


Ðấng Sống
Văn minh đạt tận thiên cơ xảo
Nhất tử giao lai tạo hóa quyền,
Nền y khoa đã đến mức thần tiên
Nhưng sự sống chết nhường quyền Thượng Ðế.
Con người chỉ tâm linh là đáng kể
Danh lợi quyền thay thảy cũng hư không,
Một mai kia trả hết nợ tang bồng
Linh hồn sẽ đi về đâu bạn hỡi?
Có bao giờ bạn bình tâm nghĩ tới
Khi buồn đau người cất tiếng kêu Trời?
Bởi dựng nên ta, Chúa đã hà hơi
Từ bụi đất trở nên người nguyên thủy.
Nên loài người cả xác thân tâm trí
Ðều thuộc về Thiên phụ đời đời,
Tình yêu Ngài tha thiết tuyệt vời
Ban Con Thánh làm người để gánh tội
Cứu nhân loại ra khỏi vòng tội lỗi
Nên Chúa Giê-xu cam chịu hy sinh
Nơi tối tăm được chiếu ánh bình minh
Ðấng Cứu Thế đã phục sinh từ cõi chết
Bao nước mắt ưu phiền Ngài lau hết
Ta vui mừng vì sự chết chẳng vấn vương
Có Cha yêu là Chúa của tình thương
Ðã đắc thắng ma vương và địa ngục,
Ta sống mãi trong tình thương hạnh phúc
Của Chúa ta là Ðấng Sống đời đời.
Thái Trịnh
|
|