![]() |
|
|
Hội Thánh Tin Lành Việt Nam - Giáo
Hạt Việt Nam Hoa Kỳ |
|
|
Phụ Nữ Trong Kinh Thánh |
|
|
|
BÀ MI-RI-AM Bài
2 Thưa
quý độc giả, trong Trang Phụ Nữ kỳ này, mời quý
vị cùng nhìn vào cuộc đời bà Mi-ri-am, một phụ
nữ sống trong thời Cựu Ước để tìm hiểu và
ghi nhận những điều Lời Chúa nhắc nhở chúng ta.
Bà Mi-ri-am được nhắc đến trong
sách Xuất Ê-díp-tô ký, Dân số ký, Phục truyền
luật lệ ký và sách tiên tri Mi-chê. Trong
trang Phụ Nữ trong Kinh Thánh kỳ này chúng ta
sẽ tiếp tục học về bà Mi-ri-am, một phụ nữ
được nhắc đến trong Kinh Thánh Cựu Ước.
Qua bài kỳ trước, chúng ta ghi nhận những điều
sau đây về bà Mi-ri-am: Bà thuộc chi tộc Lê-vi, con
gái của ông Am-ram và bà Giô-kê-bết. Bà là chị
của hai nhân vật nổi tiếng trong lịch sử Do Thái:
A-rôn và Môi-se. Khi còn nhỏ, Mi-ri-am là một đứa
con ngoan ngoãn, vâng lời mẹ, thương em; Mi-ri-am cũng
là một cô bé kiên nhẫn, khôn ngoan, lanh lợi. Trong
thời gian con dân Chúa đi trong đồng vắng Mi-ri-am là
nữ tiên tri, hướng dẫn phụ nữ trong việc ca hát
thờ phượng Chúa. Hôm nay chúng ta
sẽ nhìn vào một khía cạnh khác trong đời sống bà
Mi-ri-am. Kinh
Thánh ghi nhiều điều tốt về bà Mi-ri-am nhưng cũng
ghi lại lỗi lầm của bà.
Điều này cho thấy Kinh Thánh là
quyển sách trung thực. Khi ghi
lại cuộc đời những nhân vật trong Cựu Ước và
Tân Ước, Kinh Thánh ghi những ưu điểm và thành công
của họ nhưng cũng không che giấu khuyết điểm hay
thất bại của những nhân vật đó. Thất
bại thường đến với con người ở tuổi trung niên
hoặc khi một người đã đạt được một thành công
nào đó trong đời. Thất bại và
lầm lỗi cũng thường đến trong lúc chúng ta không
ngờ. Tuy nhiên, khi học về những nhân vật
trong Kinh thánh, chúng ta không vì những vấp váp
của họ mà xem thường họ hay bỏ qua những điều
tốt trong đời sống họ. Trái
lại, chúng ta ghi nhận những điều tốt để học
hỏi bắt chước và thấy những lầm lỗi để tránh
đi. Sứ đồ Phao-lô cho biết,
“Mọi sự đã chép từ xưa đều để dạy dỗ chúng
ta, hầu cho bởi sự nhịn nhục và sự yên ủi
của Kinh Thánh dạy mà chúng ta được sự trông
cậy” (Rô-ma 15:4).
Mi-ri-am
có lòng ganh tị
Sách Dân số ký 12:1, 2 ghi lại lỗi lầm của
Mi-ri-am như sau: Mi-ri-am và A-rôn nói hành Môi-se
về việc người nữ Ê-thi-ô-bi mà người đã lấy;
vì người có lấy một người nữ Ê-thi-ô-bi làm
vợ. Hai người nói rằng: Đức Giê-hô-va há
chỉ dùng một mình Môi-se mà phán sao? Ngài
há không dùng chúng ta
mà phán nữa sao? Từ buổi đầu cho đến
lúc này, bà Mi-ri-am luôn đứng bên cạnh, nâng đỡ
chức vụ của A-rôn và Môi-se. Từ khi Môi-se là em
bé, bị bỏ trên giòng sông cho đến khi ông được
Chúa dùng giải phóng con dân Chúa ra khỏi xứ nô
lệ Ai cập, và nhất là khi Môi-se hướng dẫn đoàn
dân Do Thái đi trong sa mạc, bà Mi-ri-am lúc nào cũng
ở bên cạnh, âm thầm hỗ trợ chức vụ của Môi-se
và A-rôn. Nhưng theo phần Kinh
Thánh ghi ở trên, chúng ta thấy Mi-ri-am bỗng nhiên
có thái độ phản loạn và ganh tị. Không
những một mình bà mà cả A-rôn cũng chỉ trích Môi-se.
Mi-ri-am và A-rôn chỉ trích Môi-se hai điều.
Thứ nhất, vì Môi-se cưới một người vợ không
phải là Do Thái. Thứ hai là vì Môi-se
được Chúa dùng trong vai trò lãnh đạo. Lúc
đó Đức Chúa Trời truyền phán với con dân Ngài
qua Môi-se chứ không qua A-rôn hay Mi-ri-am. Người
vợ thứ nhất của Môi-se cũng không phải là người
Do Thái. Theo
Xuất Ê-díp-tô ký chương 2 ghi lại, chúng ta biết
Môi-se được công chúa Pha-ra-ôn nuôi trong cung điện
cho đến lớn. Khi khôn lớn,
Môi-se đi ra ngoài và nhìn thấy người Ai cập đánh
đập người đồng hương, ông can thiệp và lỡ đánh
chết người Ai cập đó. Vì
hành động nông nổi đó Môi-se phải bỏ cung điện,
trốn khỏi Pha-ra-ôn. Ông đến
sống trong vùng đất của người Ma-đi-an và sau đó
cưới Sê-phô-ra, con gái Giê-trô, là người Ma-đi-an,
làm vợ. Khi Chúa kêu gọi Môi-se hầu việc Ngài,
bà Sê-phô-ra đi với chồng đến Ai cập (Xuất Theo
Xuất Ê-díp-tô ký chương 18, khi ông cụ Giê-trô,
nhạc gia của Môi-se, nghe những việc lớn lao Đức
Chúa Trời làm qua Môi-se, ông bèn đem Sê-phô-ra là
vợ của Môi-se và hai con trai Môi-se đến thăm. Ông
Giê-trô cũng góp ý kiến với Môi-se trong việc lãnh
đạo dân chúng. Sau đó ông
trở về Ma-đi-an, có lẽ cùng với vợ và con của
Môi-se, vì từ đó trở đi, Kinh Thánh không nhắc đến
bà Sê-phô-ra nữa. Xuất Ê-díp-tô ký chương
18 ghi như sau: “Giê-trô, ông gia của Môi-se, đến
với hai con trai và vợ Môi-se, thăm người nơi đồng
vắng, chỗ đóng trại gần bên núi Đức Chúa
Trời ... Đoạn, Môi-se để cho ông gia mình trở
về xứ người” (Xuất 18:5 & 27). Trong
thời gian Môi-se hướng dẫn con dân Chúa trong đồng
vắng, bà Sê-phô-ra không sống với chồng nhưng
trở về nhà cha mẹ nên Môi-se đã cưới một người
vợ khác. Người vợ này cũng là người ngoại Do
Thái và là một người da đen. Có lẽ người đàn
bà này sống ở Ai cập và đã cùng đi với đoàn
người Do Thái ra khỏi Ai cập. Người vợ này là lý
do khiến Mi-ri-am chỉ trích Môi-se. Mi-ri-am và A-rôn
chỉ trích Môi-se về việc ông cưới vợ ngoại Do
Thái nhưng thật ra hai người ganh với Môi-se vì Đức
Chúa Trời chỉ dùng Môi-se để truyền phán với
con dân Ngài chớ không dùng họ.
Tác giả Lockyer có một suy luận đặc biệt
như sau: “Mi-ri-am lúc đó đã cao tuổi và có lẽ bà
không chấp nhận được sự kiện có một người
đàn bà khác trẻ hơn và gần với em trai của bà hơn
chính bà. Mi-ri-am khinh rẻ vợ của Môi-se không
hẳn vì màu da của người đàn bà này nhưng vì bà
không phải là người Do Thái. Mi-ri-am sợ người đàn
bà ngoại bang này có ảnh hưởng không tốt trên Môi-se
và chức vụ của ông. Tuy nhiên, lý do chính khiến
Mi-ri-am nói xấu Môi-se là vì bà không chấp nhận
thẩm quyền mà Đức Chúa Trời đã ban cho Môi-se.”
Từ
trước đến giờ, Mi-ri-am như là biểu tượng của
sự hỗ trợ đối với Môi-se, bà giúp ông trong đời
sống cũng như trong chức vụ.
Bà đứng bên cạnh nâng đỡ Môi-se
trong lúc khó khăn cũng như trong giờ phút vinh quang.
Bà chia xẻ với Môi-se hy vọng tươi sáng Chúa ban
cho con dân Ngài về vùng đất hứa, nhưng bây giờ
bà bỗng nhiên trở thành người chống lại Môi-se.
Bà phê bình, chỉ trích và ganh tị với chức vụ
Chúa ban cho Môi-se. Dù A-rôn cũng đồng lòng với
Mi-ri-am trong việc này, nhưng Kinh Thánh nhắc đến
Mi-ri-am trước, chứng tỏ bà là người khởi xướng,
là người nói ra những lời chỉ trích này. Sự
kiện A-rôn và Mi-ri-am đồng lòng với nhau là điều
dễ hiểu.
Mi-ri-am chỉ ở gần Môi-se khi Môi-se
là một em bé. Sau đó Môi-se
sống trong cung điện Ai cập suốt bốn mươi năm,
rồi đến bốn mươi năm lưu lạc trong đồng vắng
Ma-đi-an (Công vụ Môi-se
đã vấp váp, cưới người không phải là con dân
Chúa, nhưng tội của Mi-ri-am nghiêm trọng hơn, không
phải bà chống nghịch Môi-se nhưng là chống lại
chính Chúa. Mi-ri-am đã kiêu ngạo,
chỉ trích người Chúa chọn và tự tôn mình lên.
Bà nghĩ rằng bà cũng ở trong hàng ngũ lãnh đạo
như Môi-se. Kinh Thánh dạy: “Đức Chúa Trời
chống cự kẻ kiêu ngạo nhưng ban ơn cho kẻ khiêm
nhường” (Gia-cơ 4:6) và: “Ngài nhạo báng kẻ hay
nhạo báng nhưng ban ơn cho người khiêm nhường” (Châm
Ngôn 3:34). Đức Chúa Trời đã
phản ứng mạnh mẽ trước lòng ganh tị và kiêu
ngạo của Mi-ri-am. Chúa bênh
vực Môi-se và hình phạt Mi-ri-am. Dân
số ký chương 12 ghi như sau: Vả, Môi-se là người
rất khiêm hòa hơn mọi người trong thế gian. Thình
lình, Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se, A-rôn và Mi-ri-am
rằng: Cả ba hãy ra đến hội mạc. Cả
ba đều đi. Đức Giê-hô-va
ngự xuống trong trụ mây đứng tại cửa hội mạc,
rồi gọi A-rôn và Mi-ri-am; hai người đều đến.
Ngài phán cùng hai người rằng: Hãy nghe rõ lời ta,
nếu trong các ngươi có một tiên tri nào, ta là Đức
Giê-hô-va sẽ hiện ra cùng người trong sự hiện
thấy, và nói với người trong cơn chiêm bao. Tôi
tớ Môi-se ta không có như vậy, người thật trung tín
trong cả nhà ta. Ta nói chuyện cùng người,
miệng đối miệng, một cách rõ ràng, không lời đố,
và người thấy hình Đức Giê-hô-va. Vậy,
các ngươi không sợ mà nói hành kẻ tôi tớ ta là
Môi-se sao? Như vậy, cơn
thạnh nộ của Đức Giê-hô-va nổi phừng phừng cùng
hai người; Ngài ngự đi. Khi
trụ mây rút trên khỏi đền tạm thì kìa, Mi-ri-am
đã bị phung trắng
như tuyết. A-rôn xây lại phía
Mi-ri-am, thấy người đã có bệnh phung
(c. 3-10). Mi-ri-am
từng được Chúa cho làm nữ tiên tri, nhưng Môi-se
có một vị trí cao trọng hơn.
Ông là người khiêm nhường, được Chúa chọn và
trao cho trọng trách lãnh đạo con dân Ngài. Mi-ri-am
xúc phạm đến Môi-se, là em của bà, nhưng Môi-se là
đầy tớ thánh của Chúa nên bà Mi-ri-am đã không
tránh khỏi hình phạt của Chúa (còn tiếp) Minh
Nguyên |
|
|
|