

Trên Ðỉnh Cao
Trên đỉnh cao của một ngày gió lạnh
Tiếng thì thầm trao đổi của cây xanh
Ta lắng nghe: không một tiếng ưu phiền
Chỉ nét nhạc êm đềm vui vũ trụ
Ta nhìn xuống trần gian đầy những bụi
Khói u buồn ô nhiễm cả không gian
Ta lắng nghe: toàn những tiếng than phiền
Nét nhạc rối loãng pha buồn nhân thế
Ta ngồi yên dựa lưng vào hốc đá
Muốn cắm lều và ở mãi trên cao
Tránh dưới kia tiếng mời mọc luyến chào
Nhưng mưa đến đẩy ta về thực tế
Ta phải xuống giữa hôi tanh trần thế
Làm ngọn đèn soi sáng, muối trần gian
Ðem tình yêu xoa dịu kẻ cơ hàn
Ðem nhân ái đến với người đau khổ
Chúa giáng sinh để làm người phục vụ
Ta là ai đòi tránh né khổ đau?
Xin Chúa cho lời hằng sống nhiệm mầu
Ðưa nhân thế lên cao trên đỉnh núi.
Nguyên Cao
|
|