Ngôi Mộ Trống
Trên đường về nước sau khi du học năm 1973, lần đầu tiên chúng tôi viếng mộ của Chúa Giê-xu tại thành Giê-ru-sa-lem, trong một khu vườn rất đẹp Một cảm giác lâng lâng sung sướng khi đứng sắp hàng chờ đến phiên bước vào một cửa hang, đục trong một ḥn núi, có chiều cao gần bằng một người lớn và rộng đủ cho hai người có thể ra vào thong thả.
V́ có khá đông người cho nên trong khi đứng chờ, tâm trí tôi miên man suy nghĩ đến câu chuyện của mấy người phụ nữ viếng mộ Chúa trong buổi sáng phục sinh... Sáng hôm đó, khi trời c̣n mờ tối như Giăng mô tả (Giăng 20:1). Thật ra trời trở nên tăm tối trong ḷng nhiều người từ hôm thứ Sáu kia. Tối v́ Phi-e-rơ chối Chúa. Tối v́ các sứ đồ phản bội Chúa. Tối v́ Tổng Đốc Phi-lát hèn nhát. Tối v́ Chúa bị sỉ nhục đau thương. Tối v́ nanh vuốt của Sa-tan.
Chỉ c̣n vài tia sáng ḷe ra từ những người phụ nữ đứng nh́n thập tự giá từ xa (Ma-thi-ơ 27:55). Trong đám người đó có hai người phụ nữø tên gọi Ma-ri. Một là mẹ của Gia-cơ, Giô-sép và người kia là Ma-ri Ma-đơ-len. Tại sao họ đứng đó? Họ đứng đó để gọi tên Chúa Giê-xu. Những âm thanh cuối cùng Chúa nghe trước khi chết. Họ chuẩn bị thân thể Chúa trước khi chôn. Họ có lẽ chùi sạch máu trên râu tóc Ngài. Lau sạch máu khô đọng lại dưới bàn chân. Vuốt mắt Ngài nhắm lại… Họ ở đó. Họ là người cuối cùng rời khỏi ngọn đồi Gô-gô-tha, và là người đầu tiên đến viếng mộ Chúa.
Sáng sớm Chúa Nhật hôm đó, họ rời nhà đi bộ dọc theo hàng cây bên vệ đường để viếng thăm mộ Chúa, với ư định gặp được xác người ḿnh hằng kính yêu.
Chắc chắn rằng hai bà Ma-ri này không bao giờ biết hôm đó là ngày Chúa Phục sinh. Không bao giờ nghĩ rằng ngôi mộ sẽ là ngôi mộ trống. Họ không bao giờ bàn luận gặp Chúa sẽ nói ǵ. Nếu họ có nhớ Chúa th́ nhớ đến đôi chân từng bước trên mặt biển đă bị đinh đóng. Đôi tay đă từng chữa lành kẻ phung, nay đă nằm yên bất động. Hai bà đến mang theo dầu ấm để xức cho thân thể tê lạnh của Chúa và giă biệt một Người đă đem hy vọng cho cuộc đời họ. Thật ra không phải hy vọng đó đưa họ lên núi sáng hôm ấy. Họ chỉ làm bổn phận. Họ chỉ có tấm ḷng thờ phượng không hơn không kém. Họ không mong ǵ hơn. Mà đối với họ th́ giờ đây c̣n mong ǵ nơi Chúa nữa? Một người chết rồi c̣n làm được ǵ cho họ đây? Cả hai lên núi không phải để nhận bèn là để ban cho mà thôi. Do đó, động cơ của việc làm họ thật cao trọng, đáng tuyên dương biết bao. Điều này cũng giống như chúng ta giúp đỡ cho người mà không bao giờ nghe tiếng cám ơn, tha thứ cho người mà không nhận được tha thứ lại! Chúng ta đến sớm và về trễ mà không ai lưu tâm chú ư.
Hai bà biết phận sự phải làm. Xác Chúa phải được chuẩn bị tẩm liệm trước khi chôn cất. Phi-e-rơ không nhận việc này. Anh-rê cũng không t́nh nguyện. Những người được Chúa tha thứ hay chữa lành chẳng có một ai xuất hiện. V́ thế hai bà Ma-ri quyết định ra tay làm việc này.
Trên con đường dốc xa xăm đó, không biết họ có suy nghĩ tại sao ḿnh phải làm việc này không? Những người khác ở đâu? Có phàn nàn sao chỉ có ḿnh quan tâm đến Chúa mà thôi? Phải để cho các môn đồ Chúa thay phiên chứ? Không biết họ có ư nghĩ đó hay không, nhưng tôi cám ơn Chúa v́ họ không bỏ cuộc. Hôm nay chúng ta biết những điều mà lúc bấy giờ họ không biết, đó là, họ không đi một ḿnh hay chẳng được ai thấy. Chúng ta biết Đức Chúa Trời thấy. Ngài biết tấm ḷng của họ. Ngài đếm từng bước chân của họ hướng lên núi. Ngài vui mừng khi thấy tấm ḷng thành của họ và dành cho họ một sự ngạc nhiên.
Kinh Thánh chép “Và này đất rúng động dữ dội, v́ có thiên sứ của Chúa ở trên trời xuống, đến lăn ḥn đá ra mà ngồi ở trên”(Ma-thi-ơ 28:2).
Tại sao thiên sứ lăn ḥn đá. Thiên sứ lăn ḥn đá cho ai? Chúng ta thường nghĩ thiên sứ lăn ḥn đá để Chúa Giê-xu bước ra sau khi sống lại. Tưởng tượng khi Chúa đă sống lại nhưng cửa mộ c̣n niêm phong nên Ngài phải kêu lên: “Có ai ở ngoài kia, hăy lăn giúp ḥn đá này cho ta ra không?” Chẳng khi nào!
Tôi không tin như vậy. Bản văn cho ta hiểu rằng Chúa đă ra khỏi mồ trước khi ḥn đá được lăn đi. Khi thiên sứ nói: “Hăy đến xem chỗ Ngài đă nằm” (c. 6.) ám chỉ ḥn đá này được lăn ra không phải để cho Chúa bước ra bèn là cho hai người đàn bà bước vào. Thiên sứ truyền: “Hăy đến xem chỗ Ngài đă nằm và hăy đi mau nói cho môn đồ Ngài hay rằng Ngài đă từ kẻ chết sống lại. Đây này, Ngài đi trước các người qua xứ Ga-li-lê, ở đó các người sẽ thấy Ngài”. (c. 6)
Không cần đợi nói đến hai lần, hai bà vội vàng ra khỏi mộ và chạy đi báo tin cho các môn đồ. Tuy nhiên, một điều ngạc nhiên nữa đang chờ họ. Đó là Chúa Giê-xu gặp họ và phán: “Mừng cho các người! Hai người cùng đến gần ôm chân Ngài, và thờ lạy Ngài”. Đức Chúa Trời lại làm một điều diệu kỳ nữa. Dường như Ngài nghĩ: “Ta không thể chờ lâu hơn nữa. Họ đă từ xa đến đây để t́m ta. Ta phải dừng lại một chút để gặp họ”.
Đức Chúa Trời làm điều đó cho người trung thành. Giống như Sa-ra quá già để sinh con, Ngài đă cho bà có thai. Cũng như Đa-vít, tội lỗi quá nhiều cho ân điển, mà Chúa đă thứ tha. Như con đường c̣n quá tối cho hai bà Ma-ri, thiên sứ chiếu ánh vinh quang. Và khi Chúa Cứu Thế hiện ra, hai bà Ma-ri không c̣n như ngày trước nữa. Niềm vui thay thế cho u buồn. Hy vọng thay niềm đau. Sự sống thay cho cơi chết...
...Hàng người chờ vào viếng mộ Chúa thu ngắn lại, cuối cùng đă đến phiên, chúng tôi hơi cúi đầu để bước vào bên trong một hang đá vốn từng là nơi chôn cất của người xưa. Cũng giống như các ngôi mộ khác, dù nơi đây được người ta sửa soạn sạch sẽ, tươm tất hơn cho du khách đến viếng. Nhưng đối với tôi, một cảm giác rung động sâu xa trong tâm hồn do biến cố xa xưa làm cho niềm tin tôi thêm vững chắc, làm cho quyết tâm đầu phục thêm mănh liệt và làm cho sự phục vụ Chúa thêm hăng say.
Ngay trên lối ra, tôi bắt gặp ḍng chữ: “Ngài không ở đây đâu, Ngài đă sống lại rồi như lời Ngài đă phán” bằng ba ngôn ngữ: Anh, Hê-bơ-rơ và La-tinh.
Tôi mong mỗi người theo Chúa t́m cơ hội viếng thăm di tích lịch sử Thánh Kinh này, nó sẽ cách mạng hóa niềm tin và khuynh hướng hầu việc Chúa của mỗi đời sống theo Chúa chúng ta.
Mục Sư Nguyễn Anh Tài
Viện Trưởng
Các số dâng xin gửi về
THÁNH KINH THẦN HỌC VIỆN
ALLIANCE EVANGELICAL DIVINITY SCHOOL
314 BROOKHURST ST SUITE 100
ANAHEIM CA 92804