Hội Thánh Tin Lành Việt Nam - Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ

God’s Blessing

 

 

   

 

     

 

 

 

 

I was a 21 year old in my third year of college.  I was standing in the middle of Cal   Polytechnic State University of San Luis Obispo in California and wondering what I doing there.  In three years of college, I had changed my major four times.  I was lost and had no clue of what I was doing.  I had no direction for my life and most of all, I was afraid of failure.  The only reason that I went to college was to become somebody not for me but for my mom.  My mom was everything to me at that time.  I knew that all her hope was on me and I wanted her to be proud of me.  When I knew that I couldn’t finish school, I could feel the disappointment in her.  I had failed my mom and she was the last person on this earth that I didn’t want to be hurt because of my failure. 

I became depressed and had no desire to live.  I felt that I had no purpose in life.  I decided to kill myself by driving my car off the cliff about 3000 feet high.  As I rode up the mountain in San Luis Obispo to follow through my plan, there was something inside of me that told me not to do it.  I felt warm and a peace within me.  I decided not to do it and rode home that night.  The next day I felt there was new hope for me.  I thought that if I wasn’t a success in school, I could success in the work force.  I found a job that offer a potential to have your own store by selling vacuum cleaners.  I was determined to make this happen, and I put in 70 hours of work seven days a week. After a few months, I climbed the corporation ladder, and my dream to have my own store was within reach.  There was a disagreement between the owner and the manager, and as the result, the business began to go down hill.  I had put all my effort into this business but with no result.  I felt defeated and had no desired to do anything else.  Again I became depressed. 

One day I took my co-worker home, where he shared with me about Jesus Christ, I decided to come to his church the next Sunday and that was where I accepted Jesus Christ as my Savior.  There was a peace within me that I had never experienced before.  The stress and all the burden that I had carried those past few years had been lifted off my shoulder.

I felt joy and was happy that there was a new hope for me in the future.  The most important thing of all, I knew who I was and I had a purpose in life.  I was so excited that I called my mom to let her know that I accepted Jesus Christ as my Savior, that I was a born again Christian. There was about 10 seconds of silence which seem to me like 10 hours, and then my mom told me that I was born a Catholic and I would die a Catholic.  She then hung up on me.  A few years later God called me to come home to Virginia with the purpose of sharing the Good News to my younger brothers and sisters.  Three of my younger siblings accepted Christ as their Savior.

I joined a small American community church where I began growing in Christ.  The Lord put a burden in my heart to work with the youth and He helped me established a youth ministry in the church.  In 1996, I went to a Promise Keepers conference in Washington DC .  The conference encouraged men to be accountable to one another.  At that time I had no brother in Christ to keep me accountable.  In addition, I never had a Vietnamese Christian brother for the past 10 years that knew I was a Christian.  I asked God for a Vietnamese Christian friend. The Lord led me to a Vietnamese Church in Washington DC.  I was excited but at the same time, I was nervous because I didn’t speak and read Vietnamese. 

I met pastor Nghi at the church and he encouraged me that I would be able to speak, read and understand Vietnamese within 6 months.  I decided to join the Vietnamese church.  It was the second most important decision that I made in my life.  This was where I was able to learn how to speak, read and understanding Vietnamese, but also, this was where I met my beautiful wife, and we now have two wonderful children.

In conclusion, I have been blessed since I asked Jesus Christ to come in my life.  He gives me love, joy and hope that no one can give.  I know who I am and what my purpose is for living and I have a wonderful family.  Friend, you can receive God’s blessing too.  All you need to do is to invite Jesus Christ into your life.

 

Phước Chúa Ban

 

Năm 21 tuổi, tôi học năm thứ ba tại Ðại Học Cal Poly.  Ðứng trong khuôn viên nhà trường tôi tự hỏi không biết mình làm gì ở đây.  Trong 3 năm Ðại học tôi đã đổi ngành đến 4 lần.  Tôi không biết mình phải phải làm gì. Tôi mất phương hướng trong cuộc đời và sợ mình thất bại.  Tôi bước chân vào đại học để trở thành một con người nào đó không phải cho tôi mà là cho mẹ tôi.  Lúc đó, đối với tôi, mẹ tôi là tất cả. Tôi biết mẹ tôi đã đặt hết hy vọng nơi tôi còn  tôi thì muốn mẹ  hãnh diện về mình.

  Khi biết mình không thể hoàn tất việc học, tôi cảm nhận được nỗi thất vọng của mẹ tôi, trong khi bà là người cuối cùng trên đất này tôi không muốn làm tổn thương vì sự thất bại của mình.  Tôi đâm ra buồn chán và không muốn sống nữa. Tôi quyết định tự tử bằng cách lái xe lên đỉnh cao 3000 feet rồi lao xuống.

Tôi lái xe lên núi San Luis Obispo để thực hiện ý định tự tử, nhưng có một thôi thúc trong lòng bảo tôi đừng làm như thế và cảm nhận một hơi ấm, một sự bình an lan tỏa trong lòng.  Tôi bỏ ý định tự tử và lái xe về nhà trong đêm đó.  Tôi thấy lóe lên một tia hy vọng, khi suy nghĩ rằng nếu mình không thành công trong việc học thì mình vẫn có thể thành công trong công việc làm.  Tôi tìm được một việc có triển vọng giúp tôi làm chủ một tiệm bán máy hút bụi.  Tôi quyết định thực hiện ý định này.  Một tuần làm việc sáu ngày với 70 giờ ròng rã.  Sau vài tháng, tôi được thăng tiến trong công việc, giấc mơ làm chủ một cửa tiệm chỉ còn là gang tấc trong tầm tay với.  Nhưng rồi công việc này sa sút, vì sự bất đồng ý kiến giữa chủ và người quản lý.  Tôi đã dồn hết nỗ lực vào đây mà chẳng đem lại kết quả gì.  Tôi thấy thua cuộc và không còn muốn làm gì nữa.  Một lần nữa tôi rơi vào tâm trạng buồn chán.

Một ngày kia, tôi đưa người bạn trong sở về nhà chơi, anh này đã nói cho tôi nghe về Chúa Giê-xu, tôi quyết định đi nhà thờ với anh vào Chúa Nhật tới, và tại đây tôi đã tiếp nhận Chúa Giê-xu làm Cứu Chúa của đời tôi.  Một sự bình an mà từ trước đến nay tôi chưa hề biết đã tràn ngập trong tôi.  Những áp lực và gánh nặng trên vai hằng bao năm nay được cất đi nhẹ nhàng.

Tôi thấy vui và hạnh phúc khi biết mình có hy vọng cho tương lai.  Ðiều quan trọng nhất là tôi biết mình là ai và cuộc đời tôi có mục đích.  Tôi phấn khởi gọi điện thoại cho mẹ để báo tin tôi đã tiếp nhận Chúa Giê-xu làm Cứu Chúa của đời mình, tôi đã trở thành một tín hữu được tái sinh.  Mười giây lặng yên ở đầu dây bên kia mà tôi tưởng chừng như mười tiếng đồng hồ! Rồi mẹ tôi trả lời rằng tôi được sinh ra là một người Công Giáo, thì tôi sẽ chết là người Công Giáo.  Nói xong, bà gác điện thoại!  Vài năm sau, Chúa gọi tôi phải trở về nhà ở Virginia để nói về Chúa cho các em trong gia đình.  Ba người em tôi đã tiếp nhận Chúa Giê-xu làm Cứu Chúa.

Tôi sinh hoạt với một Hội Thánh Mỹ, đức tin tôi được tăng trưởng.  Chúa đặt trong tôi một gánh nặng lo cho các bạn trẻ trong Hội Thánh và Ngài giúp tôi gây dựng mục vụ thanh niên trong Hội Thánh này.  Năm 1996, tôi dự Hội Nghị Promise Keeper tại Washington D.C., Hội Nghị khích lệ tôi thiết lập một tình bạn mà trong đó bạn bè biết rõ nhau, quan tâm, chăm sóc lẫn nhau.  Lúc đó, tôi không có người bạn thân nào trong Chúa, hơn nữa đã 10 năm qua, tôi chưa có một người bạn tín hữu Việt Nam nào.  Tôi cầu nguyện xin Chúa đưa tôi đến với một Hội Thánh Việt Nam, nhưng đồng thời cũng lo vì mình không biết nói và đọc tiếng Việt.

Tại Hội Thánh Việt Nam, tôi gặp Mục Sư Nghi, ông khích lệ tôi rằng trong vòng  sáu tháng sinh hoạt với Hội Thánh, tôi sẽ biết nói, đọc và hiểu tiếng Việt.  Tôi quyết định đến nhóm với Hôäi Thánh Việt Nam.  Ðây là quyết định quan trọng thứ nhì tôi đã làm cho đời mình.  Tôi đã nói, đọc và hiểu tiếng Việt và nơi đây, tôi cũng gặp được một thiếu nữ xinh đẹp, nay là vợ tôi, và chúng tôi đã có hai đứa con dễ thương.

Từ ngày tôi tin nhận Chúa, cuộc đời tôi được Chúa chúc phước.  Ngài ban cho tôi tình yêu, vui mừng và hy vọng mà không ai có thể cho tôi được.  Tôi biết mình là ai, biết mục đích đời sống mình và tôi có một gia đình hạnh phúc.  Các bạn cũng có thể nhận được các phước hạnh đó.  Ðiều duy nhất bạn phải làm đó là: mời Chúa Giê-xu làm Chủ cuộc đời mình.

Hung Bedell, Dallas, Texas.