Đức Chúa Giê-xu vác thập tự giá đi đến ngoài thành, tại nơi gọi là Cái Sọ, tiếng Hê-bơ-rơ gọi là Gô-gô-tha. Ấy là chỗ họ đóng đinh Ngài, lại có hai người khác với Ngài, mỗi bên một người, còn Đức Chúa Giê-xu ở chính giữa.” (Giăng 19: 17-18)
hập tự giá là một biểu tượng rất quan trọng không chỉ đối với đức tin nhưng đối với cả trí tưởng tượng của Cơ-đốc nhân nữa. Tín hữu hát về thập tự giá, nói về thập tự giá, nhắc đến thập tự giá khi cầu nguyện, mô tả thập tự giá bằng nhiều hình thức khác nhau. Có người đeo dây chuyền có hình thập tự, khắc hình thập tự trên mộ bia, trang trí hình thập tự trên nóc, trên cửa và bên trong nhà thờ.
Trong một phương diện đây là điều rất lạ, vì nếu có một người nào sống trong thời Chúa Giê-xu mà nhìn thấy cách chúng ta dùng hình ảnh thập tự giá ngày nay chắc sẽ rất kinh ngạc và không thể hiểu nổi tâm trí của con người ở thế kỷ 21! Nó sẽ giống như chúng ta trang trí nhà thờ bằng hình ảnh cái ghế điện, máy chém, hay pháp trường cát, hoặc là làm món nữ trang hình thòng lọng thắt cổ!
Thập tự giá của Chúa Giê-xu trong ý nghĩa lịch sử nguyên thủy là sáng kiến kinh khủng của bạo quyền La-mã và trong cái nhìn của con người thời đó, là một hình ảnh ghê rợn, không một người bình thường nào muốn nấp bóng thập tự. Quang cảnh xử tử bằng cách đóng đinh có thể bóp nát tâm hồn của những người nhạy cảm, và làm những người khác bỏ ăn, mất ngủ, nhưng đó lại chính là biến cố then chốt trong lịch sử nhân loại. Thập tự giá của Chúa Giê-xu là trọng tâm của đức tin cứu rỗi và của cuộc sống Cơ-đốc nhân. Những điều đã xảy ra khi Chúa Giê-xu chết trên thập tự là nền tảng của một hy vọng cứu rỗi duy nhất của con người.
Nếu Chúa Giê-xu không chết trên thập hình thì không có sự cứu rỗi vì sẽ không có ai được xóa tội, chính vì thế, thánh Phao-lô mệnh danh là sứ đồ cho dân ngoại đã khẳng định rằng, sứ điệp tin mừng duy nhất của ông là giảng về sự chết của Chúa Giê-xu trên thập hình, một cái chết tàn khốc đau đớn và ô nhục hơn hết trong cả lịch sử nhân loại. Trong thư gửi cho Hội thánh tại Cô-rinh-tô, ông đã viết, “Hỡi anh em, về phần tôi, khi tôi đến cùng anh em, không dùng lời cao xa hay khôn khéo mà rao giảng cho anh em xác chứng của Đức Chúa Trời. Vì tôi đã quyết định rằng ở giữa anh em, tôi chẳng biết sự gì khác ngoài Chúa Cứu Thế Giê-xu và Chúa Cứu Thế Giê-xu bị đóng đinh trên cây thập tự” (I Cô-rinh-tô. 2: 1-2). Trong những dòng trước đó, ông cũng đã nói đến quan niệm của thế giới đương thời về thập tự giá của Chúa Giê-xu, bảo rằng đó là điều “người Do Thái lấy làm gương xấu và dân ngoại cho là ngu dại.”
Những gì đã thực sự xảy ra tại đồi Gô-gô-tha, nơi Chúa Giê-xu bị đóng đinh? Cả bốn sách Phúc âm đều ghi chi tiết về những giờ đau thương cuối cùng của Chúa Giê-xu: từ phòng cao đến vườn Ghết-sê-ma-nê, bị phản nộp trong vườn, bị bắt, bị xét xử trái luật, bị khảo đả, bị sỉ nhục, bị kết án rồi bị hành hình vô cùng tàn nhẫn.
Sứ đồ Giăng ghi lại như sau:
“Đức Chúa Giê-xu vác thập tự giá đi đến ngoài thành, tại nơi gọi là cái Sọ, tiếng Hê-bơ-rơ gọi là Gô-gô-tha. Ấy đó là chỗ họ đóng đinh Ngài, lại có hai người khác với Ngài, mỗi bên một người, còn Đức Chúa Giê-xu ở chính giữa.
Phi-lát cũng sai làm một tấm bảng, rồi treo lên trên thập tự giá. Trên bảng đó có đề chữ rằng: Giê-xu, người Na-xa-rét, là vua Giu-đa. Vì nơi Đức Chúa Giê-xu bị đóng đinh ở gần thành và chữ đề trên bảng đó viết bằng tiếng Hê-bơ-rơ, La-tinh và Hy-lạp nên có nhiều người Giu-đa đọc đến. Các thầy tế lễ cả của dân Giu-đa bèn nói với Phi-lát rằng: Xin đừng viết: Vua Giu-đa; nhưng viết rằng, người nói, Ta là Vua Giu-đa. Phi-lát trả lời rằng: Lời ta đã viết, thì ta đã viết rồi.
Quân lính đã đóng đinh Đức Chúa Giê-xu trên thập tự giá rồi bèn lấy áo xống của Ngài chia làm bốn phần, mỗi tên lính chiếm một phần. Họ cũng lấy áo dài của Ngài, nhưng áo dài đó không có đường may, nguyên một tấm vải dệt ra, từ trên chí dưới. Vậy họ nói với nhau rằng: Đừng xé áo này ra, song chúng ta hãy bắt thăm, ai trúng nấy được. Ấy để cho được ứng nghiệm lời Kinh Thánh này: Chúng đã chia nhau áo xống của ta, lại bắt thăm lấy áo dài ta. Đó là việc quân lính làm.” (Giăng 19: 17-24)
Chúng ta thường được nghe về những giờ đau thương cuối cùng của Chúa Cứu Thế Giê-xu một cách vắn tắt và tổng quát, như Mác ghi lại một câu ngắn như sau, “Phi-lát muốn cho đẹp lòng dân bèn tha tên Ba-ra-ba và sai đánh đòn Đức Chúa Giê-xu, rồi giao Ngài cho chúng đem đóng đinh lên cây thập tự” (Mác 15: 15).
Cả bốn sách Phúc Âm dường như đều giữ một khoảng cách trong việc mô tả những đớn đau thể xác Chúa phải chịu, không mô tả chi tiết những đau đớn và nhục nhã đó mà chỉ ghi thoáng lại sự kiện. Có lẽ các tác giả Phúc Âm cố ý để lại những khoảng trống đó cho chúng ta sử dụng trí tưởng tượng vẽ ra cảnh tượng kinh khủng mà Mel Gibson đã mô tả một cách rùng rợn trong cuốn phim rất thành công của ông The Passion of the Christ ... những cây đinh xé thịt đóng vào hai tay, một cây đinh thô thiển thứ ba đóng phập vào hai bàn chân trồng chéo, rồi thanh ngang của thập hình được kéo lên, cột vào cây thẳng đứng đã trồng sẵn. Tử tội bị treo lên trong cái đau đớn quằn quại cho đến chết, phơi thân giữa khoảng trời đất cho mọi loài chứng kiến.
Chúng ta cần dừng lại tại đây lâu hơn để quan sát kỹ hơn những gì con người đã làm cho Chúa khi chúng hành hình Ngài trên Đồi Sọ, để xem bọn lính La-mã đã hành hạ Chúa Giê-xu như thế nào. Thi hành án tử hình theo lối La-mã là một công tác ghê tởm hơn hết, nhưng đội hành quyết La-mã là thành phần quá quen thuộc với công việc bẩn thỉu này cho nên chúng đã thi hành một cách thành thạo với mức độ tàn nhẫn khủng khiếp không gớm tay. Cái đau đớn của Chúa không chỉ ở những lằn đòn rách da nát thịt trên lưng mà khi bị đóng đinh, hai tay Chúa còn bị kéo giang thẳng ra đến trật khớp xương vai. Bị căng ra trên thập hình, trọng lượng thân thể trì kéo xuống, ép chặt lồng ngực khiến cho tử tội hít thở vô cùng khó nhọc. Khi hít vào phải dùng hai chân rướn người lên, đến khi kiệt lực, tử tội sẽ chết vì nghẹt thở.
Còn một chi tiết nữa nhiều người không để ý, đó là trước khi bọn lính đóng đinh Chúa Giê-xu vào cây gỗ, chúng lột hết quần áo trên người tử tội. Các sử gia cho biết các tử tội của đế quốc La-mã luôn luôn bị đóng đinh trần truồng lên thập hình. Chi tiết ghi trong các sách Phúc Âm liên quan đến việc bọn lính chia nhau và bốc thăm lấy áo quần tử tội xác định sự kiện các sử gia nói ở trên. Quân La-mã không chỉ muốn xử tử bằng cách đóng đinh nhưng còn cố ý sỉ nhục tối đa nạn nhân của chúng.
Hiển nhiên ngày nay chúng ta không dám dừng lại suy nghĩ rằng Chúa chúng ta đã phơi xác thân trần truồng và chết hổ nhục như thế trên thập hình. Các họa sĩ khi mô tả thập giá của Chúa Giê-xu đã thêm vào một mảnh khăn quấn trên người, nhưng trong thực tế khi Chúa ở trên thập giá không hề có mảnh khăn đó vì không một tên lính nào có ý tốt để lại một mảnh vải trên mình Chúa! Phao-lô đã xác nhận tính cách hổ nhục ê chề của thập hình trong thư viết cho Hội Thánh Cô-rinh-tô, “Chúa Cứu Thế bị đóng đinh trên cây thập tự, là sự người Giu-đa lấy làm hổ nhục, dân ngoại cho là dồ dại” (I Cô-rinh-tô 1: 22).
Con Đức Chúa Trời phơi thân trần trên thập giá là một hình ảnh vô cùng khó nuốt trôi đối với con cái Chúa, vì chỉ nghĩ đến chúng ta đã thấy xốn xang khó chịu. Ý thức hổ nhục này về tình trạng trần trụi đã khởi sự từ đâu?
A-đam và Ê-va được Đức Chúa Trời tạo dựng tốt đẹp toàn vẹn. Kinh Thánh cho biết, trước khi phạm tội, cả hai sống trần truồng trong vườn Ê-đen nhưng không mảy may hổ thẹn. Trong mối tương giao tuyệt hảo với Đức Chúa Trời họ được hoàn toàn thu hút vào Chúa mà không cần có một chút ý thức nào về mình hay về người phối ngẫu. Cho đến khi con người nghe lời dụ hoặc của Sa-tan rồi phạm tội, tình trạng toàn hảo chấm dứt, mối tương giao với Chúa đổ vỡ cho nên ý thức của cả hai đã xoay hướng tập trung vào chính mình, và bỗng nhiên thấy hổ thẹn vì trần truồng nên kết lá vả che thân. Một khoảng cách ngăn với Chúa và với nhau xuất hiện cho nên khi Chúa vào vườn thì cả hai đi trốn và khi Chúa tra hỏi thì cả hai chối quanh, lại đổ lỗi cho nhau. Khoảng cách giữa con người với Chúa và với nhau xuất hiện từ đó. Quyết định làm theo ý riêng và từ chối Đức Chúa Trời giống như một vụ nổ nguyên tử tâm linh, hủy phá tương giao giữa con người với Đức Chúa Trời và giữa con người với nhau, làm hư hỏng và xáo trộn những trật tự hài hòa thiên định, khiến cho con người trở thành nạn nhân của chính mình và của cả môi trường xung quanh. Dietrich Bonhoeffer là một mục sư và thần học gia người Đức bảo rằng tấm vải che kín A-đam và Ê-va chính là sự kết hợp tốt đẹp với Đức Chúa Trời và với nhau. Khi tội lỗi làm hư hỏng mối tương giao này, tấm màn che hư hỏng, bỏ mặc A-đam và Ê-va trong cô đơn, trần truồng và hổ thẹn.
Bonhoeffer viết: “Hổ thẹn là hoài niệm không thể bôi xóa của con người về tình trạng xa lạ với nguồn gốc của chính mình. Đây là điều con người không thể loại trừ khỏi ký ức sự kiện mình bị cắt đứt với Đức Chúa Trời là cội nguồn sự sống. Con người đau buồn vì xa cách Chúa, thiết tha mong được trở về với cội nguồn nhưng hoàn toàn bất lực… Con người hổ thẹn vì không được kết hợp với Chúa và với tha nhân.”
Một điều đáng kinh ngạc nữa đó là chính Đấng đã lấy da thú mặc cho A-đam và Ê-va để che xấu hổ, lại bằng lòng chịu đóng đinh trần truồng trên thập hình và mặc trên chính Ngài tất cả nỗi hổ nhục của con người. Chính vì thế Chúa Giê-xu đã có thể trở nên như một tấm bông đá thẩm thấu hết mọi tội ác của con người và đem chất trên chính thân Ngài để con người thực sự được giải phóng. Thật ra đây chính là phương án cứu rỗi đã hoàn tất khi Chúa Giê-xu treo thân trên thập hình. Dầu vậy, con người phải đưa chính tay mình ra đón nhận phương thức cứu rỗi đó.
Dưới bóng thập tự, bọn lính La Mã đã bốc thăm chia nhau chút tài sản dính trên người Chúa. Theo tục lệ, toán lính trong đội hành quyết được hưởng phần tài sản trên người tử tội, bao gồm quần áo, giày dép… vì thế trước khi đóng đinh chúng đã lột hết áo quần Chúa rồi chia nhau. Nhưng có tấm áo trong, là một tấm vải nguyên, bọn lính không muốn xé ra sợ vừa làm mất giá trị tấm áo mà rồi cũng không ai dùng được. Tuy nhiên đây lại là diễn biến đã được tiên báo hàng nghìn năm trước qua lời vua Đa-vít:
“Vì những chó bao quanh tôi, một lũ hung ác vây phủ tôi; chúng nó đâm lủng tay và chân tôi. Tôi đếm được các xương tôi, chúng nó xem và ngó chân tôi; chúng nó chia nhau áo xống tôi, bắt thăm về áo dài tôi” (Thi-thiên 22; 16-18).
Chi tiết trên cho thấy một khía cạnh bi thảm khác về tấm lòng vừa gian ác vừa tăm tối của con người. Trong khi Chúa Cứu Thế chết đau thương trên thập hình, thể hiện một tình thương cùng tột, để hoàn tất một công trình cứu rỗi vô cùng vĩ đại, thì bọn lính lo giành một chút tài vật nhỏ mọn giựt lấy trên thân thể Chúa Cứu Thế! Chúng hoàn toàn đui mù đối với một biến cố vĩ đại thay đổi số phận nhân loại đang xảy ra ngay trên đầu. Chúng tiếp tục sống trong cái chết tâm linh ngay dưới bóng thập giá cứu chuộc. Chúng tiếp tục chết bên cạnh phương thuốc trường sinh. Chúng tiếp tục chết trong tăm tối ngay dưới ánh sáng cứu rỗi bừng lên tại thập tự giá. Chúng tiếp tục thân phận hèn hạ, làm nô lệ cho ma quỉ, nô lệ cho bản ngã hư hoại, nô lệ cho tội lỗi, ngay dưới bóng thập giá giải phóng quang vinh của Con Đức Chúa Trời!
Hôm nay bóng thập tự của Chúa Giê-xu cũng vẫn còn đó, sừng sững, uy nghi trong những hình thức khác nhau, qua các lời giảng, qua các lời chứng của những cuộc đời được biến cải bởi quyền năng thập tự, qua Kinh Thánh được phổ biến rộng rãi, qua sự hiện diện của hàng vạn nhà thờ, hàng triệu giáo hữu khắp thế giới, nhưng những con người hư vong vẫn tiếp tục lãnh đạm, tiếp tục chú tâm vào chút lợi lộc vật chất nhỏ nhoi, y như bọn lính La-mã đang tranh giành nhau những mảnh áo quần của tử tội…
Chúng chia phần áo quần Chúa, bốc thăm lấy tấm áo trong. Chúng ta thử tưởng tượng tên lính được tấm áo đó sẽ làm gì? Bán đi lấy ít tiền? Đổi lấy một bầu rượu? Hay đem về nhà sử dụng? Có lẽ nếu anh ta mặc tấm áo của Chúa Giê-xu, thì đây là điều có ý nghĩa nhất khi chúng ta suy diễn theo nghĩa tâm linh. Chiếc áo công chính của Chúa sẽ che phủ cuộc sống gian ác tội lỗi, xấu xa của anh ta. Để cho anh ta chiếc áo đó, Chúa Giê-xu đã chấp nhận phơi thân trần đầy hổ nhục trên thập giá, để anh ta được che thân. Điều này áp dụng cho tất cả chúng ta, là những người tin Chúa, đã đưa tay đức tin ra nhận áo công chính từ Chúa. Đây là điều tất cả những người đang mặc áo công chính của Chúa cần ý thức. Vì cuộc đời đấy hổ nhục của tôi mà Chúa chịu khổ hình. Vì tôi mà Chúa Cứu thế Giê-xu bằng lòng mang thân trần để mặc cho tôi chiếc áo công chính toàn vẹn của Ngài, và từ đó tôi được Đức Chúa Trời là Cha tiếp nhận. Xin cầu nguyện để Chúa giúp chúng ta giữ tấm áo trong trắng đó cho đến ngày bước vào trong sự hiện diện thánh khiết đầy vinh quang của Ngài. Xin hãy đến và cùng đứng nấp dưới bóng thập tự.
Mục
Sư
Nguyễn
Đăng
Minh