anh là một thành viên trong xã hội. Vì thế, những lời dạy của Chúa Giê-xu thường có liên quan đến thái độ của chúng ta đối với đồng bào, đồng loại. Bạn cần học Kinh Thánh, đọc và sống theo lời dạy của Kinh Thánh. Chỉ lúc đó bạn mới có thể bày tỏ về quyền năng biến đổi của Chúa Cứu Thế đang ngự trị trong lòng mình cho một thế giới đầy bối rối.
Billy
Graham Peace
With God |
|
|
|