Hội Thánh Tin Lành Việt Nam - Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ

Thơ

 

 

   

 

     

 

 

 

 

“Hỡi Bết-lê-hem Ép-ra-ta, ngươi ở trong hàng ngàn Giu-đa là nhỏ lắm,

song từ nơi ngươi sẽ ra cho ta một Ðấng cai trị trong Y-sơ-ra-ên;

gốc tích của Ngài bởi từ đời xưa, từ trước vô cùng” (Mi-chê 5: 1)

 

Nhớ Bết-lê-hem

 

Bết-lê-hem ôi, ta nhớ ngươi

Nhớ ngươi, đôi mắt lệ tuôn rơi

Tuôn rơi là bởi ta thương Chúa

Thương Chúa vì ai phải xuống đời.

Bết-lê-hem ôi, ta nhớ ngươi

Nhớ ngươi, khi Chúa đến thăm người

Thăm người nào thấy ai lưu ý

Máng cỏ chuồng chiên một cảnh trời.

Bết-lê-hem ôi, ta nhớ ngươi

Nhớ ngươi, hơn cả nhớ người đời

Người đời nào thấy vinh quang Chúa

Ðêm vắng canh khuya chói rạng ngời

Bết-lê-hem ôi, ta nhớ ngươi.

Nhớ ngươi, khi tiếng hát vang trời

Vang trời, vì bởi muôn thiên sứ

Rao báo tin lành đến tận ngươi.

Bết-lê-hem ôi, ta nhớ ngươi

Nhớ khi mục tử quyết vâng lời

Vâng lời tìm kiếm hài nhi thánh

Thân bọc bằng khăn rất ngậm ngùi.

Bết-lê-hem ôi, ta nhớ ngươi

Nhớ ngươi, lại nhớ cả phương trời

Phương trời, bác sĩ theo sao đến

Phẩm vật dồi dào hiến Chúa ngươi.

Bết-lê-hem ôi, ta nhớ ngươi

Nhớ ngươi, diễn tả một đôi lời

Ðôi lời cảm tạ ơn cao thẳm

Kỷ niệm nghìn xưa Chúa xuống đời!

 

Mục Sư Lưu Văn Mão

(Nam Sơn Thi Phẩm)