Xuân Nồng Tình Chúa
Này anh, rồi cũng thế thôi
Thiên niên vô nghĩa, vẫn đời nổi nênh
Vẫn thân bèo giạt bấp bênh
Ðầu ghềnh cuối bãi chưa lên nắng hồng
Chừng nào đời dứt mùa Ðông?
Dừng chân lưu lạc bông lông dặm mòn?
Ngẩng đầu: non lạnh chon von
Cúi nhìn: hố thẳm bao hồn trầm luân
Nỗi đau khứ quốc âm thầm
Tin vui ngóng đợi, vọng âm lặng chìm
Bánh xe nhật nguyệt khôn ghìm
Mây bay gió lộng cánh chim ngại ngùng
Bão giông sương tuyết điệp trùng
Âm u kiếp sống khốn cùng gian truân.
Hôm nay mùa đã sang Xuân
Núi sông hoa cỏ ngập tràn sắc hương
Chim ngàn hót chào mừng Xuân mới
Chao mình bay giữa cõi thanh không
Hơi Xuân dịu mát ấm lòng
Ðứng lên anh! đón Xuân nồng Chúa ban
Trút cay đắng vào tan theo gió
Nở nụ cười, tở mở đàn ca
Ngợi tôn tình Chúa bao la
Thiên nhiên tạo dựng, hồn ta hòa đồng
Hiện diện Chúa khắp cùng vũ trụ
Ðất khách đây cũng đủ trăng sao
Sông dài, biển rộng, núi cao
Loài người vui hưởng đâu nào riêng ai.
Ðời ta Chúa an bài mọi sự
Buổi lạc loài viễn xứ Chúa thương
Khổ đau là cõi vô thường
Ngài dìu ta suốt dặm trường trăm năm
Xuân đi Xuân lại về thăm
Xuân nồng tình Chúa, lòng thầm tạ ơn.
Linh Cương (2000)
|
|
Thông Công
156
|