![]() |
|
|
Hội Thánh Tin Lành Việt Nam - Giáo
Hạt Việt Nam Hoa Kỳ |
|
|
Phụ Nữ Trong Kinh Thánh |
|
|
|
Trong Trang Phụ Nữ Thông Công số vừa qua, chúng tôi đã bắt đầu trình bày về bà An-ne, một phụ nữ có đời sống tốt đẹp và nhiều điều cao quý, đáng cho chúng ta học hỏi. Bà An-ne được nhắc đến trong sách I Sa-mu-ên chương 1 và 2. Qua bài trước, chúng ta đã biết về gia đình bà An-ne, tâm tính của bà, nỗi khổ của bà và lời cầu nguyện bà dâng lên cho Chúa. Trong Trang Phụ Nữ kỳ này chúng ta sẽ nhìn vào lời cầu nguyện của bà An-ne để tìm những bài học hữu ích khác.
Bà An-ne (bài 2)
Lời cầu nguyện của An-ne Kinh Thánh ghi về khung cảnh lúc bà An-ne cầu nguyện và nội dung lời cầu nguyện của bà như sau: Sau khi người ta đã ăn uống tại Si-lô rồi, An-ne bèn đứng dậy. Lúc ấy Hê-li, thầy tế lễ, đang ngồi trên một cái ghế gần bên cửa của đền Ðức Giê-hô-va. An-ne lấy làm sầu khổ trong lòng, vừa cầu khẩn Ðức Giê-hô-va, vừa tuôn tràn giọt lệ. Nàng hứa nguyện rằng: Ôi, Ðức Giê-hô-va của vạn quân, nếu Ngài đoái xem nỗi sầu khổ của con đòi Ngài, nhớ lại nó chẳng quên, và ban cho con đòi Ngài một đứa trai, thì tôi sẽ phú dâng nó trọn đời cho Ðức Giê-hô-va, và dao cạo sẽ chẳng đưa ngang qua đầu nó... Nàng cầu nguyện lâu dài trước mặt Ðức Giê-hô-va... Vả, An-ne nói trong lòng, chỉ nhóp nhép miệng mà thôi, không có ai nghe tiếng nàng- I Sa-mu-ên 1:9-13. Qua phần Kinh Thánh trên, chúng ta ghi nhận những điểm sau đây về lời cầu nguyện của bà An-ne: 1. Khi gặp khó khăn buồn đau, bà An-ne đến với Chúa Trước những khổ đau của đời sống, bà An-ne không than thở với người nhưng trình dâng niềm đau của bà cho Chúa. Bà biết Chúa sẽ đoái nghe, thông cảm và Ngài cũng sẽ nhậm lời, cứu bà ra khỏi hoàn cảnh đau buồn. Chúng ta có mối quan hệ gần gũi với Chúa như bà An-ne không? Khi lo lắng, khi gặp chuyện buồn đau, chúng ta thường tìm đến với ai? Với bạn bè, người thân hay đến với chính Chúa? Người chung quanh có thể thông cảm và giúp chúng ta được phần nào trước những khó khăn đau buồn, nhưng lắm khi cũng có thể khiến chúng ta thất vọng hoặc cho chúng ta những lời khuyên nhủ, góp ý sai lầm. Khi gặp chuyện nan giải trong đời sống cũng như khi gặp thử thách, chúng ta hãy noi gương bà An-ne, đến với Chúa, dâng trình những khó khăn đó cho Chúa và trông đợi Ngài giải cứu. Vua Ða-vít ngày xưa đã kinh nghiệm điều này nên ông khuyên: Hãy trao gánh nặng ngươi cho Ðức Giê-hô-va, Ngài sẽ nâng đỡ ngươi; Ngài sẽ chẳng hề cho người công bình bị rúng động -Thi Thiên 55:22. Sứ đồ Phi-e-rơ cũng kinh nghiệm sự chăm sóc đặc biệt của Chúa nên ông khuyên: Hãy trao mọi điều lo lắng mình cho Ngài, vì Ngài hay săn sóc anh em- I Phi-e-rơ 5:7. 2. Bà An-ne có mối tâm giao mật thiết với Chúa a. Bà dành thì giờ cầu nguyện thay vì ăn uống Ngày xưa, mỗi lần lên đền thờ dâng tế lễ là dịp cho con dân Chúa ăn uống và thông công với nhau, tương tự như các buổi nhóm họp của chúng ta ngày nay. Vì mỗi năm mới gặp nhau một lần, lại phải dâng sinh tế như bò, chiên, ... nên sau đó con dân Chúa có dịp ngồi lại ăn chung với nhau những tế lễ đã dâng. Ðây là dịp thông công hiếm có nên nhiều người không quan tâm đến thì giờ cầu nguyện với Chúa. Có người còn tranh giành nhau phần tế lễ đã dâng, như trường hợp các con của thầy tế lễ Hê-li (I Sa-mu-ên 2:12-17). Nhưng bà An-ne thì khác, Kinh Thánh cho biết, dù được chồng thương và chia cho phần tế lễ gấp đôi, bà không màng đến việc ăn uống: Ðến ngày Ên-ca-na dâng tế lễ, thì chia của lễ ra từng phần ban cho Phê-ni-na, vợ mình, và cho các con trai và con gái mình. Nhưng người lại ban cho An-ne một phần bằng hai, vì người thương nàng, dẫu rằng Ðức Giê-hô-va khiến cho nàng son sẻ... nhưng An-ne khóc và không ăn – I Sa-mu-ên 1:4-7. Bà An-ne lúc đó đang mang một gánh nặng trong lòng nên việc ăn uống đối với bà không quan trọng. Ðối với bà, nhu cầu tâm linh quan trọng hơn. Bà đi với chồng lên đền thờ không phải để ăn uống nhưng để cầu nguyện, để dâng trình nỗi ưu tư của bà với Chúa. b. Bà cầu nguyện thầm Một điều đặc biệt trong cách cầu nguyện của bà An-ne là bà cầu nguyện thầm. Bà chỉ cần một mình Chúa nghe, vì Chúa với bà rất gần gũi, thân mật. Thường chúng ta chỉ thì thầm tâm sự với người nào chúng ta thật thân và thật tin cậy. Mỗi khi cầu nguyện với Chúa, chúng ta thường cầu nguyện như thế nào, chúng ta có thì thầm, tâm tình với Chúa như bà An-ne không? Khi được mời cầu nguyện trong những buổi nhóm họp đông người, chúng ta cần cầu nguyện lớn tiếng để mọi người có thể đồng thanh nói “A-men,” nhưng những lúc cầu nguyện một mình, chúng ta chỉ cần cầu nguyện thầm. Trong chỗ riêng tư, yên tĩnh, một mình ta với Chúa, Ngài sẽ đoái nghe. Chúa Giê-xu dạy về cách cầu nguyện như sau: Khi các ngươi cầu nguyện, đừng làm như bọn giả hình, vì họ ưa đứng cầu nguyện nơi nhà hội và góc đường, để cho thiên hạ đều thấy. Quả thật, ta nói cùng các ngươi, bọn đó đã được phần thưởng của mình rồi. Song khi ngươi cầu nguyện, hãy vào phòng riêng, đóng cửa lại, rồi cầu nguyện Cha ngươi ở nơi kín nhiệm đó, và Cha ngươi, là Ðấng thấy trong chỗ kín nhiệm, sẽ thưởng cho ngươi - Ma-thi-ơ 6:6. Chúa Giê-xu khuyên môn đồ cầu nguyện trong chỗ riêng tư, yên tịnh, vì đó là chỗ chúng ta có thể nghe tiếng Chúa phán với chính mình. Chúa nhìn thấy tấm lòng chúng ta trong chỗ riêng tư đó và Ngài hứa sẽ ban thưởng cho chúng ta. Có những người chỉ cầu nguyện ở nhà thờ, trong các buổi nhóm họp đông người, và cầu nguyện rất hay nhưng ở nhà thì không bao giờ cầu nguyện. Xin Chúa giúp chúng ta không vấp phải điều này; nếu không, chúng ta chỉ nhận được phần thưởng của người, lời khen của người, mà không nhận được phần thưởng của Chúa. c. Bà cầu nguyện rất lâu Một chi tiết khác trong cách cầu nguyện của bà An-ne cho thấy bà có mối tâm giao mật thiết với Chúa, đó là bà cầu nguyện rất lâu. Kinh Thánh ghi: Nàng cầu nguyện lâu dài trước mặt Ðức Giê-hô-va (I Sa-mu-ên 1:12). Cầu nguyện lâu là điều khó chứ không dễ, nhất là trong đời sống bận rộn ngày nay. Mỗi ngày chúng ta có bao nhiêu công việc phải lo, phải làm cho xong. Lắm khi chúng ta làm hai ba việc cùng một lúc mà cũng không kịp với những đòi hỏi của công việc, của gia đình, làm sao có thể cầu nguyện lâu được? Không những bận nhiều công việc chúng ta lại còn thường bị người chung quanh hay con cái quấy rầy, nhiều khi muốn ngồi yên nghỉ ngơi một chút cũng không được, nói gì đến việc có nhiều thì giờ yên tĩnh để cầu nguyện. Thật ra, cầu nguyện lâu và hướng trọn tâm trí về Chúa trong khi cầu nguyện là điều khó. Chỉ những ai có đời sống tâm linh trưởng thành, yêu Chúa và muốn tương giao sâu đậm với Chúa mới yêu thích giờ cầu nguyện và mới muốn cầu nguyện lâu. Tuy nhiên, chúng ta có thể đặt kỷ luật và tập cho mình có thói quen cầu nguyện với Chúa mỗi ngày. Nếu không có chỗ yên tịnh và không có nhiều thì giờ để cầu nguyện, chúng ta vẫn có thể tìm những phút rảnh rỗi trong ngày để tâm giao với Chúa. Chẳng hạn lúc sáng sớm khi người trong gia đình còn ngủ hoặc sau bữa ăn sáng, khi công việc tạm xong, con cái đã đi học, chúng ta có thể tìm được 5, 10 phút yên tịnh để cầu nguyện. Chúng ta cũng có thể dành một ít thì giờ vào buổi tối, khi mọi việc trong ngày đã tạm xong, để ra mắt Chúa. Ðiều quan trọng là chúng ta quyết tâm đặt kỷ luật, tập cho mình có thói quen dành thì giờ tâm giao với Chúa mỗi ngày. Chúng ta cũng nên cho người trong gia đình biết lúc nào là giờ cầu nguyện của chúng ta để họ tôn trọng và cũng giúp chúng ta giữ được thì giờ đó. d. Bà khóc với Chúa Một chi tiết khác nữa cho chúng ta thấy bà An-ne thật có mối tâm giao mật thiết với Chúa. Ðó là bà không những cầu nguyện thầm và cầu nguyện lâu, nhưng bà cũng khóc với Chúa. Kinh Thánh ghi: An-ne lấy làm sầu khổ trong lòng, vừa cầu khẩn Ðức Giê-hô-va vừa tuôn tràn giọt lệ (I Sa-mu-ên 1:10). Quý vị có bao giờ khóc với Chúa không? Nếu chúng ta chỉ cầu nguyện cách qua loa chiếu lệ thì khó mà có thể khóc trước mặt Chúa. Chỉ khi nào Chúa là Người Bạn Thân của chúng ta, là người chúng ta tin cậy, kính yêu, luôn luôn nghĩ đến và là người chúng ta tìm đến mỗi khi gặp khó khăn thì ta mới có thể tuôn tràn nước mắt và dốc đổ tâm sự trước mặt Ngài. Có nhiều người tin Chúa, đi nhà thờ, đọc Kinh Thánh nhưng không bao giờ cầu nguyện. Nhiều người thường viện cớ bận công việc, bận lo cho con cái nên không có thì giờ cầu nguyện, và vì thế hết năm này sang năm khác, tháng này sang tháng khác, chẳng bao giờ cầu nguyện. Thậm chí có người tin Chúa đã lâu nhưng không biết cầu nguyện là gì. Không cầu nguyện là một thiếu sót lớn trong đời sống người tin Chúa. Nếu không cầu nguyện, chúng ta sẽ không thể biết ý Chúa, không được Chúa hướng dẫn trong những quyết định quan trọng. Không những thế, trước khó khăn, thử thách chúng ta sẽ bối rối, không biết giải quyết thế nào. Là con dân Chúa và môn đệ của Chúa, dù bận rộn đến đâu chúng ta cũng cần tập thói quen cầu nguyện với Chúa mỗi ngày để được sống trong mối tâm giao mật thiết với Ngài. Chúa Giê-xu phán: Ai cứ ở trong ta và ta trong họ thì sinh ra lắm trái; vì ngoài ta, các ngươi chẳng làm chi được... Ví bằng các ngươi cứ ở trong ta, và những lời ta ở trong các ngươi, hãy cầu xin mọi điều mình muốn, thì sẽ được điều đó – Giăng 15:5, 7.
Ðức tin của bà An-ne Bà An-ne là người có đức tin mạnh mẽ nơi Chúa. Vì có đức tin nên bà đã cầu xin Chúa điều bà mơ ước. Chúng ta thấy đức tin đó rõ ràng trong lời cầu nguyện của bà. Bà cầu xin Chúa một điều mà đối với cái nhìn của con người là vô lý, không thể thực hiện được. Bà lập gia đình đã lâu mà không có con, bây giờ bà xin Chúa ban cho bà một đứa con. Không những thế bà còn dám cầu xin Chúa ban cho bà một đứa con trai. Bà An-ne cầu nguyện thật lâu, thật khẩn thiết vì bà tin rằng Chúa sẽ nghe và sẽ nhậm lời cầu xin của bà. Ngoài ra, chúng ta cũng thấy đức tin của bà An-ne qua chi tiết Thánh Kinh ghi lại như sau: Hê-li bèn tiếp rằng: Hãy đi bình an, nguyện Ðức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên nhậm lời nàng đã cầu xin cùng Ngài, nàng thưa rằng: Nguyện tôi tớ ông được ơn trước mặt ông! Ðoạn người nữ lui ra, ăn, nét mặt nàng chẳng còn ra ưu sầu nữa -I Sa-mu-ên 1:18b. Câu Kinh Thánh này thật ngắn nhưng mô tả thật đầy đủ sự thay đổi lớn lao nơi bà An-ne: Trước khi cầu nguyện bà buồn, khóc, sầu khổ và không thiết gì đến chuyện ăn uống. Nhưng sau khi thầy tế lễ Hê-li nói: “Nguyện Ðức Chúa Trời nhậm lời nàng đã cầu xin” thái độ của bà thay đổi hẳn: Bà không buồn khóc, không sầu khổ nữa nhưng vui vẻ đi ra ăn uống với gia đình. Tại sao bà thay đổi như vậy? Vì bà tin rằng Chúa đã nghe lời cầu nguyện của bà. Bà An-ne tin rằng Chúa đã nhậm lời và Ngài sẽ ban cho bà điều bà cầu xin. Vì thế bà không còn lý do gì để buồn khóc, không ăn. Có lẽ đã nhiều lần chúng ta cũng như bà An-ne, khi có chuyện buồn lo, chúng ta đem dâng trình cho Chúa. Tuy nhiên, cầu nguyện rồi lòng chúng ta vẫn nặng nề, bất an, chúng ta vẫn không ăn, không ngủ được. Lý do là vì chúng ta chưa thật sự trao hết gánh nặng của mình cho Chúa. Xin Chúa giúp chúng ta có lòng tin trọn vẹn như An-ne. Khi gặp chuyện buồn đau, chúng ta đến với Chúa, dâng trình hết cho Ngài và rồi bình an, không lo lắng nữa vì tin chắc rằng Chúa đã nghe lời cầu xin của chúng ta, đã biết những khổ đau, khó khăn của chúng ta và Ngài sẽ can thiệp để giúp chúng ta. Ðể kết thúc bài học kỳ này, chúng tôi xin gởi đến quý vị lời nhắn nhủ của sứ đồ Phao-lô về vấn đề cầu nguyện: Chớ lo phiền chi hết nhưng trong mọi sự hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin và sự tạ ơn mà trình các sự cầu xin của mình cho Ðức Chúa Trời - Phi-líp 4:6
Minh Nguyên |
|
|
|