NIỀM HI VỌNG CÙNG NHỮNG NỖI LO ÂU

 Thời điểm nầy trong năm là lúc ông già Nô-ên xuất hiện tại các phố chợ, các đài phát thanh bắt đầu chơi những bản nhạc giáng sinh du dương, các cửa hiệu, nhà riêng lần lượt giăng những dây đèn màu rực rỡ. Những cây thông xinh xắn lấp lánh với bao màu sắc tươi vui bên cạnh những gói quà chứa đựng những tấm lòng quan tâm, yêu thương. Ðó là những dấu hiệu và âm thanh của Mùa Giáng sinh. Phải chăng Giáng Sinh có như vậy? Có phải thật sự Giáng Sinh là những ánh đèn màu, những bản nhạc du dương, những gói quà đẹp mắt? Ðối với suy nghĩ của một số người, giáng sinh là như vậy. Ðối với một số người khác, giáng sinh là hình ảnh của các người chăn chiên, những nhà thông thái cỡi lạc đà, các thiên sứ và khung cảnh của thành Bết-lê-hem. Vâng, đó là cách bắt đầu của ngày lễ giáng sinh, nhưng mục đích của mùa lễ không chấm dứt sau khi Chúa Giê-xu giáng sinh.

 Ý nghĩa thật sự của Giáng sinh nằm trong cuộc sống của Chúa Giê-xu trên đất - trong các phép lạ Ngài làm, trong tình yêu quan tâm của Ngài, và trong lời giảng dạy đầy thẩm quyền của Ngài - trong sự chết, chôn và sống lại của Ngài. Một câu trong bài hát giáng sinh “Ô Bết-lê-hem ấp nhỏ” chép: “Xưa bao hi vọng kinh hãi đôi đường. Bữa nay gặp giữa đêm trường.”

 Khi thời tiết bắt đầu se se lạnh báo cho chúng ta biết Mùa Giáng Sinh đang đến gần, lúc ấy lòng và trí chúng ta hướng về sự giáng sinh của Chúa Giê-xu. Có người trong chúng ta nghĩ đến Chúa Giê-xu như một em bé nằm trong máng cỏ. Nhưng tại đó câu chuyện chỉ mới bắt đầu.

 Chúng ta hãy dành một phút quay ngược lại thời gian đã xảy ra cách đây 2000 năm. Hãy nhìn xem chuồng bò máng cỏ, có Giô-sép và Ma-ri người vừa hạ sanh Hài Nhi Giê-xu. Các gã chăn chiên mừng vui khi họ đến thờ lạy và ngợi khen Ðức Chúa Trời vì Ðấng Cứu Thế ra đời.

 Ba mươi năm sau, hãy chứng kiến Chúa Giê-xu hóa nước thành rượu trong bữa tiệc cưới tại thành phố Ca-na. Sau đó chúng ta cùng đi với Chúa Giê-xu trên những con đường đầy bụi từ làng nầy đến làng khác trong xứ Du-đê. Và rồi chèo thuyền với Chúa trên biển hồ Ga-li-lê đầy sóng gió. Chúng ta hãy ngồi với Chúa bên sườn đồi và nghe Ngài giảng về Các Phước Lành.
 

 

 Chúng ta có dịp tiện đến thành Ca-bê-na-um và xem các phép lạ Chúa Giê-xu thực hiện tại đó. Hãy xem cách Ngài chữa lành người bị quỉ ám hành hạ ngoài hoang địa. Ngài chữa lành bệnh rét cho mẹ vơ của Phi-e-rơ và cùng đi với Ngài đến nhà của Giai-ru. Chúng ta sẽ nhìn thấy Chúa Giê-xu chữa lành cho người đàn bà bị bệnh mất huyết.

 Trong chặng đường lên thành Giê-ru-sa-lem ngang qua thành phố Giê-ri-cô, chúng ta nhìn thấy Chúa Giê-xu đang lắng nghe người mù Ba-ti-mê kêu xin với Chúa, “Lạy Giê-xu, con vua Ða-vít, xin thương xót tôi!” và cùng chung vui với người mù khi Chúa Giê-xu chữa lành cho ông được sáng mắt!

 Vườn Ghết-sê-ma-nê là nơi chúng ta sẽ vào để xem Ngài cầu nguyện, “Nếu có thể được, xin cất chén nầy khỏi Con. Nhưng không phải theo ý Con bèn là theo ý Cha.” Hãy xem Chúa Giê-xu uống chén tội lỗi, bệnh tật, nhục nhã và lần theo bước chân Ngài đi từ vườn Ghết-sê-ma-nê đến tòa án nơi đó người ta đội mão gai trên đầu Ngài và Ngài bị đánh đòn để chúng ta được lành bệnh.

 Ngoài thành Giê-ru-sa-lem có ngọn đồi tên là Gô-gô-tha nơi ấy chúng ta nhìn thấy Chúa bị quân lính đóng đinh Ngài trên cây gỗ. Hãy nhìn xem Ngài bị treo giữa trời và đất và lắng nghe tiếng kêu của Ngài,” Cha ơi! Cha ơi! Sao Ngài lìa bỏ tôi?” và tiếng kêu cuối cùng của Ngài, “Mọi sự đã được trọn!” Chúng ta xem thấy Ngài gục đầu, nghe thấy tiếng sấm chớp vang rền và cảm nhận đất đang rúng động.

 Mọi người đều thấy môn đồ đem thi thể Chúa Giê-xu xuống khỏi thập tự giá và đặt Ngài vào trong mộ đá. Ba ngày sau, chúng ta cùng đi với Phi-e-rơ và Giăng đến thăm mộ Chúa và nghe thiên sứ phán: “Ngài không ở đây đâu . Tại sao các ngươi tìm người sống trong vòng kẻ chết?” Hãy tham gia với các môn đồ chứng kiến Chúa Giê-xu thăng thiên về trời.

Vào ngày Giáng Sinh chúng ta kỷ niệm sự ra đời của Chúa Giê-xu, nhưng chúng ta không thể nào kỷ niệm sự giáng sinh của Chúa cách đúng nghĩa nếu chúng ta không nhìn toàn bộ bức tranh như kể ở trên.

 Nếu không có sự sanh ra thì không có sự qua đời. Không thể nào có sự chết nếu không có sự sống. Ðúng vậy, Chúa Giê-xu đã sinh ra. Nhưng Ngài sống và chết cho một mục đích. Mục đích đó là để cứu chuộc con người ra khỏi tội lỗi, bệnh tật và sự chết.

 Mùa Giáng Sinh lại về, cùng với bao người đón mừng ngày Chúa vào đời, chúng ta cũng kỷ niệm sự sống, sự chết và sống lại của Ngài. Và hãy nhớ rằng chúng ta đang chờ đợi ngày Ngài trở lại. Ngày đó sẽ không còn bao lâu nữa. “Kế đến chúng ta là kẻ sống, mà còn ở lại, sẽ cùng nhau đều được cất lên với những người ấy giữa đám mây, tại nơi không trung mà gặp Chúa, như vậy chúng ta sẽ ở cùng Chúa luôn luôn.” (I Tê-sa-lô-ni-ca 4:17).

 Nhưng chúng ta không phải chờ đến ngày Giáng Sinh mới kỷ niệm Chúa Giê-xu và tất cả sự sống sự chết Ngài đã dành ban cho chúng ta. Trước khi Ngài lên thập tự giá, Chúa Giê-xu đã lập Lễ Tiệc Thánh để chúng ta ghi nhớ. Mỗi lần dự tiệc thánh, chúng ta phải kỷ niệm sự giáng sinh, cuộc sống chức vụ của Chúa (qua các phép lạ, lời giảng dạy của Ngài), sự chết của Ngài (sự hi sinh cao cả Ngài dành cho để chúng ta được tự do), sự sống lại của Ngài và sự tái lâm của Ngài.

 Bánh và chén trong Lễ Tiệc Thánh cho chúng ta thấy rõ thân của Ngài vỡ ra và huyết Ngài đổ ra vì tội chúng ta. Qua Chúa Giê-xu, chúng ta có sự cứu rỗi đời đời, chúng ta được chữa lành và có sự sống dư dật. Chúa Giê-xu quả thật là lý do để chúng ta kỷ niệm, và những hi vọng cùng âu lo của mọi năm tháng đều được thỏa đáp chỉ ở trong Ngài.

 (lược dịch từ Our Hopes and Fears của Mục sư Kenneth Hagin Jr.)