Em Tôi
wavesnotes


Gia
đ́nh tôi có tt c 11 ch em, 9 gái, 2 trai. Tôi đă tng viết v má tôi, v ba tôi, nhưng chưa h viết v Quang, em trai th nh́. Trong kư c ca tôi, Quang là đứa em đă cùng tôi đi qua mt đon đời nhiu biến động và thay đổi, qua đó tôi đă hc thêm được nhng điu v cuc đời muôn mt.

M
i ln tháng Tư v, li có nhiu điu nhc đến biến c tháng Tư ca quê hương, biến c đă nh hưởng đến tt c mi cuc đời, mi la tui, bt c xó xnh nào trên mt quê hương nhiu mến thương mà cũng quá nhiu đau kh, tôi li nh đến Quang. Năm 1975 đó, Quang 15 tui. Em không c̣n mun hc na, tr thành “hc sinh cá bit”, chng đối, ri sau mt vài năm, hoàn cnh đẩy đưa, Quang ngh hc v Sài-g̣n sinh sng để t́m phương tin và cơ hi vượt biên. Vài ḍng tôi viết không đủ để gom hết nhng tranh chiến, nhng tc tưởi, nhng tiếng cười ln tiếng khóc ca mt giai đon thanh xuân lng trong mt thi cuc nghit ngă. Nhiu ln Quang đă vượt biên, mt ln b bt ri trn tù tr v, tôi không c̣n nh́n ra Quang na, đầu trc, đen đủi, xanh xao. Sau gn 12 ln vượt biên (có th nhiu hơn na) không thành, Quang dường như mun b ư định đó, quyết tâm li, làm ăn và ch anh ch bo lănh...

Th
ế nhưng mt hôm Quang đưa tôi xem lá thư ca mt người bn gái mi đi bo lănh t xa gi v, t ư mong ch ḿnh, ni lo lng chp ph tôi… Cho đến mt bui ti không quên, Quang nói vi tôi: “Ngày mai em đi.” Tôi hong ht: “Quang đă đi bao nhiêu ln ri mà không được th́ phi nghĩ li, Chúa không cho. Ti sao phi đổi mng để t́m mt điu ḿnh không biết chc?” Quang nh́n tôi cười: “Th́ chết là cùng!” Ri ngày mai, mt bui sáng cui tháng Tư năm 1985, em lên đường, tươi cười ngi gn gàng sau chiếc xe gn máy ca người bn đưa đến ch hn.

Quang
đi nhiu tháng ri mà không có tin ǵ. Tôi trông ngóng có ai đó đến nhà cho tôi my gịng ch thân yêu ca Quang để tôi được sung sướng “chng” nt s tin cho hành tŕnh ca em. Anh ch tôi bên M cũng nghe ngóng tin tc, hi thăm người quen t các tri t nn mà Quang vn bt vô âm tín. Tôi cu nguyn xin Chúa cho con được biết tin tc ca Quang, và ban cho con đủ sc để chu đựng điu xu nht. Tôi không chu ni khi nghĩ đến cnh sng ca mt người trong sut my tháng lin không liên lc được vi người thân yêu, sng dp vùi đâu đó, trong cái cơ kh không t được ca thân xác, tinh thn và t́nh cm. Khong hai tun sau li cu nguyn đó, khi đang dn dp sau ba ăn ti, tôi nghe tin tc đài BBC, bn tin v thuyn nhân Vit Nam b nn, có s đăng kư ca chiếc tàu, có ngày gi, có địa đim xut phát do mt người duy nht trên tàu sng sót thut li. Bn tin c̣n thut li cnh hăi hùng khi hi tc cướp tàu. Tôi khóc! Ba tôi nm pḥng bên kia cũng cùng nghe bn tin y. Tôi khóc! C̣n ba tôi th́ sao? Má tôi th́ sao? Ch em tôi th́ sao? Li sp đến ngày đám cưới ca em gái tôi, ch ca Quang? Nhà tôi cũng nghe bn tin y, ôm ly tôi không nói được li nào. Chín mươi chín phn trăm là chuyến đi ca Quang ri.

Trong b
a ăn sáng hôm sau, ba tôi nói, ging nghe như bâng quơ nhưng p đầy nước mt: “Đêm qua có mt bn tin v vượt biên”. Ba nh́n tôi vi mt du hi trong ánh mt, có phi ba mun trong câu tr li ca tôi may ra có chi tiết nào đó làm thay đổi được s phn ca đứa con trai yêu du? Tôi tr li “d con có nghe”, ri đứng vi khi bàn ăn, chy xung bếp mc cho nước mt ràn ra. Tôi ra m ca tim, người ch h ca tôi, có hai con trai cùng đi trên chuyến tàu đó đến hi tôi: “Hôm qua em có nghe đài BBC không?” Tôi gt đầu, ch nói, “đúng là chuyến đó!” Ging ch khô cng, ánh nh́n xa xăm. Mi s đều tr nên tha thăi xung quanh chúng tôi. Ch lng thinh trong giây lát ri quày qu đi.

Tôi ng
i da lưng vào vách, thn th kêu “Chúa ôi!” và nghĩ đến hai đứa con trai ca ch, nghĩ đến tâm hn v tan ca người m. Mi người đều nghe bn tin đó. Bao nhiêu người như chúng tôi đang đối din vi mt s tht mà cu mong đó ch là mt cơn ác mng. Thế là xong! Mt cuc đời tươi tr đă kết thúc trên bin c. Quang đă ra đi, không bao gi tr li và cũng không bao gi đến được nơi ḿnh mun. Tôi xin Chúa ban cho tôi sc mnh để chu đựng. Cho ba má tôi, cho ch em tôi, k xa người gn nim an i t nơi Ngài. C gia đ́nh tôi yên lng, không ai hi, không ai bàn bc mt li. Má tôi t Đà-lt xung d đám cưới con gái, tôi luôn tránh nhng lúc má mun nói chuyn riêng, v́ tôi biết điu má mun hi. Câu hi y nung nu măi trong ḷng má và trong cái câm lng y má cũng ngm hiu rng câu tr li đă có, nhưng ai s tr li và tr li thế nào? Tôi thương má kinh khng, ni thương sc bén đă tr thành nim đau trong tôi.

Khi tôi c̣n bé,
đứa em kế đau nng qua đời, tôi khóc nhiu, má an i tôi “Em con đang thiên đàng vi Chúa, thiên s tiếp đón nó đi ri, đừng bun. Khi nào có tiếng kèn thiên s thi, nó s sng li.” Ri tháng Chín, 1975, đứa em út được tiêm cho mũi chích nga dch hch, v nhà mc ngay chng bnh đó qua đời vài ngày sau. Má tôi li yên i c nhà: “Chúa có chương tŕnh cho nó, các con phi b́nh tĩnh.” Có người bo phi kin. Mà kin ai lúc by gi, lut pháp đâu mà kin? Nhưng ln này, má s thế nào? Má đă hi khi tôi không th tránh má được na, lúc tôi đang i qun áo. Má ngi xung bên tôi, “Sao Quang đi lâu ri mà chưa có tin h con?” Tôi tr li mà không dám nh́n má, “Phi ch ch biết sao bây gi má?” Tôi nói trong hơi th ra khó khăn để cm li nước mt, có l má hiu, nếu má ngi thêm chc c hai s khóc. Má đứng dy ra khi pḥng, tôi lén nh́n theo má, trong bóng dáng y, có mt cái ǵ hiu ht quá! Cho đến khi sau đám cưới ca đứa em gái, c gia đ́nh quây qun li, nm tay nhau cu nguyn, tôi thu hết can đảm Chúa cho, chính thc cho c nhà biết vic ǵ đă xy ra cho Quang, và cu nguyn thiết tha xin Chúa Thánh Linh, là Thn An i, xin an i c gia đ́nh, nht là ba má, “Đức Thánh Linh ôi, xin cho gia đ́nh con kinh nghim được s an i ca Ngài.” Tht, Chúa đă lau ráo nước mt, đă yên i mt cách l lùng. Đau bun c̣n đó, nhưng s b́nh an l lùng t thiên đàng tràn ngp tâm hn chúng tôi.

K
t đó, mi ln nh́n thy bin, ni bun thương trong tôi dâng lên hun hút, xa xăm như chân tri bên kia b. Tôi nh