![]() |
|
|
Hội Thánh Tin Lành Việt
Nam - Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ |
|
|
Lời Giới Thiệu Trong cuộc chiến tranh thế giới lần thứ hai, gia đình Corrie ten Boom là những Cơ-đốc nhân Hòa Lan yêu mến Chúa, đã cho nhiều người Do Thái bị bách hại ẩn trốn. Về sau, cha của bà và chị gái Betsie đã chết thảm trong các trại tập trung của Ðức Quốc Xã. Chính bà vào cuối cuộc chiến cũng bị bắt vào trại cấm tại Ravensbruck suốt 10 tháng. Bà được phóng thích ngày 28 tháng 12, 1944 do một nhầm lẫn về giấy tờ, nhưng hiển nhiên ở trong sự tể trị của Chúa, lúc đó bà đã 59 tuổi. Suốt bốn thập kỷ sau đó, bà đã đi diễn giảng về tình thương tha thứ của Ðức Chúa Trời ở hơn 60 quốc gia, viết 9 cuốn sách trong đó có cuốn “Nơi Trú Ẩn” (The Hiding Place) thuật lại những ngày bà bị giam giữ. Sau đây là câu chuyện bà kể lại về một kinh nghiệm tha thứ của chính bà.
Yêu Kẻ Thùby Corrie ten Boom Chính trong ngôi nhà thờ ở Munich tôi nhìn thấy hắn ta - người đàn ông vạm vỡ, hói đầu trong chiếc áo khoác xám, mũ nỉ nâu trong hai tay. Dòng người lũ lượt tuôn ra từ căn phòng dưới tầng trệt nơi tôi vừa diễn giảng. Họ đang di chuyển dọc theo những hàng ghế gỗ để ra cửa chính ở cuối phòng. Ðó là vào năm 1947, lúc tôi vừa từ Hòa Lan đến nước Ðức bại trận với sứ điệp nói về sự tha thứ của Ðức Chúa Trời. Ðây là một chân lý cần được nghe hơn hết trong một đất nước đau thương bị đạn bom tàn phá. Tôi đem đến cho họ một hình ảnh mà người Hòa Lan như tôi rất thích dùng, có lẽ vì đất nước Hòa Lan không mấy cách xa biển cả. Tôi bảo rằng khi chúng ta ăn năn xưng tội, Ðức Chúa Trời sẽ ném tất cả tội lỗi chúng ta xuống đáy biển sâu hơn hết. Dù không tìm được một câu Kinh Thánh nào hỗ trợ cho ý tưởng này, nhưng tôi tin rằng Ðức Chúa Trời sẽ cắm tại vùng biển sâu đó tấm bảng “Cấm Câu Cá”. Những gương mặt trang nghiêm chăm chú nhìn sâu vào mắt tôi, nuốt từng lời tôi nói mà hình như không dám tin. Sau khi tôi trình bày, không ai hỏi một câu nào. Mọi người yên lặng đứng dậy, yên lặng rời phòng. Ðúng vào lúc ấy, tôi thấy ông ta chen ngược dòng người đi tới. Khi tôi nhìn thấy cái áo khoác, cái mũ nâu, kế đến là bộ đồng phục xanh, cái mũ lưỡi trai với huy hiệu hình sọ người. Tất cả ký ức kinh khủng bất chợt trở lại. Tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng rộng với những ngọn đèn pha chói chang từ trên trần rọi xuống. Một đống lớn quần áo, giày dép ở giữa phòng, cái cảm giác xấu hổ khi phải trần truồng đi ngang qua con người này. Tôi có thể thấy vóc dáng gầy gò đi trước tôi, sương xườn lộ rõ bên dưới làn da nhăn nhíu. Betsie, chị gầy quá! Ðó là ở Ravensbruck, và người đàn ông đang tiến về phía tôi hồi đó là một trong những tên cai tù - một trong những tên cai tù độc ác nhất. Bây giờ thì ông ta đang đứng trước mặt tôi, tay chìa ra, “Thưa bà, bài giảng thật hay! Còn gì sung sướng hơn được biết như bà nói, tất cả tội lỗi chúng ta bị quăng xuống đáy biển!” Còn tôi, người vừa mới nói rất trơn tru về sự tha thứ lại đứng lúng túng cầm cuốn sổ bài giảng, thay vì đưa tay ra bắt. Tất nhiên là ông ta không nhớ tôi! Làm thế nào ông ta có thể nhớ được một người tù trong số hàng nghìn nữ tù nhân khác? Nhưng tôi nhớ ông ta rất rõ với cái bao da bên hông. Tôi đang mặt đối mặt với tên cai tù và máu tôi như đông đặc lại. “Trong bài giảng bà có nhắc đến trại Ravensbruck,” ông ta nói, “Tôi là một cai tù ở trại đó.” Không, như vậy là hắn ta không nhớ tôi. “Nhưng từ dạo ấy,” ông ta nói tiếp, “Tôi đã trở thành một Cơ-đốc nhân. Tôi biết Chúa đã tha thứ bao nhiêu việc tàn ác tôi đã làm ở đó, nhưng tôi cũng muốn được nghe lời tha thứ đó từ chính miệng bà. Thưa bà,” tay ông ta lại chìa ra, “bà có tha thứ cho tôi không?” Tôi đứng đó lặng yên. Vô vàn tội lỗi của tôi đã bao lần cần được tha thứ, mà bây giờ lại thấy mình không thể thứ tha. Betsie đã chết tại đó - có thể nào hắn ta xóa sạch cái chết dần mòn của chị tôi chỉ bằng một lời xin? Hiển nhiên thời gian hắn đứng đó tay chìa ra chỉ có vài giây, nhưng đối với tôi lâu như cả giờ, khi tôi phải vật lộn với một điều khó khăn nhất trong đời. Nhưng tôi biết, đây là điều tôi phải làm. Sứ điệp bảo rằng Ðức Chúa Trời tha thứ có một điều kiện tiên quyết: chúng ta phải tha thứ những người làm thương tổn chúng ta. Chúa Giê-xu dạy rằng, “Nếu không tha lỗi cho người ta thì Cha các ngươi trên trời cũng không tha lỗi cho ngươi.” Tôi biết điều này không chỉ là giới răn của Chúa nhưng còn phải là kinh nghiệm trong đời sống hàng ngày. Từ cuối cuộc chiến, tôi đã tổ chức một nơi ở tại Hòa Lan cho các nạn nhân của Ðức Quốc Xã. Tôi thấy những người có thể tha thứ cho kẻ thù từng đối xử tàn bạo và đày đọa mình, là những người có thể trở về, hội nhập lại với thế giới, xây dựng lại cuộc đời, dù trên thân xác còn đầy vết sẹo. Trong khi đó những người nuôi lòng hận thù cay đắng lại tiếp tục sống trong những thương tật của tâm hồn. Ðó là một sự thật đơn giản nhưng đáng sợ. Cho nên tôi vẫn đứng đó với tất cả băng giá bóp nghẹt trái tim. Nhưng tôi cũng biết sự tha thứ không phải là một xúc cảm. Tha thứ là một hành động của ý chí, và ý chí vẫn có thể hoạt động bất chấp nhiệt độ của trái tim. Tôi yên lặng cầu nguyện, “Chúa Giê-xu ơi, xin giúp con! Con có thể đưa tay ra. Con chỉ có thể làm tới đó thôi nhưng xin Chúa đem đến cho con một chút xúc cảm.” Lúc đó tôi như một khúc gỗ, đưa tay ra một cách máy móc, đặt vào bàn tay đang chìa ra trước mặt tôi. Khi vừa làm như thế, một việc tôi không thể tưởng tượng nổi bất ngờ xảy ra. Dường như có một luồng điện từ vai, truyền xuống cánh tay rồi tỏa ra ở hai bàn tay chúng tôi đang nắm chặt. Rồi cái hơi ấm của sự chữa lành đó lan ra khắp người, làm tôi dàn dụa nước mắt. Tôi vừa khóc vừa nói, “Tôi tha thứ cho ông - vâng, thật lòng tha thứ cho ông!” Trong giây lát, chúng tôi nắm tay nhau - một tên cựu cai tù và một cựu tù nhân. Tôi chưa từng kinh nghiệm tình yêu của Ðức Chúa Trời trong cái cường độ mạnh mẽ như thế. Tôi biết đó không phải là tình yêu của tôi. Tôi đã cố yêu thương nhưng không có được năng lực này. Ðây chính là năng lực của Thánh Linh như được ghi trong Rô-ma 5:5 “...vì sự yêu thương của Ðức Chúa Trời rải khắp trong lòng chúng ta bởi Ðức Thánh Linh đã được ban cho chúng ta.” Corrie ten Boom (Hảo Minh chuyển ngữ)
Thông Báo của Ðoàn Phụ Nữ
Ðoàn Phụ Nữ đã phát hành Ðặc San Phụ Nữ 2004 nhân dịp Hội Ðồng Giáo Hạt lần thứ 29 & Hội Ðồng Phụ Nữ Giáo Hạt lần thứ 28, trong tháng Bảy vừa qua tại Azusa Pacific University. Ðặc San gồm nhiều bài vở giá trị để bồi linh, giải trí, mở mang kiến thức, đặc biệt có 7 bài học Kinh Thánh cho cá nhân hoặc từng nhóm do bà Cố Ðoàn Trưởng Nguyễn Bá Quang biên soạn. Xin giới thiệu với quí độc giả Thông Công và Ban Phụ Nữ các Hội Thánh. Giá bán $6.00 một quyển, chưa cước phí. Xin đặt mua tại: Ðoàn Phụ Nữ (714) 491-8007 Ngân phiếu xin ghi: VCW Gửi về địa chỉ: Bà Ðặng Minh Trí 801 Magnolia Ave Placentia CA 92670
|
|
|
|
|