Hội Thánh Tin Lành Việt Nam - Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ

Mười  Xu

 

 

   

 

     

 

 

 

 

   

- “Này cô! Cho thêm nước!”

  - “Cô xem giúp thức ăn của tôi đã có chưa?”

  - “Tôi muốn gọi thêm món tráng miệng!”

Tôi tất tả chạy từ bàn này sang bàn khác, vâng, dạ luôn miệng,  vào bếp rồi đi ra như thoi đưa mà vẫn không kịp.  Ðó là vào một buổi trưa cuối đông, trong một nhà hàng đông chật người.  Ngoài cửa khách sắp hàng chờ bàn, còn tôi thì đã mệt nhoài, dù mới quá trưa.  Ðầu nhức như búa bổ, tôi thầm nghĩ không biết mình có thể chịu nổi đến tối hay không.

Tôi không thể quên được tâm trạng mừng rỡ hơn một năm trước đây khi tìm được công việc này vào lúc tôi bất ngờ thấy mình bỗng nhiên rơi vào cảnh đời phũ phàng, một tay phải nuôi hai con nhỏ dại mà chính mình chưa hề được chuẩn bị.  Học hành dang dở, không có nghề chuyên môn, tôi thấy như bắt được vàng khi được nhận vào làm trong một nhà hàng đông khách thuộc hạng sang, ở gần một bệnh viện lớn.

Là “ma mới” tôi bị đưa xuống làm ở khu xa nhà bếp nhất, nghĩa là thời gian bưng thức ăn và dọn bàn sẽ lâu hơn, mệt hơn, nhưng tôi không nề hà.  Ðược làm ở đây đã là quá tốt rồi.  Căn phòng tôi phụ trách có hai bàn lớn và nhiều bàn nhỏ quanh tường bên cửa sổ.  Như một qui luật ngầm, những khách “được” mời vào khu xa nhất này là những người đi một mình hoặc gia đình đông con ồn ào.  Ðây cũng là hai thành phần thực khách ưa rắc rối, đòi hỏi nhiều mà lại khó chiều.  Cà-phê phải thật nóng, thức ăn cầu kỳ, có khi không có trong thực đơn phải năn nỉ, phải đề nghị món thay thế nhưng khi phải chờ lâu khách lại hối.  Ngoài ra còn bao nhiêu chuyện khác khách có thể than phiền: nhạc lớn quá, phòng lạnh quá… Tôi đã được căn dặn là phải hết sức làm vừa lòng khách, và cũng vì thế, trưa nay tôi đã kiệt lực!  Những lúc mệt mỏi tôi thường dừng lại chốc lát, nhìn ra khung cửa sổ cuối phòng. 

Trong cái thành phố cao nguyên này, khung cửa “của tôi”  hướng ra một cảnh đẹp hiếm hoi.  Một dòng suối nhỏ thật sâu chảy giữa hai bờ đá tuyết phủ, dẫn vào khu rừng thông vắng lặng.  Ðúng lúc ấy tôi thấy bà.  Bà ngồi một mình bên cái cửa sổ đó và cũng đang nhìn ra bức tranh thiên nhiên kia, nhưng cái bàn bà ngồi là một hình ảnh tương phản, ngổn ngang đủ thứ của một bữa ăn chưa được dọn dẹp.  Tôi vội vã tiến lại.

  -Chào bà. Bà khỏe không? Tôi dọn bàn cho bà ngay đây!

  -Cám ơn cô.

Bà tiếp tục nhìn ra ngoài trong khi tôi lau dọn mặt bàn.  Bà khá lớn tuổi, tóc bạc với nhiều nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt khắc khổ và buồn.  Hai bàn tay xương xẩu, gân guốc nói lên một đời lao động vất vả.  Bà mặc chiếc áo khoác đã cũ và trông cách phục sức, bà không phải là thực khách thường xuyên của nơi này.

Ðợi tôi lau bàn xong, bà nhỏ nhẹ.

  - Cô cho tôi một tách trà.

  - Vâng.  Bà sẽ có một tách trà thật nóng!

Bà cười nhẹ, nhưng nét cười không đến được đôi mắt buồn vẫn nhìn ra khung cửa.  Tôi định gợi chuyện thêm, nhưng những tiếng gọi từ các thực khách khác đã đem tôi ra khỏi cái không gian chật hẹp cô đơn của bà.

  - Này cô! Cà-phê của tôi đâu?

  - Ðây này! Tôi chờ cả hai mươi phút rồi! Sau lâu thế?

 

Sau một hồi đi lên đi xuống nhà bếp như con thoi, bưng thức ăn cho khách và sau khi  mọi yêu cầu “cấp bách” tạm được giải quyết, tôi  nhìn về phía cuối phòng thì bà khách đã đi mất. Tôi đang tự hỏi không biết bà có chuyện gì buồn thì nghe tiếng gọi tên mình.  Bà khách lúc nãy đang chen đám đông đi về phía tôi.  Bà vừa đưa tay ra vừa nói, “Tôi có một chút cho cô.  Ít lắm, nhưng để cám ơn cô đã tiếp đãi rất ân cần.” Tôi để khay xuống cái bàn trống, chùi tay ướt, vừa nhận 10 xu từ tay bà vừa nói,  “Bà cứ đến đây là quí rồi, không cần phải thế này!” Tôi thấy nếu chỉ nói lời cám ơn thì không đủ, bà đã cố ý đến cho tôi chút tiền thưởng khác hẳn với cách cho của nhiều thực khách khác. Tôi nhìn bà với ánh mắt quí mến, nói thêm,  “Xin Chúa ban phước lành cho bà.”

Phản ứng bất ngờ của bà làm tôi kinh ngạc.  Bà vụt nắm lấy tay tôi, bật khóc, “Con tạ ơn Chúa đã đáp ứng nhu cầu của con!  Chúa biết con đang rất cần một người bạn tin Chúa ở gần!”  Tôi kéo bà ngồi xuống ghế, “Có chuyện gì vậy, bà nói với tôi được không?” Bà lắc đầu, “Không ai có thể làm gì được!  Tôi đưa nhà tôi đến đây khám bệnh, tưởng chỉ bị sa ruột, nhưng không ngờ bác sĩ khám phá ông bị ung thư và tôi không biết ông nhà tôi có chịu nổi cuộc giải phẫu không.  Ông đã 72 tuổi, chúng tôi lập gia đình đã 50 năm, nếu ông có mệnh hệ nào, tôi không biết phải làm gì trong cái thành phố xa lạ và lạnh lẽo này.  Tôi đã cầu nguyện xin Chúa cho tôi gặp một người tín đồ nào đó ở gần nhưng lại thấy sao mọi người không thân thiện và lãnh đạm quá!  Tôi đang nghĩ là không biết có Ðức Chúa Trời ở đây hay không…” Bà cố cầm nước mắt, “Tôi đã định không vào nhà hàng này vì trông có vẻ đắt tiền.  Nhưng tôi mệt và thấy cần phải rời bệnh viện chốc lát.  Lúc nãy khi ngồi nhìn ra cửa sổ ở cuối phòng, tôi lại cầu nguyện thêm một lần nữa, xin Chúa cho tôi gặp một người tín đồ nào đó để biết rằng tôi không hoàn toàn cô đơn trong cái thành phố xa lạ này, và cũng để chắc rằng Chúa nghe lời cầu nguyện của tôi. Vừa lúc đó tôi gặp cô!”

Vẫn nắm tay bà, tôi hỏi, “Bà cho tôi biết tên ông, tôi sẽ cầu nguyện cho cả ông bà mỗi ngày trong một tuần.”

“Ông nhà tôi là Henry.  Vâng, xin nhờ cô cầu nguyện cho chúng tôi!”  Nói rồi bà đứng lên đi ra.  Còn tôi trở lại làm việc.  Tôi bỗng thấy tất cả những mệt nhọc lúc trưa tiêu tan.  Dường như trong tôi có một luồng sinh khí mới, và một điều lạ nữa là suốt cả buổi chiều còn lại, tất cả các thực khác đều rất hiền lành, dễ thương, không ai phàn nàn hay đòi hỏi điều gì quá đáng.  Tôi biết Ðức Chúa Trời đã hoạch định để cho chúng tôi gặp nhau và giúp đỡ nhau bằng những điều thật nhỏ. Tôi thấy vui được cầu thay cho bà và món tiền thưởng bà cho tôi không chỉ có 10 xu mà lớn hơn nhiều.

 

Theo Jeanne Morris

“Ten Cents”

Trích trong Chicken Soup For The Christian Soul

Hảo Minh lược dịch

 

 

 

Thông Báo của Ðoàn Phụ Nữ

 

Ðoàn Phụ Nữ đã phát hành Ðặc San Phụ Nữ 2004 nhân dịp Hội Ðồng Giáo Hạt lần thứ 29 & Hội Ðồng Phụ Nữ Giáo Hạt lần thứ 28, trong tháng Bảy vừa qua tại Azusa Pacific University.

Ðặc San gồm nhiều bài vở giá trị để bồi linh, giải trí, mở mang kiến thức, đặc biệt có 7 bài học Kinh Thánh cho cá nhân hoặc từng nhóm do bà Cố Ðoàn Trưởng Nguyễn Bá Quang biên soạn.  Xin giới thiệu với quí độc giả Thông Công và Ban Phụ Nữ các Hội Thánh.

Giá bán $6.00 một quyển, chưa cước phí.

Xin đặt mua tại:         Ðoàn Phụ Nữ

                                (714) 491-8007

Ngân phiếu xin ghi:    VAW (Vietnamese Alliance Women)

Gửi về địa chỉ:           Bà Ðặng Minh Trí

                                801 Magnolia Ave

                                Placentia  CA  92670