![]()
Linh trình anh đến đích rồi
Cuối chiều tắt nắng, mây trời ngừng bay
Anh đi để nhớ thương đầy
Về nhà Thiên Quốc, dứt ngày trần gian
Triều thiên mão quý Chúa ban
Trọn đời phục vụ đâu màng lợi danh
Dâng mình từ buổi tóc xanh
Anh chăn chiên Chúa, Tin Lành giảng rao
Qua làn sóng điện tần cao
Ðưa cứu ân đến đồng bào quê hương
Cõi người lắm nỗi đoạn trường
Anh dùng lời Chúa yêu thương giục lòng
Ðường đời dấn bước thẳng xông
Chăm nhìn Cứu Chúa, tín trung chân thành
Văn đàn Cơ-đốc có anh
Viết bài giảng luận lời Kinh nhiệm mầu
Truyện dài, truyện ngắn tiếp nhau
Cuộc đời kể lại nỗi sầu niềm vui
Trong ơn Chúa, Hội Thánh mời
Cầm đầu Giáo Hạt, nghỉ ngơi dễ nào
Từ khi lãnh chức vụ cao
Gánh thêm trách nhiệm, gian lao chẳng nài.
Tạ ơn Chúa đã an bài
Có thời làm việc, có thời nghỉ ngơi
Nay anh giã biệt cõi đời
Về sống bên Ðức Chúa Trời yêu thương
Hồn anh trong chốn vinh quang
Là ngôi sao sáng trên ngàn thanh sơn
Là muôn cánh gió không gian
Ngày ngày vẫn thổi khúc đàn ru êm
Anh là tuyết trắng thâu đêm
Mặt trời tỏa ấm soi miền âm u
Anh là giọt nhẹ mưa thu
Ban mai gọi thức ý thơ giữa hồn
Anh là cánh én dập dồn
Lượn đi chao lại chờn vờn không trung
Anh không chết, sống vô cùng
Xin Chúa lau ráo lệ lòng nhớ thương
Trần gian nào phải quê hương
Cùng nhau ta hẹn trùng phùng cõi sau.
Linh Cương
(19/8/2000)